Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 32: Huyết tế linh đài - khốc liệt sinh tử



Sát khí trong Linh Cảnh đông đặc đến mức đóng băng cả linh khí xung quanh. Ba vị Kim Đan sơ kỳ đứng thành hình tam giác, khóa chặt mọi đường lui của Nguyệt Linh. Huyết Lệ cười gằn, thanh huyết đao trong tay hắn bùng lên ngọn lửa đỏ thẫm, vung mạnh tạo thành một đường bán nguyệt mang theo hơi thở của tử thần.

​"Chết đi! Huyết Sát Trảm!"

​Cùng lúc đó, mười tám thanh phi kiếm và dải lụa độc cũng đồng loạt ập tới. Nguyệt Linh đứng giữa tâm bão, linh lực xám bạc tầng mười hai bùng nổ đến cực hạn. Nàng hiểu rằng, dù nhục thân có cường đại, nhưng một chọi ba với Kim Đan cảnh - những kẻ đã ngưng tụ được nguyên lực thái cực - là một thử thách vượt quá giới hạn hiện tại của Luyện Khí kỳ.

​Trận chiến bùng nổ trong không gian hẹp của hang sụt. Huyết Lệ là kẻ hung hãn nhất, mỗi nhát đao của hắn đều mang theo sức nặng của vạn quân, chém xuống tạo thành những hố sâu hoắm trên mặt đất. Nguyệt Linh nhún người né tránh, tà áo trắng bay lượn như một cánh chim bạc giữa những khe hở chết người. Nàng không dùng vũ khí, đôi tay trần liên tục va chạm với lưỡi đao rực lửa, phát ra những tiếng "keng keng" chói tai như kim loại va vào nhau.

​Tên tu sĩ điều khiển phi kiếm đứng từ xa, tay bắt ấn liên tục, mười tám thanh kiếm bạc hóa thành mười tám tia chớp, điên cuồng đâm tỉa vào những tử huyệt của nàng. Nguyệt Linh bị dồn vào thế bí khi dải lụa độc của tên Kim Đan thứ ba không ngừng quấn quýt dưới chân, làm chậm đi nhịp độ di chuyển. Một sơ hở nhỏ xuất hiện, và ngay lập tức, thanh cự kiếm của tên điều khiển phi kiếm đã xuyên thấu qua lớp hộ thể linh lực mỏng manh, cắm ngập vào mạn sườn Nguyệt Linh.

​"Hừ!" Nguyệt Linh nghiến răng, một ngụm máu tươi tràn ra khóe môi.

​Thế nhưng, thay vì lùi lại để trị thương, đôi mắt bạc của nàng bỗng rực lên một ngọn lửa điên cuồng. Nàng bất chấp thanh kiếm vẫn còn đang cắm trên người, dẫm mạnh xuống mặt đất, mượn lực phản chấn lao vút về phía tên tu sĩ phi kiếm. Tốc độ lúc này của nàng đã vượt xa mọi quy luật vật lý, nhanh đến mức Huyết Lệ cũng không kịp vung đao ngăn cản.

​"Ngươi muốn chết sao?" Tên tu sĩ phi kiếm hốt hoảng định thu hồi kiếm về phòng thủ, nhưng đã quá muộn.

​Nguyệt Linh dồn toàn bộ tinh hoa linh lực xám bạc vào nắm đấm phải, đấm thẳng vào đan điền của hắn. Một quyền này mang theo tất cả sự phẫn nộ và sức mạnh tột cùng của nhục thân tầng mười hai.

​RẮC!

​Tiếng Kim Đan vỡ vụn vang lên khô khốc giữa không gian im lặng. Tên tu sĩ kia trợn tròn mắt, đồng tử co rút lại, không kịp thét lên một tiếng đã bị lực đạo nghìn cân đánh nát bấy lồng ngực. Linh thể của hắn bị linh lực xám bạc nghiền nát ngay tại chỗ, thi thể bay ngược ra sau như một tấm giẻ rách, linh hồn tiêu tán không còn dấu vết. Một vị Kim Đan kiêu ngạo - chính thức ngã xuống dưới tay một thiếu nữ mang danh Luyện Khí!

​Tuy nhiên, Nguyệt Linh cũng không còn nguyên vẹn. Huyết đao của Huyết Lệ từ phía sau đã kịp chém một nhát chí mạng vào vai phải của nàng, cắt sâu vào xương trắng. Máu tươi tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ nửa thân áo trắng tinh khôi thành một màu đỏ thẫm rợn người. Nàng khuỵu xuống, hơi thở dồn dập, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy nhưng ánh mắt vẫn lạnh lẽo và sắc lẹm như băng giá vạn năm.

​Huyết Lệ và tên Kim Đan còn lại đứng sững người tại chỗ. Họ hoàn toàn chấn kinh, da đầu tê dại khi nhìn thấy đồng bọn bị một quyền kết liễu. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy dâng lên trong lòng những kẻ vốn đứng trên đỉnh cao: "Con nhóc này... nó là quỷ dữ! Giết nó, nếu không tất cả chúng ta sẽ chết!" Huyết Lệ gầm lên, gương mặt vặn vẹo, hắn nâng đao chuẩn bị tung ra đòn kết liễu cuối cùng khi thấy Nguyệt Linh đã thực sự sức cùng lực kiệt.

​Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng thét phẫn uất vang lên từ phía sau: "Bảo vệ sư tỷ! Vân Tiên Tông không có kẻ hèn nhát!"

​Trần Hạo và năm đệ tử Vân Tiên Tông khác, mắt đỏ ngầu, lao vút lên như những con thiêu thân liều chết. Họ biết mình không phải đối thủ của Kim Đan, nên đã chọn con đường cực đoan nhất của kẻ tu hành: Tự bạo đan điền.

​OÀNG! OÀNG! OÀNG!

​Liên tiếp sáu tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên kinh thiên động địa. Luồng năng lượng hủy diệt từ sự tự bạo của sáu tu sĩ Trúc Cơ tạo thành một cơn bão linh lực khủng khiếp, tạo nên một bức tường lửa đẩy lùi Huyết Lệ và tên Kim Đan còn lại ra xa hàng chục trượng. Thừa dịp khói bụi mịt mù và sự hỗn loạn tột độ, Tô Minh lao đến cõng lấy Nguyệt Linh đang bất tỉnh nhân sự, cùng đám đệ tử còn sót lại liều chết xông vào cánh cổng ánh sáng của bí cảnh Mỹ Sơn vừa mới hé mở.

​Vừa bước qua cửa ải không gian mờ ảo, Nguyệt Linh rốt cuộc không trụ vững được nữa. Những vết thương chí mạng từ trận chiến một chọi ba bộc phát cùng lúc, linh lực xám bạc cạn kiệt khiến nàng đổ gục xuống đất và ngất đi ngay lập tức.

​Trong không gian Linh Đài cổ kính và tĩnh mịch, bầu không khí bao trùm một sự thê lương đến nghẹt thở. Tô Minh nhìn Nguyệt Linh nằm bất động, hơi thở mỏng manh, máu vẫn không ngừng thấm qua lớp băng gạc sơ sài trên tà áo trắng, lòng hắn đau như dao cắt. Hắn nhìn quanh mười mấy đệ tử đi theo, tất cả đều là nam giới, không có lấy một bóng hồng nào để chăm sóc vết thương nhạy cảm cho nàng.

​"Tất cả quay mặt đi! Bịt mắt, bịt tai lại cho ta! Kẻ nào dám hé mắt, ta giết!" Tô Minh hét lên, giọng run rẩy nhưng đầy sát khí.

​Đám đệ tử hiểu ý, đồng loạt xoay người, dùng vải che chặt mắt và tai, không dám có một chút ý nghĩ bất kính nào đối với vị sư tỷ đã liều mạng cứu họ. Tô Minh hít một hơi thật sâu để giữ vững bình tĩnh, lấy hết can đảm, run rẩy dùng đoản kiếm xé mở lớp áo đẫm máu trên vai và mạn sườn của Nguyệt Linh để băng bó chính thức. Hắn nhắm nghiền mắt, hoàn toàn chỉ dùng cảm giác run rẩy từ đầu ngón tay để bôi thuốc mỡ và quấn băng gạc, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán vì căng thẳng tột độ.

​Ba canh giờ trôi qua dài đằng đẵng trong sự im lặng nghẹt thở.

​Khi những tia sáng bạc từ đỉnh Linh Đài khẽ chạm vào gương mặt thanh tú đã mất đi sắc hồng, Nguyệt Linh mới từ từ mở mắt. Một cơn đau xé tâm can từ vết thương Kim Đan để lại ập đến khiến nàng khẽ rên rỉ, đôi chân mày liễu nhíu chặt lại đầy đau đớn. Nàng cảm nhận được cơ thể mình đã được băng bó sơ sài nhưng chắc chắn, linh lực tầng mười hai đang chậm chạp vận hành để chữa lành những kinh mạch vụn vỡ bên trong. Nàng nhìn lên trần điện cổ xưa, cảm nhận cơn đau thấu xương tủy, biết rằng mình vừa giành giật lại mạng sống từ tay tử thần.

...