Ta Vốn Là Kẻ Xấu Bẩm Sinh

Chương 8



Ngoài ra còn có việc Thái hậu sắp đến thọ thần.

 

Bọn họ đang đau đầu không biết nên tìm lễ vật gì để dâng Thái hậu.

 

Dù tặng thứ gì quý giá đến đâu cũng không thể quý bằng đồ của hoàng đế.

 

Cho nên trong đó, tâm ý lại càng quan trọng.

 

“Ngươi và Duệ vương vẫn chưa tìm được lễ mừng thọ dâng Thái hậu sao?”

 

Ta dừng tay đang gảy bàn tính.

 

“Đâu có dễ như vậy, mấy ngày nay ta và tam ca sốt ruột đến mức phải uống trà thanh nhiệt cho bớt hỏa rồi.”

 

Triệu vương nặng nề thở dài.

 

Ta nhìn hắn.

 

“Ta có một thứ mới lạ, cho ngươi xem thử.”

 

Quả nhiên Triệu vương bị ta khơi dậy lòng hiếu kỳ.

 

Ta dẫn hắn đến chỗ trồng hoa cúc ở trang t.ử.

 

Hắn có chút ngạc nhiên:

 

“Ồ? Ngươi làm sao có thể trồng được hoa cúc vào mùa này? Hơn nữa trên mỗi cánh hoa lại còn có hai chữ Vạn Thọ!”

 

“Tại sao trên hoa lại có chữ?”

 

Năm ta sáu tuổi, vừa cùng a tỷ về nhà.

 

Ta cũng từng hỏi một câu giống hệt như Duệ vương.

 

Khi đó ta giống như một con thú nhỏ dựng đầy gai nhọn.

 

Tự nhốt mình trong thế giới của riêng mình.

 

A tỷ rất khổ não, vì thế nàng dùng hoa để dỗ ta.

 

Trên cánh hoa có chữ, viết hai chữ A Nô.

 

Ta bị hấp dẫn mà tiến lại gần.

 

A tỷ cười ranh mãnh:

 

“Đó là vì khi a tỷ nuôi những bông hoa này, ngày nào cũng nhớ đến A Nô. Khi hoa lớn lên, chúng liền khắc tên A Nô lên cánh hoa.”

 

Ta tin là thật.

 

“Vậy nếu ta cũng nói với hoa rằng ‘a tỷ’, trên cánh hoa cũng sẽ có tên a tỷ sao?”

 

Nàng ngược ánh sáng, ngồi xổm trước mặt ta.

 

Nàng nói:

 

“Tất nhiên rồi, chỉ cần A Nô mỗi ngày trò chuyện với hoa, chúng tự nhiên cũng sẽ có tên a tỷ.”

 

Thế là ngày nào ta cũng tưới nước cho hoa.

 

Một ngày ba lần.

 

Kết quả là vô tình tưới c.h.ế.t cả chậu hoa.

 

Ta ôm chậu hoa khóc đến c.h.ế.t đi sống lại.

 

Ta tưởng rằng mình đã nuôi c.h.ế.t a tỷ.

 

Lúc đó a tỷ mới nói cho ta biết nguyên lý.

 

Dạy ta cách in chữ lên hoa cúc.

 

“Hoa cúc nở vào mùa thu, nếu khí hậu thích hợp, tự nhiên cũng có thể nở vào tháng ba.

 

Còn hai chữ Vạn Thọ, là do ta dùng bìa giấy khắc chữ, rồi đặt tấm khuôn chữ lên cánh hoa, cánh hoa tự nhiên sẽ hiện ra hai chữ Vạn Thọ.”

 

“Nhưng đó chỉ là phương pháp. Nếu ta đem đi bán, thì hai chữ Vạn Thọ này, đương nhiên sẽ được nói là do hoa tự nhiên mọc ra…”

 

Ta đem những lời năm xưa a tỷ nói với ta lại kể cho Triệu vương nghe một lần.

 

Triệu vương tuy có chút ngây thơ nhưng rốt cuộc vẫn là đứa trẻ lớn lên trong hậu cung.

 

Rất nhanh hắn đã phản ứng lại.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

7

 

“Không, những bông cúc này không phải do ngươi tưới nước mà nở, cũng không phải dùng khuôn chữ làm ra hai chữ Vạn Thọ. Những bông hoa này là do tam ca mỗi ngày thành tâm tưới nước, nên mới nở trước yến tiệc của Thái hậu, hơn nữa trên cánh hoa còn có hai chữ Vạn Thọ.”

 

Ta mỉm cười không nói, xem như mặc nhận lời hắn nói.

 

Trước khi đi, hắn nói với ta:

 

“Đừng bán nữa.”

 

Hắn mua hết toàn bộ.

 

Đến tối, hắn cho người đưa tới ba trăm lượng vàng.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ngày thọ thần của Thái hậu.

 

Chậu hoa cúc có hai chữ Vạn Thọ trên cánh hoa kia đã gây chấn động.

 

Chuyện hoa cúc Vạn Thọ trong yến tiệc thưởng hoa lan truyền khắp kinh thành.

 

Tất cả mọi người đều nói, là vì Duệ vương điện hạ có lòng hiếu thuận.

 

Cho nên mới khiến hoa cúc nở vào tháng ba.

 

Hơn nữa trên cánh hoa còn có hai chữ Vạn Thọ.

 

Nhất thời, danh tiếng của Duệ vương không ai sánh bằng.

 

Khi ta nghe tiên sinh kể chuyện nhắc đến những lời đồn này.

 

Duệ vương đang cùng ta nghe hí khúc trong Lê viên.

 

Hắn nói: “Ta nghe Triệu vương nói rồi, hoa cúc đó là do ngươi trồng. Ngươi thật có lòng, nếu không có ngươi, ta cũng không nghĩ ra lễ mừng thọ tốt như vậy.”

 

Ta khiêm tốn nói:

 

“Triệu vương điện hạ nói đùa rồi, ta làm sao có thể trồng ra loại hoa cúc như vậy được. Đều là vì Duệ vương điện hạ thành tâm, nên mới có điềm lành từ trời giáng xuống.”

 

Duệ vương rất hài lòng với sự hiểu chuyện của ta.

 

Hào phóng lại thưởng cho ta một khoản bạc lớn.

 

Ta mỉm cười nhận lấy.

 

Trong kinh thành, lời đồn về việc Duệ vương hiếu thuận cảm động trời đất, nên mới dẫn đến điềm lành, ngày càng lan rộng.

 

Duệ vương rất hài lòng.

 

Ta cũng rất hài lòng.

 

Triều ta lấy chữ hiếu trị thiên hạ, điều đó không sai.

 

Chỉ đáng tiếc, Duệ vương dường như đã quên mất.

 

Đương kim bệ hạ không phải con ruột của Thái hậu.

 

Duệ vương, với tư cách là hoàng tôn, hiếu thuận với Thái hậu nên mới dẫn đến điềm lành.

 

Vậy những lời đồn này đặt bệ hạ vào vị trí nào?

 

Có phải là đang gián tiếp nói bệ hạ không hiếu thuận, nên mới không có điềm lành giáng xuống?

 

Muốn khiến một người diệt vong, trước hết phải khiến hắn cuồng vọng.

 

Giống như Thôi Thù khi trước.

 

Không biết đã qua bao lâu, Thôi phụ sau khi hạ triều trở về, sắc mặt có chút không tốt.

 

Ông ta đặc biệt gọi ta đến tiền sảnh, dặn dò ta:

 

“Những việc Duệ vương làm gần đây khiến bệ hạ không hài lòng. Hôm nay trên triều, bệ hạ trước mặt bá quan văn võ đã mắng Duệ vương một trận nặng nề. Những ngày này con nên tránh xa Duệ vương một chút, đừng để bị liên lụy.”

 

Ta ngoan ngoãn đáp lời.

 

Ông ta lại nói với Thôi mẫu:

 

“Chuyện hôn sự của Thôi Thù, bà phải nhanh ch.óng chuẩn bị.”

 

Thôi mẫu thở dài:

 

“A Thù mấy ngày nay buồn bực không vui, cũng không còn thường xuyên nói chuyện với ta nữa. Ta nghĩ việc gả nó đi xa đã làm nó tổn thương quá rồi.”

 

Thôi phụ trông có vẻ mềm lòng.