Nhưng kỳ lạ thay, Trần tể tướng lại rất thích tính cách đó của phu nhân nhà mình. Những cô nương dịu dàng e ấp không thích, lại chỉ thích sự mạnh mẽ, bốc đồng của nàng. Miệng nói ghét, nhưng hành động lại rất chân thật.
Thật ra, người đời chẳng hay, Trần Ngọc yêu chiều Phượng Ninh Vãn lắm. Chỉ là không chịu nổi những lúc nàng giả vờ nũng nịu, hắn đã tìm đủ cách, cho mấy di nương năm xưa rời khỏi phủ, nhưng vẫn không thể ngăn cản sức hút của phu nhân. Cách vài ngày, họ lại tụ tập một lần, rỉ tai nhau truyền thụ cách “trị chồng”.
Thế là Phượng Ninh Vãn càng ngày càng đi xa trên con đường giả vờ khéo léo, làm nũng, chín con trâu cũng kéo không lại.
Bằng hữu thường trêu chọc Trần Ngọc, bảo rằng danh tiếng “không gần nữ sắc”, “quân t.ử chính trực” của hắn đều chỉ là vỏ bọc.
Thực ra, hắn bị hấp dẫn bởi dáng vẻ mềm mại cùng tính cách sảng khoái của phu nhân nhà mình. Trên đời này, có mấy ai vừa ngốc nghếch lại vừa quyến rũ như nàng? Cưới về rồi, chẳng phải quá thú vị sao?
Trần Ngọc không đáp lời, mà người khác cũng không dám hỏi.
Chỉ hắn biết, cưới được nàng, là trúng số lớn. Ba ngàn lượng vàng ném vào Trường Phong lâu, chẳng lỗ chút nào.
Cuộc hôn nhân giữa ta và Ninh Vãn bắt nguồn từ một sự cố.
Hôm ấy ta vào cung tấu trình, tại khúc rẽ bất chợt đụng phải một người — Phất Âm.
Mắt nàng ta đỏ hoe, rõ ràng vừa khóc xong.
Ta xưa nay tránh xa nữ nhân, nhưng vì Hoàng thượng đang đứng nhìn từ xa, đành phải miễn cưỡng trò chuyện vài câu, sau đó quay người rời đi.
Không lâu sau, Hoàng thượng ban hôn cho ta.
Đối tượng là con gái của một Thứ sử ở Thông Châu.
Trực giác mách bảo, việc này không thoát khỏi liên quan đến Phất Âm. Thuộc hạ từng hỏi ta, có cần cho người điều tra không. Nghĩ một hồi, ta bảo thôi, trong lòng đã rõ, chờ cưới về xong tìm cái cớ rồi cho nàng rời đi là được.
Đến ngày đại hôn, một nữ t.ử có dáng người mảnh mai được bà mối đỡ ra khỏi kiệu hoa.
Nàng đội khăn hỉ, không thấy được dung mạo. Bà mối nâng niu nàng cẩn thận, sợ nàng vấp ngã.
Những nữ nhân yếu đuối thế này ở kinh thành không thiếu, trong lòng ta chẳng hề gợn sóng. Đang định nắm dây đỏ dẫn nàng vào cửa, thì nàng bỗng loạng choạng, một tay kéo ngay thắt lưng của ta, trước mặt toàn bộ quan khách, làm lỏng cả dây đai.
Hừ.
Lạt mềm buộc c.h.ặ.t, ta thấy nhiều rồi.
Nàng một tay giữ khăn hỉ sắp rơi, tay kia thì mò mẫm quanh người ta, vừa luống cuống vừa hỏi:
“Dây đâu? Dây đâu?”
Giọng nói trong trẻo dễ nghe, khiến ta liên tưởng đến tiếng chim khách hót trên mái hiên lúc bình minh. Nếu chỉ xét về giọng, nàng quả thật rất dễ chịu, ít nhất không khiến người ta chán ghét khi mở miệng nói chuyện.
Lúc bái đường, nàng giống như con ruồi không đầu, không biết hướng nào mà đi. Ta lần đầu tiên muốn cười, nhưng cố nhịn, kéo tay nàng, dẫn nàng làm lễ bái thiên địa.
Cha mẹ ta đều mất sớm, ngày thành thân chỉ có thể mời vài vị chứng hôn quyền cao chức trọng. Cổ tay nàng rất mảnh, mảnh đến mức lúc nhận lễ vật, bàn tay run rẩy. Tất nhiên, cũng có thể vì nàng chưa từng thấy nhiều bạc như vậy.
Nàng rất thú vị, nhưng không đủ để ta thuận theo ý người khác mà động phòng cùng nàng trong đêm tân hôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đêm đó, nàng cô đơn không phòng, một đêm trôi qua, nàng sẽ phản ứng thế nào đây?
Khóc lóc như hoa lê đái vũ? Hay u sầu ủ rũ? Hay là đến trước mặt ta làm ầm một trận.
Tất cả đều không.
Hôm sau, nàng bưng một bình trà nóng tới.
Ta vẫn còn nhớ, Ninh Vãn ló đầu từ cửa vào, đôi mắt tràn đầy linh khí, xinh đẹp diễm lệ.
Đuôi mắt nàng có một nốt ruồi lệ, khiến người khác sinh lòng thương xót.
Làn da nàng trắng nõn, tóc đen như mực, môi đỏ răng trắng. Khi nàng cười, giống như một vầng trăng sáng. Phía dưới nữa, nhìn không ra được gì đặc biệt.
Nàng mặc một bộ váy áo màu sắc nhạt nhòa, rộng thùng thình. Cơn gió thoảng qua làm vạt áo dán sát vào thân hình, mơ hồ để lộ đường cong duyên dáng.
Ta không đoán được nàng có ý định gì. Nàng mang theo bình trà nhỏ bước vào phòng, hành lễ một cách chẳng có quy củ gì, rồi rót một chén trà đặt trước mặt ta, đẩy qua: “Phu ưusn, mời dùng.”
Ta chưa từng nghĩ sẽ có một ngày, có nữ nhân vui vẻ, dịu dàng gọi ta là “phu quân”.
Nàng đang vui vì điều gì?
Ta không đến tìm nàng trong đêm tân hôn, nàng lại vui đến thế sao?
Nàng nhìn thì thẹn thùng nhưng lại nói với ta rất nhiều, trình bày đủ lợi ích của việc nạp thiếp. Ta mỉm cười, rõ ràng nhìn thấu tính toán trong lòng nàng.
Nàng có thể buồn bã, có thể oán trách, nhưng tuyệt đối không thể vui mừng.
Bởi vì một khi nàng vui mừng, điều đó chứng tỏ nàng có mục đích.
Ta còn nhớ, bình trà ấy nóng vừa đủ, vị trà hơi đắng, nhưng sau khi nhấm nháp, đầu lưỡi lại sinh ra chút ngọt ngào.
Ta đồng ý với nàng.
Ngay sau đó, đôi mắt nàng sáng rỡ, tựa vầng trăng rằm giữa tiết Trung Thu, rực rỡ ch.ói lòa.
Ta nghĩ rằng nàng sẽ rất hài lòng.
Ta, Trần Ngọc, cả đời này chưa từng nghĩ bản thân sẽ nạp đến bốn thiếp thất, phá tan gia phong thanh chính của tổ tiên mấy đời, chỉ vì nàng.
Đôi khi ta âm thầm nghĩ, nếu có một ngày tất cả lắng xuống, nhất định phải bắt nàng lại, trừng phạt nàng thật nặng.
Nàng quá náo loạn, một lòng dồn sức làm sao để ta sinh con. Hễ rảnh rỗi, nàng lại cùng các di nương đùa giỡn, tiếng cười từ viện của nàng vang đến tận tai ta.
Có lúc ta nghe đến thất thần, hạ nhân gọi mà ta cũng không chú ý.
Dần dần, ta quen với việc nghe tiếng nàng mà làm việc. Những khi nàng bệnh, trốn trong phòng như con chim cút, không ra ngoài, lòng ta lại bồn chồn không yên.
Nhưng ta luôn nhớ thân phận của nàng, biết rõ nàng có mưu đồ khác.
Vậy ta động lòng từ khi nào?