Trước tiên ta khẳng định sự anh minh thần võ của Bùi Ngật, chủ yếu là khi nhà ta vào kinh, Bùi Ngật đã điều tra tận gốc rễ nhà ta rồi. Sau đó lại nêu bật lên tấm lòng trung thành của nhà ta.
Cha ta bảo nghe không hiểu lắm.
Ta bất lực ôm trán: "Đêm ở Khinh Âm Lâu đó! Cái lần trốn trong tủ quần áo đó! Trong tủ tối thui, chẳng có ai giám sát cả!"
Cha ta hỏi bệ hạ biết tình cảnh đó mà vẫn thăng quan cho ta sao?
Ta gật đầu ra hiệu đó là vì ta còn giỏi hơn cả đám người có rễ kia. Mà Bùi Ngật nói là vì ta khôn như khỉ.
Kẻ nham hiểm hơn ta thì không khôn bằng ta, kẻ khôn hơn ta thì không nham hiểm bằng ta. Điều quan trọng hơn là cả triều văn võ đều không ai mặt dày bằng ta.
Ta giơ ngón tay cái lên: "Tinh mắt nhận ra châu ngọc."
Nhưng Bùi Ngật biến sắc: "Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ái khanh xem trẫm tắm xong rồi bỏ chạy sao?"
11
Ta bảo nếu bệ hạ cảm thấy thiệt thì có thể xem cha ta tắm.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Cha ta nói làm thế không tốt lắm rồi chuồn lẹ khỏi Cần Chính điện.
Bùi Ngật bảo cho ta xem thêm vài thứ tốt nữa.
Ta: "Không xem."
Bùi Ngật không thiết sống rút từ trong án các ra một cuốn sổ đặt trước mặt ta.
Ta lật xem suốt nửa đêm, xem đi xem lại hết lần này đến lần khác.
Cho đến khi Bùi Ngật đặt món ăn khuya bên tay ta, ta mới ngẩng đầu lên: "Bệ hạ, vị cao nhân viết ra thuật dùng người này là vị nào thế?"
Tâm cơ của người này e là còn trên cả ta. Ngòi b.út thấm má-u quyền lực, mỗi nét vẽ nét phẩy đều như muốn đ.â.m thủng mặt giấy. Ta phải tìm cơ hội trừ khử hắn ta mới được.
Bùi Ngật rũ hàng mi dài, giọng điệu bi thương: "Cuốn sách này là do Tiên Đế viết khi lâm bệnh nặng."
Ta thu lại vài phần sát ý, hỏi: "Bệ hạ, thần thực sự không phải là huynh đệ tỷ muội thất lạc nhiều năm của ngài sao?"
Bùi Ngật nói Tiên Đế chỉ sinh ra mỗi mình hắn.
Ta khá là nuối tiếc.
Hầu kết Bùi Ngật khẽ động: "Sau khi Tiên Đế băng hà, Thừa tướng độc chiếm quyền hành, người bên cạnh trẫm có thể dùng rất ít."
"Trẫm có tâm hoàn thành di nguyện của Tiên Đế, nhưng lực bất tòng tâm."
Bùi Ngật rũ mắt xuống như một pho tượng ngọc ngâm mình trong ánh nến, vẻ từ bi khó giấu.
Ta gật đầu bày tỏ sự thấu hiểu: "Nên bệ hạ mới mạo danh b.út tích của Tiên Đế, muốn lợi dụng lòng hám danh lợi này của thần?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bùi Ngật còn chưa kịp thu lại tia sáng trong mắt.
"Trẫm không hiểu ý của ái khanh."
"Cha ta nói tính cách của Tiên Đế, nhưng trong những dòng chữ này nhắc đến Chu Tướng mà đến một câu c.h.ử.i thề cũng không có!"
Cha ta từng bảo là Tiên Đế dạy ông ấy học chữ. Mà cha ta bây giờ vẫn còn viết "vạn thế thiên thu" thành "vạn thị thu thiên" kìa!
Gì chứ, Tiên Đế bỗng chốc biến thành người có văn hóa mà không dắt cha ta theo sao?
Còn không phải là Bùi Ngật cảm thấy dạo này ở cùng ta thì tiếng tăm không được tốt lắm, nên lại tiến hành cải cách chính trị rầm rộ để giữ lấy cái danh hiền minh hay sao.
Nhưng lúc này thực sự là thời cơ tốt để thể hiện sự bao dung và thấu hiểu của ta.
Ta ho nhẹ hai tiếng: "Thần hiểu bệ hạ không hài lòng với việc Thừa tướng độc chiếm quyền hành, gặp chuyện thì giấu giếm lộng quyền, tự cho là đúng."
"Nếu bệ hạ đã muốn làm minh quân, vậy thì trên dưới cả nhà thần sẽ làm thanh đao của bệ hạ, phá vỡ cục diện này cho bệ hạ."
Lời ta vừa dứt, đuôi mắt Bùi Ngật càng đỏ hơn.
Hừ, mỹ mạo. Quỷ kế của nam nhân. Câu tiếp theo chắc chắn là sẽ nói cái gì mà quân thần bọn ta một lòng, cùng nhau vượt qua khó khăn hoạn nạn đúng không?
Bùi Ngật nhìn qua đôi nắm đ.ấ.m đang siết c.h.ặ.t của ta: "Ái khanh giẫm vào chân trẫm rồi."
"Hơn nữa, trẫm thấy ngày hôm đó ngươi lén lấy một miếng miễn t.ử thiết khoán từ quốc khố."
"Trẫm quên nói với ái khanh, miếng thiết khoán đó viết tên của Ngụy Quốc công, ái khanh không dùng được đâu."
12
Chẳng còn cách nào, ta đang gấp mà.
Bùi Ngật rảnh rỗi bói một quẻ nói là đại hung. Ta liền bảo sao dạo này tấu sớ đàn hặc ta lại chất cao hơn cả cha ta thế này.
Triều thần khuyên Bùi Ngật ban cho ta rượu độc, ban cho cực hình, để lại toàn thây cho ta, tặng cho ta ngàn đao tùng xẻo. Thậm chí còn có tin vỉa hè đồn rằng Bùi Ngật không phải con ruột của Tiên Đế.
Cả triều đình loạn thành một đoàn, đúng lúc đó Bùi Ngật thăng ta làm Hộ bộ Thượng thư, còn phong Thừa tướng làm Hộ quốc công.
Bùi Ngật nói mục đích chính đáng thì mới là chính nghĩa. Nhưng ta chẳng nghe thấy gì cả. Vì ta đang cảm thán bộ t.ử bào ta mặc trông thực sự rất chính khí.
Ta đang khoe khoang với lão sư rằng bộ t.ử bào này ta mặc đẹp hơn ông ấy, thì Công bộ Thượng thư đứng ra tấu ta nữ cải nam trang, còn khiển trách cha ta cậy nắm trọng binh. Nói hai cha con ta khống chế Tân Đế làm bù nhìn để trục lợi cho bản thân.
Chẳng phải là vì không đồng ý để ông ta xây cung điện sao, không vơ vét được tiền nên định lấy cái chế-t để can gián à?
Lại còn bảo ta lấy một miếng miễn t.ử thiết khoán vô dụng để chụp cho ta cái mũ lớn như vậy. Ta thực sự phải làm loạn lên rồi.
Ta hít một hơi thật sâu, tiếng vang như chuông lớn: "Năm Đại Tấn thứ mười lăm, Công bộ Thượng thư lấy thiên tượng để xúi giục Tiên Đế xây dựng cung điện rầm rộ, Công bộ Thượng thư lấy đồ kém chất lượng thay đồ tốt, tham ô ba trăm năm mươi lượng."