Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 33: Linh đài thừa kế - Nguyệt Linh thức tỉnh



Cơn đau từ mạn sườn và bả vai như những mũi kim nung đỏ đâm sâu vào tủy xương, khiến hơi thở của Nguyệt Linh trở nên đứt quãng. Nàng gắng gượng mở mắt, cảm giác lạnh lẽo của nền đá Linh Đài thấm vào da thịt. Khi định cử động, nàng khựng lại vì cảm giác vướng víu lạ lẫm. Cúi xuống nhìn, nàng thấy thân thể mình đã được quấn những lớp băng trắng xóa, một vài chỗ máu vẫn còn thấm đỏ rực, loang lổ trên nền vải.

​Nguyệt Linh nhìn sang, thấy Tô Minh và đám đệ tử nam đang ngồi ngay cạnh đó, canh giữ không rời nửa bước. Một luồng điện chạy dọc sống lưng nàng, không phải vì đau, mà vì một cảm giác bàng hoàng chưa từng có. Từ nhỏ đến lớn ở Trần gia, nàng vốn là đại tiểu thư cành vàng lá ngọc, nơi nàng ở chỉ toàn là nữ tỳ hầu hạ, chưa bao giờ có bóng dáng nam nhân nào được phép bước chân vào khuê phòng, chứ đừng nói đến việc nhìn thấy thân thể nàng. Vậy mà giờ đây, ở nơi Huyết Đảo hoang vu này, nàng lại lâm vào cảnh trớ trêu đến mức này sao?

​"Tô Minh... ai... là ai đã băng bó cho ta?"

​Giọng Nguyệt Linh run rẩy, mang theo sự chất vấn xen lẫn chút hoảng hốt của một thiếu nữ vừa thức tỉnh. Nàng nhìn chằm chằm vào Tô Minh, đôi mắt bạc rưng rưng vì uất ức.

​Tô Minh giật mình, vội vàng cúi đầu thật thấp, giọng lắp bắp: "Sư muội... là ta. Nhưng ta thề, lúc đó ta và mọi người đều bịt mắt, bịt tai, thậm chí dùng linh lực phong tỏa khứu giác để không ngửi thấy gì... Ta chỉ dùng cảm giác từ đầu ngón tay để cầm máu cho tỷ vì tình thế quá cấp bách..."

​"Ngươi... ngươi thật sự đã chạm vào ta?"

​Nghĩ đến việc đôi bàn tay của một nam nhân đã chạm qua thân thể mình, dù là để cứu mạng, Nguyệt Linh vẫn cảm thấy một sự tủi hổ uất nghẹn dâng lên cổ họng. Nàng không kiềm chế được mà bật khóc nức nở. Nàng khóc không phải vì hối tiếc chuyện không giết được Huyết Lệ hay Kiếm Vô Trần, mà nàng khóc vì sự trong trắng và danh dự của một thiếu nữ vừa bị tình thế ép buộc đến mức không còn đường lui. Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt tái nhợt, hòa lẫn với vết máu khô còn sót lại.

​Tô Minh thấy nàng khóc thì lòng đau như cắt. Hắn biết mình đã mạo phạm nàng rất lớn. Nhưng Tô Minh của hiện tại không còn là gã thiếu gia hèn nhát ngày xưa. Sau bao cuộc chiến sinh tử cùng nàng, hắn đã trưởng thành hơn. Hắn đứng thẳng người, nhìn nàng bằng sự chân thành:

​"Nguyệt Linh, ta biết ta sai, ta đã mạo phạm muội. Nhưng trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc đó, nếu ta không làm, muội sẽ mất máu mà chết. Ta hứa với muội, chuyện hôm nay sẽ không bao giờ lặp lại một lần nào nữa, và ta cũng sẽ không hé răng nói với bất kỳ ai khác trên thế gian này. Ta xin lỗi muội!"

​Nguyệt Linh nhìn vào ánh mắt kiên định của Tô Minh, tiếng khóc nhỏ dần rồi im bặt. Nàng không phải hạng người mù quáng. Nàng hiểu rõ nếu không có sự liều lĩnh của hắn, nàng đã sớm trở thành một cái xác lạnh lẽo. Nàng cũng không muốn chết khi mới chỉ vừa bắt đầu hành trình ở thế giới này.

​"Được rồi... ta bỏ qua lần này." Nguyệt Linh nhàn nhạt cất lời, giọng vẫn còn nghẹn ngào nhưng đã lấy lại được sự bình tĩnh. "Nhưng nếu có lần sau, dù là cứu mạng, ta cũng sẽ không để yên cho ngươi đâu."

​Tô Minh thở phào nhẹ nhõm, vội vàng gật đầu. Đúng lúc đó, một tiếng nổ kinh thiên động địa bỗng vang lên từ phía cổng vào của di tích.

​OÀNG! OÀNG! OÀNG!

​Huyết Lệ và Kiếm Vô Trần - những kẻ vừa mới hồi phục phần nào sau trận chiến - đã dẫn theo viện binh tìm đến. Chúng điên cuồng tung ra những chiêu thức mạnh nhất của Kim Đan cảnh, công kích dữ dội vào trận pháp bảo hộ của Linh Đài.

Mặt đất rung chuyển, những cột đá lơ lửng chao đảo. Tuy nhiên, dù là Kim Đan thì chúng cũng đã quá coi thường mảnh vỡ của di tích Mỹ Sơn. Đây là trận pháp cổ xưa của Linh Giới, dù chỉ là một phần nhỏ, nhưng muốn dùng sức mạnh hạ giới để phá vỡ là chuyện viễn tưởng. Nguyệt Linh nhìn ra phía cửa động, đôi mắt bạc lóe lên sự khinh miệt.

​"Lũ sâu bọ... cứ việc phí sức đi. Khi phong ấn của ta rung động đủ mạnh, đó sẽ là ngày tàn của các ngươi."

Phong ấn Tuyết Nguyệt trong thức hải của nàng đang rung lên bần bật theo nhịp đập của di tích. Dù nàng chưa đạt tới cấp bậc Đại Thừa để phá vỡ nó, nhưng sự rung động này đã bắt đầu giải phóng ra những luồng linh năng vạn cổ, chuẩn bị cho một cuộc lột xác thực sự.

...