Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 30: Linh khí dẫn lối - mảnh vỡ cổ xưa



Màn sương xám trong Thung Lũng Sương Mù bắt đầu tan dần, để lộ ra một cảnh tượng kinh hoàng. Xác yêu thú chất cao như núi, máu chảy thành suối nhỏ len lỏi qua những kẽ đá. Nguyệt Linh đứng giữa trung tâm của sự hủy diệt ấy, tà áo trắng bị rạch một đường bên vai trái, máu đỏ thẫm đã khô lại thành một đóa hoa kiêu kỳ trên nền vải trắng tinh khôi. Vết thương do Kim Đan gây ra không hề khiến nàng yếu đi, ngược lại, luồng sát ý xám bạc tỏa ra từ nàng giờ đây còn thâm trầm và đáng sợ hơn gấp bội.

​Trần Hạo, Tô Minh và nhóm đệ tử Vân Tiên Tông đứng ngây người nhìn bóng lưng nhỏ nhắn ấy. Trong lòng họ, Nguyệt Linh không còn là một đệ tử "Luyện Khí" thông thường, mà là một thực thể nằm ngoài mọi quy luật tu hành của Thiên Huyền Giới. Một kẻ có thể đánh tan thú triều và ép Kim Đan sơ kỳ phải huyết độn tháo chạy, dù có là trưởng lão trong tông cũng chưa chắc làm được ở độ tuổi này.

​"Sư tỷ... vết thương của tỷ..." Trần Hạo run rẩy bước tới, tay cầm một bình đan dược cao cấp nhất của hắn.

​Nguyệt Linh khẽ phất tay, luồng linh lực xám bạc tự động chữa lành miệng vết thương với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Nàng quay lại, đôi mắt bạc lướt qua nhóm đệ tử, dừng lại ở cái xác của Hứa Lương đang nằm chơ vơ bên cạnh trận nhãn bị phá hủy.

​"Kẻ phản bội đã đền tội. Nhưng cái giá mà hắn gây ra cho tông môn, Thiên Kiếm Môn phải trả bằng máu." Giọng nàng thanh lãnh nhưng mang theo một lời tuyên án tử hình không thể vãn hồi.

​Nàng lấy ra chiếc lệnh bài vàng ròng thu được từ Kiếm Vô Trần. Khi linh lực xám bạc chạm vào, con số trên lệnh bài của Nguyệt Linh bắt đầu nhảy vọt một cách điên cuồng. Từ con số vài trăm, nó vọt thẳng lên ngưỡng năm ngàn điểm, trực tiếp chiếm lấy vị trí số một tuyệt đối trên bảng xếp hạng của Huyết Đảo. Sự chấn động này chắc chắn đang khiến các lão quái vật bên ngoài Lưu Ảnh Thạch phải đứng ngồi không yên.

​Buổi chiều muộn, khi ánh hoàng hôn đổ xuống những vệt đỏ tía kỳ quái trên mặt đất, Nguyệt Linh hạ lệnh xuất phát. Đoàn người gồm mười lăm đệ tử còn sót lại lặng lẽ bám theo nàng, tiến sâu vào vùng lõi của hòn đảo. Dọc đường đi, đám đệ tử Vân Tiên Tông hoang mang nhìn quanh rừng rậm âm u, họ hoàn toàn không biết mình đang đi đâu hay tìm kiếm thứ gì. Trong mắt họ, Huyết Đảo lúc này chỉ là một vùng đất chết chóc đầy rẫy yêu thú, và họ chỉ biết bám víu lấy Nguyệt Linh như phao cứu sinh cuối cùng.

​Thế nhưng, họ không hề hay biết rằng mình đang đi đến mảnh vỡ của di tích Mỹ Sơn mà ai cũng thèm khát.

​Đi cạnh Nguyệt Linh, Tô Minh khẽ siết chặt thanh kiếm, ánh mắt hắn phức tạp nhìn bóng lưng tà áo trắng phía trước. Chỉ có hắn và Nguyệt Linh mới thực sự biết bí mật động trời: Di tích Mỹ Sơn nguyên bản từ Linh Giới rơi xuống đã vỡ tan thành một trăm mảnh nhỏ rải rác khắp Thiên Huyền Giới. Thứ nằm trên Huyết Đảo này thực chất chỉ là một mảnh vỡ cực nhỏ trong số đó, một mẩu tàn tích bị không gian vặn vẹo che giấu.

​Trong khi các đại tông môn khác vẫn đang điên cuồng lùng sục khắp hòn đảo để tìm kiếm bất cứ dấu vết nào của kho báu, thì chỉ có Nguyệt Linh và Tô Minh nắm giữ sự thật về bản chất của mảnh vỡ này. Những kẻ đứng sau họ, kể cả Trần Hạo, đều hoàn toàn mù tịt. Họ chỉ thấy Nguyệt Linh đang dẫn họ đi xuyên qua những bụi gai và đầm lầy, hướng về một vùng đất trũng đầy những tảng đá xám xịt chẳng có vẻ gì là quý giá.

​"Tô Minh, đừng phân tâm." Nguyệt Linh nhàn nhạt cất lời, giọng nói nhỏ chỉ đủ để hai người nghe thấy.

​Nàng cảm nhận được hơi thở của mảnh vỡ Mỹ Sơn đang đập liên hồi dưới lòng đất. Lý do nàng nhận ra nó nhanh hơn bất kỳ ai không phải nhờ thông tin từ bên ngoài, mà vì linh hồn Hoàng của nàng đang cộng hưởng mạnh mẽ với thứ năng lượng vạn cổ đang bị chôn vùi kia. Buổi chiều tối trên đảo càng lúc càng lạnh, sương độc bắt đầu bốc lên từ các khe nứt.

​"Muội chắc chắn nó ở ngay dưới đây sao? Trông nó chẳng giống một di tích tí nào." Tô Minh thì thầm hỏi, ánh mắt hắn nhìn xuống cái hang sụt tối om trước mặt.

​Nguyệt Linh không đáp, nàng đột ngột dừng chân trước miệng hang, nơi có những dòng linh khí xám bạc nhạt nhòa đang rỉ ra. Đối với đám đệ tử phía sau, đây chỉ là một cái hang động u tối đáng sợ có thể là hang của một con quái vật nào đó, nhưng trong mắt Nguyệt Linh và Tô Minh, đây chính là cửa ngõ dẫn vào mảnh vỡ Linh Giới thực sự mà cả thế giới này đang thèm khát.

​Màn đêm bắt đầu buông xuống cũng là lúc đoàn người Vân Tiên Tông biến mất vào sâu trong lòng đất.