Ta ngẩn người một giây, lập tức kéo chăn quấn c.h.ặ.t người, lắp bắp:
“Ta… ta… ta không có…”
“Nàng không có gì?” Trần Ngọc như thể về nhà, quen thuộc đi tới, ngồi xuống bên giường ta.
Ta hối hận không thôi:
“Ta muốn về nhà… tiếp khách vốn không phải ý của ta.”
“Nàng giải thích với ta làm gì?” Trần Ngọc nhìn ta.
Đúng vậy, ta giải thích làm gì, hắn phớt lờ ta suốt nửa tháng, ta không lật mặt với hắn đã là nhẫn nhịn lắm rồi.
Ta buông tay, lấy tay không đẩy hắn:
“Ngươi đi đi! Ta muốn tiếp khách!”
Sắc mặt Trần Ngọc cứng đờ:
“Nàng muốn tiếp ai?”
“Khách quý của ta! Vì ta mà tiêu nghìn vàng! Vì ta mà thần hồn điên đảo! Vì ta mà ăn không ngon ngủ không yên!”
Trần Ngọc nheo mắt, cười lạnh:
“Vì nàng tiêu nghìn vàng?”
“Vì nàng thần hồn điên đảo?”
“Vì nàng ăn không ngon, ngủ không yên?”
“Đúng vậy.” Ta vênh váo đắc ý.
Trần Ngọc thản nhiên nói:
“Ta không nhớ mình từng nói như vậy.”
Trong phòng bỗng trở nên im ắng.
Ta ngẫm nghĩ và hiểu ra ý tứ trong lời Trần Ngọc.
“Là ngươi điểm tên ta?”
“Ngoài ta ra, ai lại sẵn lòng nửa đêm không ngủ chạy đến cho nàng ăn?”
Ta tức giận, bất chợt đứng dậy, bước lên giường, nhìn hắn từ trên cao.
“Ngươi đi đâu mà giờ mới xuất hiện?”
Trần Ngọc dời mắt khỏi người ta, giọng lạnh lùng:
“Cha nàng gặp chuyện rồi, không bảo vệ được ông ấy, nàng cũng chẳng thể thoát khỏi vận xui này.”
“Ta đâu phải con ruột của ông ấy! Chỉ là danh phận mà thôi…”
“Danh phận?” Trần Ngọc nheo mắt, ánh mắt sắc bén.
“Nàng biết danh phận này có ý nghĩa gì không? Con gái của Thứ sử Thông Châu—Phượng Ninh Vãn, cũng là thê t.ử kết tóc của ta, Trần Ngọc. Vì vậy, ta không thể để danh phận này dính phải vết nhơ trong đời này.”
Chúng ta làm nghề ẩn vệ, không cha không mẹ, nếu bị đuổi ra ngoài thì chẳng khác nào một kẻ không nơi nương tựa.
Tim ta đột ngột đập hụt một nhịp.
Trần Ngọc đứng ngược sáng, đưa tay ra, giọng mệt mỏi:
“Nhanh xuống đi! Đừng có làm như vậy, chẳng ra thể thống gì cả!”
Ta ngơ ngác đưa tay ra, bước xuống khỏi giường, Trần Ngọc lấy chăn bông quấn lấy ta, quát:
“Đúng là không ra thể thống gì cả.”
Bữa ăn tối nay vẫn rất thịnh soạn, Trần Ngọc cứ liên tục gắp thức ăn vào bát ta.
Đến khi không thể ăn thêm được nữa, ta vội vã vén chăn lên, người đẫm mồ hôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trần Ngọc nổi giận, mắt lộ tia m.á.u, vội vã lại đắp chăn lên người ta, giọng lạnh lùng:
“Quay lại nằm đi.”
Ta nói:
“Không được, ta phải hát cho ngươi nghe.”
Trần Ngọc nhíu mày:
“Thôi đi.”
Ta vẫn nhớ hắn đàn rất giỏi, nài nỉ:
“Ngươi đàn đi, đàn đi! Ta hát cho ngươi nghe.”
“Tay ta mỏi, không đàn được.”
“Trần Ngọc, đừng có tìm lý do. Nghìn lượng vàng, ngươi phải hoàn vốn.”
“Vậy thì nhảy đi.”
Ta lấy ra chiêu cũ, uốn éo như con rắn nước, quay một vòng.
“Thế này được chưa?”
Ánh mắt Trần Ngọc u ám, hít một hơi thật sâu, rồi đột nhiên ôm c.h.ặ.t ta lên, nói:
“Không cần nữa.”
“Sao lại không cần?”
“Ta nghĩ ra cách hoàn vốn tốt hơn rồi.”
Ngày thứ ba, ta nằm suốt cả ngày trên giường, không xuống được.
Trần Ngọc không lên triều, hắn đã phát điên.
Ta lại càng nổi tiếng, họ bảo ta là hồ ly tinh, mê hoặc đại thần Trần Ngọc, khiến hắn mê mệt không thể tự kiềm chế, nghìn lượng vàng lại bao ba ngày, một đêm xuân tiêu tán.
Trường Phong Lâu kiếm được không ít tiền, Trần Ngọc đứng đầu danh sách khách quý, nghe nói vinh dự này trong trăm năm không ai có thể sánh bằng.
Câu chuyện của ta và Trần Ngọc bỗng chốc trở thành giai thoại.
Người ta nói, đại thần Trần Ngọc có một vị phu nhân, là người được chuộc từ Trường Phong Lâu, dung nhan tuyệt đẹp, quyến rũ, ngay cả trái tim sắt đá của Trần Ngọc cũng phải xao động.
…..
Đêm khuya, ta đọc đến đoạn này, không nhịn được cười, ôm bụng cười ngặt nghẽo, nói:
“Trần Ngọc, nhìn xem, họ nói ta đây này!”
Trần Ngọc nhắm mắt, nằm nghiêng bên mép giường, chỉ “Ừm” một tiếng.
Ta dừng lại một lúc lâu, nghiêm túc hỏi: “Chàng có phải rất ghét ta không?”
Cuối cùng Trần Ngọc cũng mở mắt, hỏi lại: “Sao phu nhân lại nói vậy?”
“Ta nói chuyện với chàng, chàng lúc nào cũng nhắm mắt, thật qua loa…”
Trần Ngọc xoa xoa trán, nhẹ giọng đáp: “Phu nhân là người ta bỏ ba ngàn lượng chuộc về, phu nhân nghĩ sao?”
“Vậy tức là chàng không được rồi. Mỗi khi trời tối, chàng đều mệt lả, buồn ngủ đến ch-ếc.”
Trần Ngọc chớp mắt, im lặng nhìn ta một hồi lâu, sau đó nghiêm giọng: “Ta không rõ là từ lúc nào phu nhân có cái suy nghĩ sai lầm ấy.”
“Vậy chàng nói đi! Vì sao khi ta nói chuyện, chàng lại không nhìn ta?”
Đột nhiên, Trần Ngọc trở tay áp ta xuống, ánh mắt sâu thẳm: “Phu nhân, hậu quả của việc luôn nhìn chằm chằm vào nàng ta thật không lường được. Sách viết không sai chút nào, nhan sắc này, người tâm không tĩnh chắc chắn không thể nhìn thẳng. Còn ta thì… lúc nào cũng có mưu đồ bất chính với phu nhân, càng nhìn càng say.”
Về sau, Bạch Liên sinh được một bé gái rất xinh xắn, lấy tiền trợ cấp rời phủ, nói muốn đến nhà chồng để đòi lại công đạo.
Trần Ngọc đã giúp ta xóa sạch thân phận cũ, Thái hậu cũng mắt nhắm mắt mở, sau đó tập trung đối phó với chàng rể được ví như “từ đá nứt chui ra” của mình.
Đúng là đời này bà luôn không ngừng chiến đấu. Thật ra, bà ấy cũng không có ý xấu gì, chẳng qua chỉ mong con gái mình được sống tốt hơn mà thôi.
Sau đó, mấy di nương đều lần lượt rời phủ. Người thì đi theo sự nghiệp, kẻ lại tìm đến bến đỗ mới.