Nghe nói, Khương di nương gả cho một người Hồ, theo phu quân bôn ba khắp nơi buôn bán, chẳng bao lâu đã trở thành một phu nhân giàu có. Hiện giờ, trong tay nàng còn sở hữu một cây tỳ bà da hổ quý giá vô cùng.
Mai di nương dựa vào tay nghề thêu thùa tuyệt đỉnh, đứng đầu các tiệm thêu lớn nhất kinh thành. Nghe nói tháng trước, nàng và chủ tiệm xảy ra chút chuyện khó nói, có lẽ ngày vui chẳng còn xa.
Lan di nương lại một mình vực dậy một thư quán gần như sắp đóng cửa, cho ra đời quyển thoại bản dựa trên câu chuyện về Phất Âm và Triệu Hoài An – Thiên Tác Chi Hợp, đã nổi tiếng khắp giang hồ. Nàng thực sự là kẻ trong một đêm trở nên giàu sang, tiền bạc đầy nhà.
Đôn di nương thì trở thành danh trù nhất phẩm ở kinh thành, một món ăn cũng khó cầu. Cách dăm bữa nửa tháng lại gửi món mới cho ta thử.
Chỉ là dạo gần đây, ta không thể ăn được nữa. Trần Ngọc bắt ta kiêng khem, lý do là ta đã mang th-ai.
Chuyện này cũng khá buồn cười. Ngày hôm đó, như thường lệ, ta nằm trên giường đọc thoại bản của Lan di nương cho Trần Ngọc nghe. Đọc đến đoạn hay, ta cười không ngừng, cười đến mức phát ra tiếng ngỗng kêu, rồi bỗng nghẹn một cái, nôn khan.
Trần Ngọc đang mơ màng ngủ lập tức mở mắt, ngồi bật dậy, vẻ mặt lo lắng: “Phu nhân, nàng ọe cái gì vạy?”
Ta chớp chớp mắt, lại nôn khan một tiếng: “Oẹ –”
Trần Ngọc hiếm khi mất bình tĩnh, vẻ mặt đầy căng thẳng: “Ninh Vãn, nàng có buồn nôn không?”
Ta lắc đầu: “Không muốn lắm.”
Nói xong, lại nôn khan một tiếng nữa.
Sau một hồi im lặng, Trần Ngọc nhanh nhẹn xuống giường, mang giày, nghiêm giọng nói:
“Không được, ta phải đi mời đại phu.”
Ta còn chưa kịp phản ứng, lại nôn khan: “Oẹ –”
Trần Ngọc lúng túng không biết làm gì. Ta nằm bên mép giường, trong bụng dâng lên vị chua, cơn buồn nôn kéo tới mãnh liệt. Nhắm mắt muốn nôn, mở mắt cũng muốn nôn, thậm chí nhìn thấy gương mặt đẹp nghiêng nước nghiêng thành của Trần Ngọc cũng khiến ta muốn nôn.
Cuối cùng, ta bực bội nổi cáu, hét lên: “Chàng tránh ra, tránh xa ta ra! Nhìn chàng là ta muốn nôn rồi!”
Khó khăn lắm mới lôi được đại phu từ trong giấc ngủ dậy, bắt mạch một cái, ông liền nói: “Có hỷ rồi.”
Gương mặt Trần Ngọc cứng đờ, hiếm khi xuất hiện dáng vẻ sững sờ, rất lâu sau mới nói được một câu: “Đại phu, có thể kê t.h.u.ố.c gì không? Phu nhân nhà ta giờ nhìn thấy ta là muốn nôn…”
Đại phu nhịn cười, râu mép rung rinh: “Đại nhân, ai trong nhà có thê t.ử mang th-ai, đều phải chịu qua giai đoạn này, về sau còn khó chịu hơn nữa đấy.”
Ta trước nay vốn rộng rãi, nhưng trong chuyện mang th-ai, lại trở nên khó chiều vô cùng.
Ví dụ như, ta chê người Trần Ngọc nóng, không cho chàng ấy đụng vào mình lúc ngủ, để chàng ấy nằm co ro cả đêm, chân tay lạnh như băng.
Ví dụ, ta dễ nổi nóng, động chút là làm loạn, còn ôm bụng lớn đòi qua gặp Trương phu nhân nhà bên cạnh, để hỏi rõ xem ai nói ta là “gà mái không biết đẻ”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trần Ngọc hễ có chút thời gian, liền đứng cách ta vài bước, không nói một lời, cứ thế nhìn chằm chằm, bất luận thế nào cũng không để ta rời khỏi tầm mắt của chàng.
Điều duy nhất chàng đồng ý, là để mấy di nương trước đây vào phủ ngồi chơi.
Nhưng ta với các nàng ngồi cùng nhau, là chẳng có chuyện gì đứng đắn. Đặc biệt là hai người đã tái giá, liên tục dạy ta cách chiều chuộng phu quân. Ta học rất chăm chỉ, đem ra thử ngay với Trần ngọc.
Tối hôm đó, ta như con rắn, quấn lấy người Trần Ngọc, ngọt ngào nói những lời tình tứ, còn đọc không ít thơ ca sướt mướt cho chàng nghe.
Kết quả, mặt Trần Ngọc đen như đáy nồi.
Sau đó, chàng trực tiếp “lột da rắn” của ta, còn nghiêm mặt nói: “Đợi hết ba tháng đầu để th-ai nhi ổn định, thì ngày tháng ngông cuồng của nàng chấm dứt rồi.”
Từ đó, ta không dám nghe các nàng xúi bậy nữa.
Ta biết các nàng có âm mưu mưu tính ta. Chỉ cần nhìn thấy sáng hôm sau Khương di nương cười đến mức không thở nổi khi nhìn vết trên cổ ta là đủ hiểu.
Mười tháng sau, trong phủ có thêm người.
Ta có chút thương cảm cho Trần Ngọc.
Một người lạnh nhạt, không ưa ồn ào như chàng ấy, lại phải chịu cảnh trong phủ rộn ràng như nổ tung, tiếng khóc trẻ con vang vọng không ngừng.
Đúng vậy, ta sinh một cặp song sinh long phượng. Hai đứa trẻ khỏe mạnh, tiếng khóc vang dội.
Trần Ngọc không những không chán ghét, ngược lại còn chăm sóc hai đứa rất tốt.
Người ta đều nói, đời này Trần Ngọc xui xẻo, cưới phải một thê t.ử nói nhiều, lại sinh ra hai đứa con nghịch ngợm.
Nhưng chuyện nhà mình, người ngoài làm sao mà hiểu được?
…
Nguyện vọng lớn nhất của Phượng Ninh Vãn trong đời này, là sinh nhiều con hơn Trương phu nhân nhà bên cạnh.
Hồi trước, hai nhà cách nhau một bức tường, thường xuyên ném đá gây hấn. Ban đầu, quan hệ giữa hai nhà không tốt. Sau này, hai vị trượng phu đã quen với cảnh tượng ấy, gặp nhau cũng chỉ gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu, tự tay kéo phu nhân mình về nhà.
Nhưng thật ra, cả hai vị trượng phu đều rất ủng hộ phu nhân của mình.
Hai nhà như thể thi đua với nhau, lần lượt nối tiếp nhau sinh con. Sau này, Phượng Ninh Vãn và Trần Ngọc lại thay đổi cách “thi đấu”, không sinh thêm nữa, mà chuyển sang so con cái nhà ai học hành giỏi hơn.
Trần Ngọc, vị tể tướng tài hoa kinh diễm, cả đời theo đuổi một chân lý: thuận theo tự nhiên. Nhưng không ngờ lại không thắng nổi tính hay lải nhải của Phượng Ninh Vãn. Vì vậy, ngày ngày hắn phải cẩn thận dạy dỗ con cái, đích thân giám sát, để Phượng Ninh Vãn được dịp nở mày nở mặt trước Trương phu nhân nhà bên cạnh.
Người ta đồn rằng Trần tể tướng lúc nào cũng chê bai phu nhân.
Dù gì thì một người như tảng đá, một người lại như t.h.u.ố.c s.ú.n.g, làm sao mà sống chung được?