Ta Nạp Thiếp Cho Phu Quân

Chương 15



Không ngoài dự đoán, Mai di nương hẳn đã âm thầm dẫn người vào phủ.

 

Bỗng dưng, một bóng dáng phong trần vội vã bước vào từ ngoài cổng, cất tiếng:

 

“Phất Âm.”

 

Sắc mặt Phất Âm chợt đanh lại. Nàng đứng bật dậy, nghiêm giọng quát:

 

“Ai cho ngươi đến đây!”

 

Người kia là một nam nhân tóc mai lấm tấm sợi bạc, ánh mắt rực cháy, mang theo vẻ ngạo nghễ nhưng cũng lộ chút mỏi mệt.

 

“Ta đến tìm nàng.”

 

Phất Âm cầm lấy chén trà trên bàn, ném thẳng vào vai hắn. Chiếc chén rơi xuống đất, vỡ tan tành. Vai áo hắn đã ướt đẫm.

 

Phất Âm lạnh lùng nói:

 

“Triệu Hoài An, ngươi không biết tự lượng sức mình.”

 

“Đúng vậy.”

 

“Ngươi si tâm vọng tưởng.”

 

“Đúng vậy.”

 

“Ngươi bất tài vô dụng.”

 

“Thần xin nhận tội.”

 

Trong lòng ta như dậy sóng: Triệu Hoài An! Là Đại Lý Tự Khanh chính trực, xử sự công bằng mà kinh thành ai ai cũng ngưỡng mộ!

 

Phất Âm cười lạnh, bước tới gần hắn, kéo mạnh cổ áo trước của hắn:

 

“Triệu đại nhân, ta gả cho Trần Ngọc, ngươi có tức giận không?”

 

Triệu Hoài An giữ nguyên sắc mặt, trầm giọng đáp:

 

“Tức giận.”

 

“Vậy thì cứ tức giận tiếp đi!” Phất Âm hét lớn.

 

“Ta không chỉ gả cho hắn, mà còn muốn sinh con cho hắn! Ta muốn ngươi nhìn thấy ta con cháu đầy đàn!”

 

“Đừng nói nữa.” Triệu Hoài An hạ giọng, khẩn thiết nói.

 

“Đi theo ta đi.”

 

Phất Âm bỗng im bặt, ngẩng cao đầu, ánh mắt cao ngạo:

 

“Ngày đó ta không tiếc uống độc d.ư.ợ.c theo ngươi rời cung, nhưng chính ngươi đã không cần ta!”

 

“Thần có tội.”

 

“Ngươi chỉ biết nói mỗi câu đó thôi sao?” Phất Âm cười lạnh nhìn hắn, giọng đầy mỉa mai.

 

“Ta vốn tưởng ngươi chỉ là kẻ đầu gỗ, nay xem ra là ngu xuẩn đến cực độ.”

 

Triệu Hoài An mấp máy môi, sắc mặt trắng bệch.

 

Vị đại nhân nổi danh liêm chính kia, chỉ khi bước vào cánh cổng này mới đ-á-nh mất phong thái của mình, gọi thẳng tên Phất Âm. Giờ đây, hắn lại đứng đó, nghiêm cẩn, chịu đựng mọi lời mắng mỏ của nàng.

 

Phất Âm tức giận, giọng đầy phẫn nộ:

 

“Triệu Hoài An, ngươi nói đi! Ngươi, có muốn ta hay không?”

 

Triệu Hoài An lặng thinh, nhắm c.h.ặ.t mắt, giọng trầm thấp:

 

“Công chúa, chuyện này không hợp lễ nghi.”

 

“Nói!”

 

Sắc mặt Triệu Hoài An hoàn toàn mất hết huyết sắc, như thể hắn đã vứt bỏ hết thảy kiêu hãnh, vứt bỏ cả đời tu dưỡng, rơi xuống phàm trần.

 

Rất lâu sau đó, trong một bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở, hắn chỉ thốt ra một chữ:

 

“Muốn.”

 

Triệu Hoài An siết c.h.ặ.t ống tay áo, trên mặt không hiện vẻ bối rối, chỉ giữ nguyên thần sắc như nước giếng sâu vạn năm, không chút gợn sóng.

 

Phất Âm đột nhiên quay lưng lại, đưa tay lau mặt, giọng nói lạnh lùng:

 

“Triệu Hoài An, theo ta vào cung, chúng ta phải nói cho rõ ràng.”

 

“Được.”

 

“Nếu ngươi dám lùi một bước, ta ch-ếc cũng không tha cho ngươi.”

 

“Được.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ta không thể sinh con, ngươi mà dám chê ta một câu, ta sẽ thiến ngươi.”

 

“Được.”

 

Triệu Hoài An mấp máy môi, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm thấp:

 

“Phất Âm, lần này, để ta bảo vệ nàng.”

 

Phất Âm mắt đỏ hoe, bước tới cửa, quay đầu lại nhìn ta, nói:

 

“Phượng Ninh Vãn, lần này ngươi giúp ta một lần, chuyện mẫu hậu, ta sẽ thay ngươi nói với người.”

 

Ta gật đầu, hồn vía như đang bay, lắp bắp đáp:

 

“Đa tạ công chúa.”

 

Họ đi một lúc lâu thì Mai di nương đang nấp trong góc chợt cất lên giọng nói như mộng mị:

 

“Tu la trường… Tu la trường lớn thế này…”

 

Lan di nương cúi đầu, tay viết lia lịa, miệng lẩm bẩm:

 

“Vị trọng thần liêm chính của triều đình, cùng công chúa hoàng tộc kiêu ngạo, ta thấy tình tiết này đã đủ để viết thành một cuốn thoại bản luôn rồi.”

 

Tim ta đập thình thịch, rất lâu sau, bên cạnh vang lên tiếng húp nhỏ.

 

Quay đầu lại, thấy Đôn di nương đang bưng bát “Ký tình tương tư”, má phồng to, nuốt xuống một ngụm, mặt nhăn như khổ qua, nói khẽ:

 

“Khẩu vị của Triệu đại nhân, thật là… độc đáo.”

 

Ta chạy một mạch, đẩy cửa thư phòng của Trần Ngọc, lao vào trước mặt hắn, gấp gáp nói:

 

“Tướng gia, ta… ta hình như gây họa rồi…”

 

Trần Ngọc khẽ nâng mí mắt, bộ dáng vĩnh viễn bất động như núi, nhàn nhạt đáp:

 

“Nàng đang nói đến Triệu Hoài An?”

 

Ta ngớ người:

 

“Chàng… chàng làm sao lại biết?”

 

“Không thì nàng nghĩ tướng phủ là cái chợ hay sao mà muốn vào thì vào, muốn ra thì ra?”

 

“Chàng đã sớm biết rồi sao?”

 

“Ừm.”

 

“Làm sao có thể chứ?”

 

“Nàng nói mớ.”

 

Ta: “……”

 

…..

 

Tháng tư, kinh thành bùng nổ một vụ tai tiếng động trời: Công chúa Phất Âm và Đại Lý Tự Khanh Triệu Hoài An vốn đã có tư tình từ lâu, công chúa thậm chí từng mang th-ai một đứa trẻ. Nhưng sau đó, vì phá th-ai mà tổn thương gốc rễ, từ đó không thể sinh con được nữa.

 

Hoàng gia mất hết thể diện, giáng Phất Âm thành thứ dân.

 

Triệu Hoài An quỳ trước cửa cung, dầm mưa suốt một đêm, chờ được gặp người trong lòng.

 

Cùng ngày, Bạch Liên khó sinh, Trần Ngọc rời kinh.

 

Ta bị người của hoàng cung trói lại, đưa tới trước mặt Thái Hậu.

 

Sắc mặt bà ấy cực kỳ khó coi, cơn giận bốc lên ngùn ngụt:

 

“Đúng là thành sự không đủ, bại sự có thừa! Xem ra ngươi không biết thế nào là an phận thủ thường đúng không!”

 

Ta xúi giục nữ nhi mà bà yêu thương nhất bỏ trốn cùng Triệu Hoài An, khiến bà hận đến mức muốn băm ta thành vạn mảnh.

 

Vì sợ Thái Hậu giận lây, gây bất lợi cho Trần Ngọc, ta dốc hết lời khuyên bảo, năn nỉ hắn rời kinh, giải quyết dứt khoát chuyện với Bạch Liên. Cuối cùng cũng khiến hắn chịu rời khỏi nơi thị phi này.

 

Hiện giờ, ta chỉ còn một thân một mình, không ai nương tựa, càng không dám tiết lộ chuyện của các di nương, tránh liên lụy người vô tội.

 

Thái hậu giận đến mức gân xanh nổi đầy trán:

 

“Nếu không phải Phất Âm cầu xin cho ngươi, ai gia giờ phút này, giờ phút này đã lấy đầu của ngươi rồi!”

 

“Tội ch-ếc có thể miễn, tội sống khó tha! Vương công công! Đem ả đến Trường Phong Lâu! Bán thân tiếp khách!”

 

Mặt ta tái nhợt.

 

Một cận vệ mà rơi xuống làm kỹ nữ thấp kém nhất, đó là nỗi nhục lớn nhất trong đời.

 

Trên đường đi, Vương công công chậm rãi nói:

 

“Phượng Ninh Vãn, tạp gia đã sớm nói, ngươi không phải là người thích hợp làm ám vệ. Ngươi quá mềm lòng, cũng quá ngốc nghếch.”

 

“Khó khăn lắm mới tìm được cho ngươi một công việc tốt: yêu đương, sinh con, thế mà ngươi cũng làm hỏng. Tạp gia thật sự không biết phải giúp ngươi thế nào nữa…”