04
Ta chỉ lo phong lưu khoái hoạt, không ngờ nuôi một ngoại thất lại tốn tiền như vậy!
Bà bà mới gửi cho ta một trăm lượng bạc, ngắn ngủi hơn một tháng lại có thể tiêu hết sạch rồi.
Ta nhìn đống quần áo mới nhiều không đếm xuể trong tủ đồ, liền có một trận đau đầu.
Triệu Thuần mua một đống thứ về nhà, uy phong lẫm liệt nói: "Hừ! Ngày mai ta tới thư viện của các nàng để cổ vũ cho nàng, nhất định phải đè cái tên họ Lưu kia một đầu!"
Thư viện có thi đấu xúc cúc, Triệu Thuần muốn đi xem thi đấu. Cái tên họ Lưu trong miệng hắn, là phu quân của kẻ thù với ta. Hai người bọn họ suốt ngày so sánh không ngừng.
Ta muốn nói lại thôi. Trong lòng nghĩ, Triệu Thuần một tên ngoại thất, việc gì phải đi so sánh với chính thất của người ta.
Nhưng con báo hoa nhỏ này tự tôn tâm cực cao. Theo ta lâu như vậy, cứ hễ nhắc tới thân phận tội nô của hắn là hắn lại nhảy dựng lên. Chuyện ngoại thất, ta chỉ coi như hắn giả vờ ngớ ngẩn để giữ thể diện, không muốn kích thích hắn.
Nhưng ta sớm muộn gì cũng phải trở về gia đình. Còn có hai tháng nữa là phải tham gia Võ cử rồi. Đến lúc đó thi đậu, chắc chắn phải hồi kinh. Nếu Triệu Thuần bị ta nuôi đến mức chỉ biết tiêu tiền so sánh, tương lai không cách nào tự lập cuộc sống, khó tránh khỏi lưu lạc giữa đám nữ t.ử để kiếm sống. Với cá tính của hắn, khó chịu nổi đau khổ đâu.
Nhất dạ phu thê bách dạ ân. Ta phải dạy cho hắn biết, dựa dẫm vào nữ t.ử để qua ngày thì không có kết cục tốt đẹp đâu!
Ta chỉ tay vào những thứ kia, lạnh mặt nói: "Đem đi trả lại!"
Triệu Thuần căn bản không sợ ta, sáp lại gần ôm lấy ta, dính dính nấp nấp mà hôn lên.
Hắn động thủ cởi quần áo của ta, giễu cợt ta: "Giả bộ đoan chính! Ở thư viện bị nhốt năm ngày, nghẹn hỏng rồi phải không? Ta giúp nàng giải tỏa."
Triệu Thuần chuẩn bị thế mà lại rất đầy đủ, sớm đã nấu sẵn nước nóng. Hai ta ở trong thùng tắm ấm áp dây dưa một hồi.
Cũng không biết hắn học từ đâu ra, c.ắ.n đến mức thắt lưng ta tê dại. Đợi đến lúc ta bình tĩnh lại, trời đều đã tối rồi.
Triệu Thuần tay chân lanh lẹ lau rửa sạch sẽ cho hai ta, hắn y phục cũng không mặc, chui tọt vào trong chăn dán c.h.ặ.t lấy ta.
Hắn tựa ở bên người ta, vui vẻ nói: "Còn hai tháng nữa là nàng phải tham gia Võ cử rồi, với võ nghệ tài học của nàng nhất định sẽ trúng tuyển. Đến lúc đó nàng làm quan, ta mở một tiệm may để lo liệu gia sự cho nàng, hai chúng ta hòa hòa mỹ mỹ qua ngày."
Triệu Thuần từ khi mất trí nhớ đến nay, rất không có cảm giác an toàn, lúc nào cũng treo chuyện hai ta thành gia lập thất qua ngày ở trên cửa miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Có đôi khi hắn từ trong ác mộng giật mình tỉnh lại, ôm lấy ta hôn rồi lại hôn. Ta lười để ý tới hắn, hắn liền dùng sức hôn ta, trêu chọc ta.
Ngoài miệng hắn nói thật êm tai, là ta không rời bỏ được hắn. Nhưng trên thực tế, rõ ràng là hắn không rời bỏ được ta.
Trước kia ta giúp đỡ quan phủ phá án, đi tới nông thôn ở mười ngày. Hắn thì hay rồi, lóc cóc chạy tới tìm ta. Cũng chẳng màng tới việc ta vừa mới dầm mưa xong, kéo ta trốn ở trong căn nhà củi chật hẹp vừa hôn vừa ôm.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Triệu Thuần ôm lấy ta vừa làm vừa khóc, vành mắt đỏ bừng, vừa anh tuấn lại vừa đáng thương.
"Lý Vân Chu, ta mơ thấy nàng không cần ta nữa."
Lúc hắn kiêu căng, liền sai khiến ta mua cái này mua cái kia. Lúc đáng thương, lại thực sự khiến người ta đau lòng.
Ta dỗ dành hắn: "Vụ án nhất thời chưa phá được, ta không về được, sao có thể không cần chàng chứ."
Ai ngờ Triệu Thuần lại là một người có bản lĩnh. Vụ án quan phủ mười ngày đều không phá được, hắn tới bốn canh giờ liền tìm ra chứng cứ phạm tội, bắt giữ tội phạm.
Đối phương là một tên giang hồ lão luyện tội ác tày trời. Ta quần chiến với hắn ta nửa canh giờ mới bắt được hắn ta.
Triệu Thuần thấy quần áo trên người ta bị rạch rách một đường, mặt đen lại mắng mắng c.h.ử.i c.h.ử.i, nói quan phủ nuôi một lũ giá áo túi cơm.
Trong lòng ta lại đang suy nghĩ. Triệu Thuần lúc phá án trông có vẻ rất bình tĩnh, giàu kinh nghiệm. Trước khi hắn luân lạc thành tội nô, thân phận e là không đơn giản.
Ta tốt bụng muốn giúp hắn khôi phục trí nhớ. Triệu Thuần đã cuống lên trước, "Lý Vân Chu, không phải nàng muốn vứt bỏ ta để đi thân mật cùng với cái tên nam nhân lẳng lơ bán rượu kia đấy chứ!"
Mắt thấy hắn xắn tay áo lên là muốn đi tìm người ta đá-nh nhau, ta không dám nhắc lại nữa!
Chuyện chia tay cứ kéo dài rồi lại kéo dài. Võ cử đã ở ngay trước mắt, thực sự là không thể trì hoãn được nữa.
Trước khi tới thư viện, ta đưa cho Triệu Thuần một lượng bạc, lạnh nhạt nói: "Đây là tiền sinh hoạt của hai tháng, ta phải ở thư viện bế quan đọc sách tập võ, chàng tự giải quyết đi."
Triệu Thuần khó mà tin nổi nói: "Một lượng bạc, bắt ta sống qua hai tháng? Nàng điên rồi sao!"
Ta cứng rắn nói: "Mấy bộ quần áo kia của chàng ta đều đem đi cầm cố rồi, t.ửu lâu cũng không cho phép ngươi ghi nợ nữa. Từ nay về sau, ba bữa đều là cơm rau dưa nhạt. Một mùa chỉ có thể mua một bộ quần áo, trâm cài, thắt lưng, túi thơm đều không được mua nữa. Nếu không bằng lòng sống những ngày tháng như vậy, chàng cứ việc rời đi."