Ta Quả Thực Là Một Người Thành Thật

Chương 5



Triệu Thuần làm sao chịu nổi ấm ức này.

Hắn chất vấn ta: "Lý Vân Chu, có phải nàng đã thay lòng rồi không?!"

Ta lạnh lùng nói: "Chàng cảm thấy thế nào thì chính là thế ấy đi."

Triệu Thuần bị ta kích thích tới mức đá lật cái ghế đẩu, cười lạnh nói: "Được thôi! Dù sao ta cũng sớm đã không muốn làm phu quân của nàng nữa rồi!"

Ta dứt khoát vạch trần, "Triệu Thuần, chàng cũng đừng có giả vờ ngớ ngẩn nữa. Ta sớm đã thành thân, chàng chỉ là ngoại thất của ta mà thôi, chẳng lẽ tên nha t.ử bán chàng không nói cho chàng biết?"

Triệu Thuần như bị sét đá-nh ngang tai. Sắc mặt hắn tái nhợt, lung lay sắp đổ, lùi lại hai bước.

Triệu Thuần bấu c.h.ặ.t lấy góc bàn, đốt ngón tay trắng bệch, từng chữ từng câu nói: "Kẻ nghèo kiết hủ lậu như nàng, còn học đòi người khác nuôi ngoại thất! Lý Vân Chu, nàng đã vô tình như thế, vậy thì chúng ta nhất đao lưỡng đoạn!"

Ta nhìn hắn cố gắng kìm nén nước mắt, có chút đau lòng. Thế nhưng lại nghĩ tới bức thư bà bà gửi tới.

[Con cuối cùng cũng sắp tham gia Võ cử rồi, mong về mong về! Không có con, cái trạch t.ử này đều lạnh lẽo cực kỳ.]

[Triệu Khải cái tên hỗn cầu kia viết thư về rồi, tuy rằng nó không phải là cái thứ gì tốt, nhưng thắng ở chỗ thân thể trong sạch, trtướng mạo không tệ. Nếu con bằng lòng liền gượng ép dùng tạm xem sao.]

[Nhớ kỹ xử lý chuyện bên ngoài cho sạch sẽ, chớ để chuyện nhỏ nam nữ ảnh hưởng tới tiền đồ tốt của con.]

Bỏ đi. Tuy rằng Triệu Thuần không tồi, nhưng ta cũng không thể vì hắn mà hòa ly.

Tuy rằng bà bà dung túng ta, nhưng Triệu gia dẫu sao cũng là nhà có má-u mặt. Ta ở tận Giang Nam xa xôi nuôi một người chơi đùa chút thì còn được, chứ về tới kinh thành dù sao cũng phải để lại vài phần thể diện cho Triệu Khải.

Ta lại càng không nỡ từ bỏ người bà bà tốt như vậy, bắt bà ấy phải gánh chịu rủi ro vì ta. Nhân cơ hội này cùng Triệu Thuần đường ai nấy đi, đối với ai cũng tốt.

05

Hai tháng sau, ta một đường vượt mọi chông gai, cuối cùng cũng thi đậu Nhất giáp đệ nhị danh.

Bà bà vui mừng khôn xiết, nắm c.h.ặ.t lấy tay ta lệ nóng lưng tròng: "Con của ta ơi! Không uổng công con ngày cũng cố gắng, đêm cũng cố gắng! Hiện tại tiền đồ vô lượng, cũng coi như ăn được cơm hoàng gia rồi."

Bà ấy lập tức hạ lệnh bày ba ngày tiệc cơ động để khánh công cho ta.

Trên đường về nhà, bà ấy dứt khoát đến cả xe ngựa cũng không thèm ngồi nữa. Hễ gặp người là nói: "Ôi, sao ngươi lại biết nữ nhi của ta trúng Thám hoa thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Đúng đúng đúng, Thám hoa chính là nữ nhi của ta đấy."

"Phải vậy chứ, ánh mắt tốt, ta sinh ra đương nhiên là giống ta rồi."

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Miệng bà bà cười đến mức không khép lại được, hớn hở đi khắp nơi tuyên truyền.

Ta xấu hổ nhỏ giọng nói: "Mẹ ơi, khiêm tốn một chút đi, sao người lại đi nói với người ta là con từ trong bụng người chui ra thế?"

Bà bà nghe xong ngẩn ra, bấy giờ mới nhớ ra ta không phải do bà ấy sinh.

Bà ấy "ầy" một tiếng, lại xua xua tay, ý khí phong phát nói: "Yêu thương đều giống như nhau cả thôi! Không có khác biệt!"

Ta nhìn nụ cười của bà ấy, trong lòng ấm áp vô cùng.

Kỳ thực ta chỉ là một đứa trẻ bỏ rơi được cha ta nhặt về từ đầu đường mà thôi.

Cha ta là một võ phu vai u thịt bắp, nuôi dưỡng ta như một đứa con trai. Ta từ nhỏ tuy rằng không thiếu thốn tình yêu thương, nhưng cũng từng ảo tưởng nếu như có một người mẫu thân thì sẽ có dáng vẻ thế nào. Cũng từng âm thầm ngưỡng mộ, những đứa trẻ khác có mẫu thân yêu thương.

Sau khi gả vào Triệu gia, có bà bà rồi, ta cũng không cần phải ngưỡng mộ kẻ khác nữa. Bà ấy chính là người mẹ tốt trong mộng tưởng của ta.

Lúc có người tìm tới tận cửa mắng ta, bà ấy sẽ không tin lời một phía, mà là nghe lời phân trần của ta trước.

Bà bà thậm chí còn nhỏ giọng bày mưu tính kế với ta: "Những con cháu có quan chức nhỏ hơn cha con, con đá-nh thì cũng đá-nh rồi, chỉ cần chiếm được cái lý là được. Nếu như gặp phải bọn hoàn khố có quan chức lớn hơn cha ngươi, con ngàn vạn lần không được lộ mặt, cứ lặng lẽ trùm bao tải mà đá-nh."

Ta cũng sẽ nghĩ lại chính mình: "Mẹ, con đã quá bốc đồng rồi."

Bà bà lại liếc xéo ta một cái, khinh thường nói: "Nếu con nhìn thấy chuyện cưỡng đoạt dân nữ mà còn không bốc đồng, vậy thì con sống cũng chẳng khác gì đã chế-t."

Ờ, không thể không nói, bà bà của ta có đôi khi cái miệng thực sự rất độc.

Ta ôm lấy bà ấy hì hì cười nói: "Mẹ, hiện tại con đã trúng Thám hoa rồi, triều đình sẽ phân trạch t.ử cho con. Đến lúc đó nếu người sống không vừa ý, liền dọn tới ở cùng ta. Người là cao thủ kinh doanh gia sản, bổng lộc của con toàn bộ đều đưa cho người. Nếu như lập được công được thưởng, cũng đều đưa hết cho người tiêu. Người yên tâm đi, có con ở đây, những ngày tháng của người sẽ không tệ đâu."

Bà bà nghe xong, nhìn ta một hồi rồi quay mặt đi chỗ khác. Một dòng nước mắt từ trên mặt bà ấy chảy xuống. Bà ấy ngửa đầu, từ từ lau đi giọt nước mắt.

Bà bà sờ sờ mặt ta, yêu thương thở dài: "Con quyết định đi thi vào học viện Tắc Sơn, là vì nghe thấy ta cùng công công của ngươi cãi nhau có phải không?"