Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 31: Linh cảnh giáng thế - quyền trận chiến tàn



Bóng tối trong hang sụt không hề mang lại cảm giác ngột ngạt của đất đá thông thường. Ngược lại, càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên thanh khiết đến lạ lùng. Một luồng linh khí mang theo hơi thở vạn cổ, lạnh lẽo nhưng đầy uy nghiêm, bắt đầu len lỏi vào từng lỗ chân lông của nhóm đệ tử Vân Tiên Tông.

​Trần Hạo và mười mấy đệ tử đi phía sau không ngừng run rẩy. Trong mắt họ, đây là một hành trình đi vào cõi chết. "Sư tỷ, nơi này... linh khí nồng đậm đến mức khiến đan điền của ta đau nhức, nhưng tại sao lại không thấy một chút ánh sáng nào của bảo vật?" Một đệ tử rụt rè lên tiếng, tay siết chặt binh khí trong bóng tối đặc quánh.

​Nguyệt Linh không đáp, tà áo trắng của nàng phát ra ánh quang bạc nhàn nhạt, soi sáng một vùng không gian hẹp xung quanh. Nàng cảm nhận được mạch đập của mảnh vỡ Mỹ Sơn đang đập liên hồi ngay dưới chân mình. Tầng mười hai Luyện Khí cho nàng khả năng nhìn thấu những vặn vẹo không gian mà mắt thường không thể thấy.

​Đi bên cạnh nàng, Tô Minh là người duy nhất giữ được sự bình tĩnh tương đối. Hắn khẽ hỏi nhỏ, chỉ đủ để hai người nghe: "Muội nói đây là một trong một trăm mảnh vỡ... Vậy bên dưới này liệu có còn 'Thứ đó' không?"

​Nguyệt Linh khẽ gật đầu, đôi mắt bạc lóe lên tia sáng lạnh lẽo: "Mảnh vỡ này tuy nhỏ, nhưng nó là phần 'Linh Đài' của di tích gốc. Thứ đang gọi ta chính là cốt lõi của nó. Những kẻ ngoài kia vẫn đang tìm kiếm những tòa tháp gạch vô tri, họ sẽ không bao giờ ngờ được di sản thực sự lại nằm trong một cái hang sụt rách nát này."

​Bất chợt, không gian xung quanh rung chuyển dữ dội. Một bức màn ánh sáng màu trắng xanh đột ngột bùng nổ, hất văng toàn bộ sương mù và bóng tối. Trước mắt đoàn người không còn là hang đá ẩm ướt, mà là một không gian rộng lớn đến vô tận. Những cột đá khổng lồ lơ lửng giữa hư không, những dòng sông linh lực lỏng chảy róc rách giữa những tảng băng vĩnh cửu. Đây chính là Linh Cảnh - mảnh vỡ không gian thực sự của Mỹ Sơn.

​Cùng lúc đó, tại Quảng trường Thiên Đài bên ngoài Huyết Đảo, toàn bộ không gian như bị đóng băng. Trên mặt gương Lưu Ảnh Thạch khổng lồ, hình ảnh Linh Cảnh huy hoàng vừa hiện ra đã khiến hàng vạn tu sĩ đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh. Những tiếng xì xào bàn tán nổ ra như ong vỡ tổ. Đám đệ tử đứng dưới đài đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác; họ vừa mới bàng hoàng vì Nguyệt Linh đánh bại Kim Đan, giờ lại đứng hình trước sự xuất hiện của một di tích cổ đại ngay tại hòn đảo hoang vắng vốn chẳng ai thèm ngó ngàng tới này.

​Trên cao đài, bầu không khí thậm chí còn căng thẳng hơn gấp bội. Bốn vị trưởng lão của các đại tông môn đồng loạt đứng bật dậy, ánh mắt rực lửa giận dữ và tham lam nhìn về phía Vân Thiên Tôn Giả.

​"Vân Thiên! Ngươi giải thích thế nào về chuyện này?" Trưởng lão Huyết Sát Điện gầm lên, sát khí lẫm liệt. "Một hòn đảo hoang vắng như Huyết Đảo lại ẩn giấu di tích Mỹ Sơn? Ngươi cố tình chọn nơi này làm phần thi thứ hai, lại còn để đệ tử của mình dẫn quân thẳng tới cửa di tích. Có phải ngươi đã sớm biết bí mật này và mớm lời cho con nhóc đó không?"

​Trưởng lão Thiên Kiếm Môn cũng lạnh lùng tiếp lời: "Vân Thiên, di tích Mỹ Sơn là thánh vật của Linh Giới rơi xuống. Việc ngươi âm thầm chiếm giữ thông tin để tạo lợi thế cho Vân Tiên Tông là vi phạm quy ước chung của Ngũ Đại Tông Môn!"

​Đối mặt với sự chất vấn gay gắt của bốn vị đại năng, Vân Thiên Tôn Giả vẫn thản nhiên ngồi tựa lưng vào ghế chủ vị, tay khẽ vuốt chòm râu dài. Gương mặt ông không lộ chút gợn sóng, nhàn nhạt đáp:

​"Các vị quá lời rồi. Huyết Đảo vốn là nơi hiểm địa, việc tổ chức thi đấu ở đây đã được tất cả thống nhất từ trước. Bản thân ta cũng vô cùng kinh ngạc khi thấy mảnh vỡ di tích lại nằm ở nơi này. Còn về việc Nguyệt Linh tìm thấy nó... có lẽ đó là thiên duyên của con bé. Ta tuyệt đối không liên quan, cũng chẳng biết gì về sự tồn tại của mảnh vỡ này cả."

​Dù ngoài miệng phủ nhận, nhưng trong thâm tâm Vân Thiên Tôn Giả cũng đang dậy sóng. Ông biết di tích Mỹ Sơn có một trăm mảnh vỡ, nhưng việc Nguyệt Linh có thể chuẩn xác tìm ra lối vào Linh Cảnh thực sự nằm dưới cái hang sụt rách nát đó là điều nằm ngoài dự liệu của ông. Con bé này... rốt cuộc còn che giấu bí mật gì?

​Quay lại bên trong Linh Cảnh, sự kinh ngạc của đám đệ tử Vân Tiên Tông chưa kéo dài được bao lâu thì từ phía sau, những luồng khí tức mạnh mẽ cũng đồng thời ập đến.

​VÚT! VÚT! VÚT!

​Ba bóng người mang theo uy áp Kim Đan sơ kỳ từ trên cao hạ xuống, đứng chắn ngay lối vào duy nhất của mảnh vỡ không gian. Dẫn đầu là một nam tử mặc đạo bào đen, trên ngực thêu hình đầu lâu máu - đệ tử thân truyền số một của Huyết Sát Điện, Huyết Lệ. Đi bên cạnh hắn là hai cao thủ Kim Đan khác của các tông môn đồng minh.

​Huyết Lệ liếc nhìn cảnh tượng kỳ vĩ bên trong, rồi nhìn sang Nguyệt Linh với ánh mắt thèm khát và tàn độc: "Hóa ra bí mật của di tích nằm ở đây. Nguyệt Linh, ngươi quả thực khiến ta bất ngờ. Một tên Luyện Khí lại có thể tìm ra nơi mà ngay cả Kim Đan như ta cũng không cảm nhận được."

​Hắn cười lạnh, tay cầm một thanh huyết đao rực lửa: "Nhưng đáng tiếc, vận may của ngươi đến đây là hết rồi. Giao ra lệnh bài, và chỉ cho ta cách khống chế mảnh vỡ này, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây."

​Nguyệt Linh nhẹ nhàng bước tới, tà áo trắng phất phơ giữa luồng linh khí vạn cổ. Ánh mắt nàng nhìn ba vị Kim Đan như nhìn những cái xác không hồn.

​"Kim Đan sao? Một tên chạy thoát, giờ lại tới ba tên nộp mạng."

​Nguyệt Linh không nói nhảm thêm, nàng trực tiếp bộc phát toàn bộ uy áp của tầng mười hai. Linh lực xám bạc cô đặc thành những sợi xích vô hình quấn quanh đôi nắm đấm nhỏ nhắn. Nàng nhún người một cái, không gian dưới chân trực tiếp sụp đổ.

​OÀNG!

​Trận chiến tại mảnh vỡ di tích Mỹ Sơn chính thức bùng nổ.