Ta Nạp Thiếp Cho Phu Quân

Chương 20



Thật sự không nhớ nổi.

 

Có lẽ lần đầu tiên ta động long là khi nàng dẫn theo các tiểu thiếp sang nhà bên cạnh đ-á-nh nhau, lại để thua trận.

 

Hôm đó, khi ta hồi phủ, thấy mắt nàng đỏ hoe, tóc tai bù xù, từ ngõ nhỏ bước về. Bên kia vọng lại tiếng mắng nhiếc và châm chọc của Trương phu nhân.

 

Đại ý là nói Ninh Vãn là một nữ nhân không được sủng ái, bị bắt nạt mà không ai đứng ra bảo vệ.

 

Ta lập tức dừng bước, không nhịn được mà hỏi: “Ai ức h.i.ế.p nàng?”

 

Ninh Vãn lau nước mắt, đáp: “Không, ta đ-á-nh ngã hết bọn họ rồi, không ai có thể ức h.i.ế.p ta.”

 

Bình thường, nàng nói chuyện lúc nào cũng rạng rỡ phấn khích, chỉ lần này, đôi mắt cụp xuống, hàng mi dài trông rất buồn bã. Chiếc cổ trắng muốt mảnh mai yếu ớt, trên đó còn vài vết xước, rõ ràng nàng đã bị bắt nạt.

 

Ta bất chợt nghĩ đến một chú mèo con vừa tròn một tháng, yếu đuối, hễ chút là rơi nước mắt.

 

Nàng quay đầu đi, tưởng rằng mình giấu giếm rất giỏi, nhưng thật ra, ta thấy hết cả rồi.

 

Sau đó, khi hạ triều, ta gặp Trương đại nhân, không kìm nén được sự giận dữ, buông lời đe dọa. Ta nói rõ rằng, chỉ cần Phượng Ninh Vãn còn ở phủ ta một ngày, nàng chính là phu nhân của ta. Hai nữ nhân đ-á-nh nhau, hắn không được phép nhúng tay.

 

Chẳng mấy chốc, ta và nàng đã thành thân được một năm.

 

Nàng vẫn không ngừng nghĩ cách, thay các di nương cầu sủng.

 

Thật ngốc.

 

Ta dùng vài thủ đoạn, uy h.i.ế.p mấy di nương không được phép tiết lộ chuyện ban đêm, nàng lại nghĩ rằng ta có vấn đề, chạy đến cầu cứu đại phu của Hồi Xuân Đường. Khi Âu Dương nói với ta chuyện này, ta vừa tức vừa buồn cười.

 

Ta nhìn đống bạc nặng trĩu trong tay, thầm nghĩ, Ninh Vãn ở trong phủ một năm, đúng là tích góp không ít, nhưng cuối cùng lại cam tâm tình nguyện đem ra tiêu vì ta?

 

Ha, thật cảm động.

 

Nàng lại mở miệng giục ta nạp thiếp, lần này, trong lòng ta bỗng thấy có gì đó nghẹn lại, không còn giống trước nữa.

 

Hiếm hoi lắm ta mới thuận theo, đưa một bạch liên hoa về phủ để chặn miệng nàng.

 

Đáng ch-ếc thật, nàng kích động đến mức nước mắt rưng rưng. Không phải con nàng, nàng kích động cái gì chứ?

 

Phượng Ninh Vãn đúng là đầu óc có vấn đề.

 

Trong yến tiệc cung đình đêm giao thừa, Phượng Ninh Vãn lần đầu tiên nhảy múa.

 

Ta chưa từng biết nàng lại có một mặt như thế, rõ ràng nàng lúc nào cũng mặc y phục cũ kỹ, không trau chuốt. Tại sao nàng lại cam tâm để một đám nam nhân ôm mưu đồ bất chính kia được dịp no mắt?

 

Ngón tay ta trượt nhẹ, khúc nhạc ngừng lại.

 

Ta cố ý đấy.

 

Phất Âm cũng nhìn thấu.

 

Nàng ta hạ d.ư.ợ.c ta, nhưng người đến lại là Phượng Ninh Vãn. Thật khốn nạn, nàng ấy vốn giỏi làm ra những chuyện khiến bản thân gặp xui xẻo. Ở một mức độ nào đó, nàng ấy quả là ngốc nghếch.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta ôm nàng, dòng m.á.u đang sôi sục trong người bỗng lắng xuống, không muốn buông tay.

 

Ta thừa nhận, không biết bao nhiêu đêm tỉnh mộng, mở mắt ra là thấy m.á.u huyết như muốn bùng nổ. Ta mơ thấy Ninh Vãn, vì điều đó mà cảm thấy bất lực.

 

Ta cũng chỉ là một nam nhân bình thường, dù biết nàng có bí mật, vẫn không chống lại nổi tình cảm nảy sinh theo thời gian. Nàng rất đáng yêu, cũng rất vụng về. Đôi khi cố chấp đến mức buồn cười, lại mang vẻ ngây thơ không tim không phổi. Tất nhiên, nàng cũng có dáng người yêu kiều, dung mạo kiều diễm.

 

Ta vốn định tha cho nàng, nhưng là nàng tự nguyện muốn thử.

 

Ta chưa từng có khát vọng mãnh liệt và niềm vui sướng đến vậy. Không phải vì d.ư.ợ.c hiệu, mà là chính lòng ta.

 

Ta hiểu rất rõ, Phượng Ninh Vãn, ta đã muốn nàng, thì cả đời nàng, ta cũng muốn giữ lấy.

 

Nàng nói chuyện thú vị, mắng người thú vị, ngay cả khi gây sự đ-á-nh nhau cũng khiến người ta thấy thú vị.

 

Thảo nào, những nữ nhân kia đều thích nàng.

 

May thay, ta cũng thích.

 

Vậy nên, ta bắt đầu thử thăm dò, ta muốn biết thân phận của nàng, cũng muốn nắm quyền chủ động trong tay.

 

Âu Dương chế nhạo ta: “Khi ngươi nghiêm túc, ngươi sẽ thua.”

 

Ta bình thản đáp: “Ta đã thua rồi.”

 

Âu Dương trợn tròn mắt, suýt nữa thì cằm rơi xuống đất.

 

Phượng Ninh Vãn là một nữ nhân rất dễ nắm bắt. Chẳng cần phải dò hỏi nhiều, ta đã đoán ra thân phận của nàng. Ta không khỏi nghĩ, Thái hậu cử nàng tới đây, chẳng lẽ không sợ nàng như bây giờ, lâm trận lại đổi phe?

 

Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ đầu đuôi, ta mới hiểu ra rằng, với trí óc của nàng, được nhận nhiệm vụ này, chính là sự nhân từ lớn nhất của Thái hậu.

 

Ta cần tìm cách đưa Phất Âm ra ngoài, còn những nữ nhân kia, tất cả cũng đều phải rời đi.

 

Thế giới của ta và Ninh Vãn, không thể chứa them một ai khác.

 

Thủ hạ của ta đã điều tra rõ ràng, tình lang của Phất Âm chính là Triệu Hoài An.

 

Có được manh mối, mọi việc đều dễ dàng giải quyết.

 

Thực ra, những việc này đối với ta mà nói, chẳng khác gì trò trẻ con. Nhưng đột nhiên, ta lại muốn giao việc này cho Phượng Ninh Vãn làm.

 

Nàng quá chậm chạp, ta muốn biết liệu nàng có dám vì ta mà bước ra khỏi giới hạn của mình hay không.

 

Không giống như ta dự đoán, nàng chẳng hề do dự hay băn khoăn, mà lập tức đồng ý, cứ một mạch lao về phía trước. Làm xong việc, nàng mới hoảng sợ chạy vào, nói với ta rằng nàng đã gây họa.

 

Trong lòng ta ngổn ngang, đau lòng, áy náy, và cả… yêu.

 

Ninh Vãn ngốc, chỉ từng nói với ta một lần rằng nàng thích ta.

 

Còn ta, chưa kịp nói với nàng, thì có tin Thông Châu xảy ra chuyện. Đúng lúc Ninh Vãn lại thúc giục ta xuất kinh. Trước khi đi, ta không ngừng dặn dò Âu Dương và Bích Xuân phải chăm sóc nàng thật tốt.

 

Nửa tháng trôi qua, lòng ta như lửa đốt. Ta cứ nghĩ rằng, chỉ cần bảo toàn mạng sống của Thứ sử Thông Châu, thì sau này Ninh Vãn có thể đường đường chính chính cùng ta bạch đầu giai lão.

 

Nhưng ta đã đ-á-nh giá thấp quyết tâm của nàng, cũng như quá tin tưởng vào khả năng của Âu Dương và Bích Xuân.