Nhưng thực ra lại là người lòng dạ cứng rắn nhất.
“Nó bây giờ chỉ là kế nữ của Thôi gia. Nếu để nó ở lại kinh thành, chỉ càng khiến lòng dạ nó lớn thêm. Giữ nó ở kinh thành e rằng sẽ để lại tai họa, phải nhanh ch.óng gả nó đi.”
Phải nói rằng.
Thôi phụ làm tể tướng trên quan trường lâu như vậy, khả năng nhìn người quả thực rất lợi hại.
Nhưng ông ta vẫn đ.á.n.h giá thấp dã tâm của Thôi Thù.
Ta vốn nghĩ muốn dụ dỗ Thôi Thù sẽ rất khó nhưng ta không ngờ Thôi Thù lại lựa chọn như vậy.
Tên thư sinh giả danh con nhà phú quý mà ta mua chuộc chỉ gửi cho nàng ta vài bức thư.
Nàng ta liền ngốc nghếch tin hết tất cả.
Mỗi ngày nàng ta lấy cớ ra hậu viện thả diều.
Dùng cách đó để trao đổi thư từ với tên thư sinh kia.
Ta nhìn nàng ta càng lún càng sâu.
Ban đầu ta chỉ định giả tạo chứng cứ nàng ta tư thông với người khác.
Nhưng ta không ngờ nàng ta gan lớn đến vậy.
Tên thư sinh nói: “Thôi Thù nói muốn cùng ta bỏ trốn.”
Thôi Thù từ đầu đến cuối vẫn không muốn gả cho một viên quan nhỏ bị điều ra nơi hẻo lánh nghèo nàn.
Nàng ta thà đ.á.n.h cược một phen.
“Vậy nếu nàng ta muốn cùng ngươi bỏ trốn, thì ngươi cứ đồng ý với nàng ta.”
Ta treo b.út luyện chữ, đầu b.út lông không cẩn thận làm rơi một giọt mực.
Làm hỏng cả một tờ chữ.
“Nhưng ta căn bản không phải thư sinh xuất thân nhà phú quý, ta chỉ là một kẻ giang hồ lừa gạt mà thôi.”
Tên thư sinh không hiểu:
“Nếu nàng ta phát hiện ta lừa nàng thì sao?”
Ta nói:
“Ta bảo ngươi đồng ý bỏ trốn cùng nàng ta, chứ đâu có bảo ngươi thật sự mang nàng ta đi.”
Ngày Thôi Thù thành thân, Thôi phủ náo nhiệt vô cùng.
Bởi vì Thôi Thù đã biến mất.
Thôi phụ Thôi mẫu tìm khắp trong nhà, chỉ tìm được một bức thư nàng ta để lại, nói rằng mình muốn cùng người khác bỏ trốn.
Trong thư viết đầy oán hận của nàng ta đối với Thôi mẫu.
“Các người nói gì mà cũng xem ta như nữ nhi ruột, tất cả đều là giả dối, các người thiên vị Thôi Minh Nguyệt.”
“Các người chỉ coi ta như một quân cờ, các người căn bản chưa từng yêu thương ta. Con đường sau này, ta sẽ tự mình đi.”
Thôi phụ lập tức mất hết tinh thần, như già đi mười tuổi.
Thôi mẫu chỉ biết khóc.
Ta an ủi họ:
“Thôi Thù nhất thời nghĩ quẩn cũng là chuyện có thể xảy ra. Con đã phái người đi tìm rồi. Họ nhất định sẽ tìm được Thôi Thù trở về.”
Đương nhiên lời này là giả.
Đêm qua, Thôi Thù đã chạy trốn đến nơi mà tên thư sinh đưa cho nàng ta.
Nhưng ở đó không có tình lang nào đưa nàng ta bỏ trốn.
Chỉ có bà mối buôn người mà ta đã sớm tìm sẵn.
Giờ này Thôi Thù có lẽ cũng không biết mình đã bị bán đến nơi nào.
Cả đời này nàng ta chỉ có thể sống không bằng c.h.ế.t trong bùn lầy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau cú sốc Thôi Thù bỏ trốn trước hôn lễ.
Thôi phụ Thôi mẫu không còn tinh thần tiếp đãi khách khứa.
Là ta đứng ra nói với họ:
“A Thù bỏ trốn trước hôn lễ, thật sự là chuyện chúng ta chưa từng nghĩ tới. Chỉ là đã làm phiền chư vị hôm nay đến một chuyến.
Là A Thù phúc bạc, không có duyên thành hôn với Tạ lang quân, nhưng a phụ a mẫu đều rất thích Tạ lang quân.
Hôm nay không tính là yến tiệc đính hôn, vậy xem như là yến tiệc nhận thân của Thôi phủ đi, coi như chúc mừng phủ Thôi chúng ta có thêm một vị thiếu gia.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nhận vị quan xui xẻo bị điều ra ngoài kia làm thân thích kết nghĩa.
Đó là cách kết thúc thể diện nhất.
Hắn đương nhiên cũng vui vẻ.
Vốn dĩ trên triều không có bất kỳ thế lực chống lưng nào.
Giờ tự nhiên lại có thêm một thân thích kết nghĩa như Thôi phủ đang thế lực ngút trời.
Đối với con đường làm quan của hắn cũng rất có lợi.
Cho nên cuối cùng yến tiệc cũng coi như mọi bên đều vui vẻ.
Trong yến tiệc, Triệu vương và Duệ vương đương nhiên cũng đến.
Sau khi xem xong vở kịch hay này.
Họ bước đến chào hỏi ta.
“Ba ngày không gặp phải nhìn bằng con mắt khác, Thôi đại tiểu thư bây giờ càng ngày càng lợi hại rồi.”
Duệ vương cũng khen ta gặp biến không loạn, có phong thái của đại tướng.
Chúng ta vừa trò chuyện.
Ta cố ý dò hỏi xem dạo gần đây Duệ vương sống thế nào.
“Phụ thân mấy ngày trước nói, bệ hạ không hài lòng với những việc điện hạ làm. Không biết hiện giờ điện hạ đã khá hơn chưa?”
8
Trong mắt Duệ vương có chút u ám.
Hắn kể với ta những chuyện xảy ra trong thời gian này.
Hoàng thượng trước tiên bới móc những chỗ làm việc không thỏa đáng của Duệ vương. Sau đó lại phạt Duệ vương cấm túc. Mãi đến mấy ngày trước mới khó khăn lắm mới được thả ra.
Duệ vương hỏi ta nên làm thế nào.
“Điện hạ, đã như vậy, ngài có từng nghĩ tới việc dâng chút đồ gì đó để lấy lòng bệ hạ không?”
Ta từng bước dẫn dắt:
“Điện hạ là nhi t.ử, nếu có thể khiến bệ hạ được hưởng niềm vui thiên luân chi lạc, nghĩ rằng bệ hạ nhìn thấy cũng sẽ vui mừng.”
Bị ta nói như vậy, Duệ vương lập tức hiểu ra.
Trong khoảng thời gian này, hắn quá nổi bật.
Cũng chính vì quá nổi bật nên bệ hạ không thích.
Quân vương tuổi đã cao, nhưng vẫn không chịu buông quyền, không chịu thừa nhận thân thể mình đã suy yếu.
Nhìn những hoàng t.ử trẻ tuổi cường tráng, rục rịch muốn động.
Trong lòng ông ta tự nhiên phiền muộn.
“Ta nên tặng thứ gì đây?”
Vì chuyện hoa cúc lần trước, Duệ vương đặc biệt tin tưởng khả năng chọn đồ của ta.
Ta chậm rãi nói:
“Nghe nói khi còn trẻ bệ hạ cực kỳ thích hải đông thanh, chỉ là người sợ thượng hành hạ hiệu, tạo thành phong khí sa sút, cho nên mới không nuôi hải đông thanh nữa.