Ta cúi đầu, giọng đầy chán nản:
“Cảm ơn Vương ca.”
Vương công công lắc đầu, nói:
“Ta đã nói với Bích Xuân rồi, nên cúi thì cứ cúi, ăn nói đàng hoàng, nàng ta sẽ bảo vệ ngươi.”
“Vâng” Ta đáp ứng, lại hỏi:
“Vậy… vậy Trần Ngọc…”
“Còn lo cho Trần Ngọc làm gì?” Vương công công chọc ngón tay vào trán ta, mắng:
“Người ta là tể tướng quyền cao chức trọng, sẽ để mắt đến ngươi sao? Ngươi tỉnh táo lại đi, tất cả chỉ là chuyện qua đường mà thôi.”
Ta lúc đầu không chịu tin, nhưng cho đến khi sống ở Trường Phong Lâu hơn nửa tháng, ta cũng không nhận được chút tin tức nào từ Trần Ngọc.
Thật ra tháng này, ta sống không tốt lắm.
Vương công công bảo ta giấu tài, ta liền nói mình chỉ biết ca hát.
Chẳng mấy chốc, ta trở nên nổi tiếng ở Trường Phong Lâu.
Tân ca cơ Phượng Nương, sắc đẹp và dáng vóc đều tuyệt mỹ, chỉ là hát thì lệch tông, không chỉ lệch tông, nghe xong còn mơ ác mộng.
Bích Xuân ở sau lưng thì lạnh lùng chế giễu ta, nhưng hôm sau liền tung tin ta là sao chổi khắc chồng, kẻ thèm thuồng sắc đẹp của ta lập tức tan biến như khói.
Ta vì muốn đợi Trần Ngọc, ngày ngày trốn trong phòng, khép cửa không tiếp khách.
Ma ma thấy ta không kiếm được bạc, bắt đầu cắt xén phần ăn của ta.
Ban đầu là ba bữa thành hai bữa, sau đó là hai ngày một bữa. Nếu không nhờ Đôn di nương lén lút giúp đỡ, e rằng ta đã ch-ếc đói từ lâu rồi.
Ngày hôm ấy, Đôn di nương lại lén lút đến thăm ta.
Nàng nói:
“Ninh Vãn tỷ, tỷ đi múa đi. Vũ cơ cũng được lắm, mỗi bữa được hai cái đùi gà.”
Ta ôm chân, ngồi trên giường, vừa ngấu nghiến bánh bao nàng mang đến, vừa nhai vừa thấy cay cay nơi sống mũi.
Từ nhỏ ta đã không có cha mẹ, bị lão Vương mua về, huấn luyện thành ám vệ.
Lão Vương hay mắng ta đầu óc ngu si, nhưng những năm qua không bao giờ để ta thiếu ăn thiếu mặc. Sau này gả cho Trần Ngọc, hắn lại chẳng mấy khi để ý ta. Mỗi khi cãi nhau với Trương phu nhân ở nhà bên, nàng ta có phu quân bảo vệ, còn ta thì không, ta chỉ có thể dựa vào chính mình, kiêu ngạo đối diện với mọi thứ.
Mọi người đều nghĩ ta không tim không phổi, nhưng thật ra ta lại là người dễ tổn thương nhất.
Trần Ngọc nói hắn sẽ bảo vệ ta, rằng ta là người đã có phu quân, nhưng bây giờ, tất cả đã kết thúc, như người nằm mơ rồi sẽ phải tỉnh.
Ta vừa khóc, vừa nuốt miếng bánh bao cuối cùng.
Ta phải tiếp khách thôi.
Con người có tay có chân, không thể để bản thân ch-ếc đói được.
Hôm sau, Trường Phong Lâu treo bảng tên ta lên.
Không ai hỏi tới.
Ma ma tức giận, thưởng cho ta nửa bát há cảo thừa.
Ta tiếp tục chờ đợi.
Đến ngày thứ tư, ma ma mặt mày rạng rỡ, ôm c.h.ặ.t lấy ta, hét lớn:
“Ngươi đúng là cây tiền của lão nương!”
Ta đói đến hoa mắt, mơ mơ màng màng, nghe nói có người điểm ta, tiêu hết một nghìn lượng vàng.
Ta nghe xong chỉ cười ngốc nghếch, không ngờ có ngày ta, Phượng Ninh Vãn, cũng có giá ngàn vàng.
Ma ma ném ta vào nước ấm, các bà t.ử bận rộn hầu hạ ta, miệng còn lẩm bẩm:
“Cẩu phú quý, chớ quên nhau đấy.”
Cuối cùng, họ khoác lên người ta một chiếc váy mỏng manh.
Các bà t.ử đúng là làm nhiều biết nhiều, vòng eo mảnh mai mà ta luôn tự hào được bọc c.h.ặ.t trong lụa đỏ, nơi nào cần lộ ra thì tuyệt không che lấp.
Ta đói lả, mềm nhũn nằm trên giường.
Các bà t.ử muốn đỡ ta dậy, nhưng lại bị ma ma đuổi ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đỡ cái gì mà đỡ! Tưởng người ta bỏ ra nghìn lượng vàng là để xem nó ăn cơm hả?”
Chờ mãi không thấy ai tới, ta chìm vào giấc ngủ trong cơn đói, chỉ nghĩ mình sắp ch-ếc đói thật rồi.
Mơ hồ nghe thấy tiếng cửa nhỏ khẽ mở, có cả tiếng bước chân.
Ngay sau đó, có người múc một thìa canh nóng đổ vào miệng ta.
Ta theo bản năng há miệng, đầu lưỡi khẽ l.i.ế.m qua đôi môi.
Rồi thìa thứ hai, thứ ba, từng miếng một, ta như kẻ lữ hành tham lam giữa sa mạc, mãi đến miếng cuối cùng, ta c.ắ.n lấy ngón tay của người kia, không chịu buông, còn l.i.ế.m thêm vài cái.
“Ninh Vãn, nàng không được ăn nữa.”
Ta mơ màng mở mắt, dường như nghe thấy tiếng của Trần Ngọc.
Hắn bóp cằm ta, buộc ta há miệng.
“Ngoan, ngày mai ăn tiếp.”
Ta hừ nhẹ, đầu nghiêng tựa mép giường.
“Đói…”
Hắn thở dài, đẩy ta vào trong giường, tự mình nằm xuống bên ngoài, rồi kéo chăn lên, ôm c.h.ặ.t lấy ta.
“Nàng không đói nữa, chỉ là, đã đói quá lâu rồi…”
Trong vòng tay hắn, ta dụi đầu, bật khóc.
“Ta đói lắm…”
“Vậy nàng c.ắ.n ta đi…”
Ta nhắm mắt, đầu óc mơ màng, há miệng lại chẳng biết c.ắ.n ai.
Ngay sau đó, môi chạm vào một thứ mềm mịn, mát lạnh. Ai đó nhẹ nhàng chạm vào môi ta, chặn lấy hơi thở của ta.
Cuối cùng, ta không biết mình ngủ thiếp đi như thế nào.
Chỉ là khi tỉnh dậy, ta bỗng phát tài.
Ma ma cười tươi hỏi ta:
“Khách quý tối qua thế nào?”
Ta lắc đầu:
“Không nhớ rõ.”
Ma ma trêu chọc:
“Phượng Nương của chúng ta còn ngại kìa.”
Ta c.ắ.n một miếng đùi gà, lòng mãn nguyện:
“Tối nay, ta có thể ra phố không?”
Mặt ma ma liền trầm xuống:
“Không được.”
“Vì sao? Ta có tiền rồi mà.”
“Khách quý kia đã bao ngươi ba ngày, mỗi đêm một nghìn lượng vàng, ta ngốc hay sao mà để ngươi ra phố?”
Ta ngây người, đùi gà rơi xuống bát canh, văng tung tóe lên mặt ta.
“Ta… ta đắt giá vậy sao!”
Ma ma cười tươi như hoa nở:
“Ngoan, đừng làm ma ma thất vọng.”
…..
Đêm thứ hai, vẫn là bộ dạng như cũ.
Ta trợn to mắt, ngồi trong phòng chờ người.
Tiếng trống canh ngoài cửa sổ vừa dứt, cánh cửa bị đẩy mở.
Trần Ngọc bước vào.