Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 34: Truyền thừa viễn cổ - hóa thần chi uy



Bên trong không gian tĩnh mịch của Linh Đài Mỹ Sơn, mùi máu tanh nồng từ trận chiến thảm khốc trước đó đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một mùi hương thanh khiết, u huyền như hoa sen nở rộ giữa đêm tuyết sơn. Nguyệt Linh ngồi xếp bằng giữa tâm điểm của trận pháp cổ, linh lực xám bạc trong cơ thể nàng bắt đầu vận hành theo một quỹ đạo hoàn toàn mới, chậm rãi nhưng đầy uy lực. Từng tế bào vụn vỡ sau màn kịch chiến với ba vị Kim Đan đang được gột rửa, tái tạo bởi dòng chảy sinh mệnh vạn cổ chảy ra từ cốt lõi di tích.

​Dưới sự hỗ trợ của linh khí vạn cổ đậm đặc đến mức hóa lỏng, những vết thương xuyên thấu mạn sườn và bả vai khép miệng với tốc độ thần kỳ. Xương cốt vỡ nát được nối liền, kinh mạch bị đứt đoạn nay lại được hàn gắn chắc chắn hơn, mang theo một tầng hào quang bạc lấp lánh như lân tinh. Nàng khẽ mở mắt, đôi đồng tử bạc tĩnh lặng như mặt hồ không đáy, phản chiếu những ký tự cổ xưa đang bay lơ lửng. Nguyệt Linh lấy từ trong giới chỉ ra một bộ y phục trắng tinh khôi mới, chậm rãi thay đi bộ đồ đẫm máu rách nát. Khi tà áo mới phủ lên thân hình mảnh mai, khí chất của nàng lại trở về vẻ thanh khiết, thoát tục nhưng mang theo một áp lực uy nghiêm khiến không gian xung quanh cũng phải vặn vẹo.

​Nàng tiến lại gần tâm Linh Đài, đặt bàn tay nhỏ nhắn lên khối đá cổ xưa rực sáng. Ngay lập tức, ý thức của nàng bị kéo tuột vào một vùng không gian vô tận, sương khói mờ ảo. Phía trước nàng, một bóng hình cao lớn, uy nghiêm nhưng mang nét phong trần đang mỉm cười đứng đợi. Đó chính là Đan Côn - một trong ba vị Đại Đế huyền thoại của Mỹ Sơn cổ đại.

​Không có sự áp bức của cường giả, cũng không có sự xa cách của vạn năm lịch sử, hai người nhìn nhau như những cố nhân lâu ngày gặp lại. Đan Côn nhìn Nguyệt Linh bằng ánh mắt hiền từ, giọng nói vang vọng như tiếng chuông đồng: "Ngươi cuối cùng cũng đến, Tuyết Nguyệt. Ta đã đợi ở mảnh vỡ này quá lâu rồi."

​Nguyệt Linh mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi mang theo sự hoài niệm sâu sắc. Họ đứng đó, giữa dòng chảy của thời gian, nói chuyện rất lâu về những chuyện xưa cũ, về những huy hoàng và suy tàn của Linh Giới, tựa như hai người bạn thân thiết nhất trần đời đang tâm tình bên chén trà nhạt sau nghìn năm xa cách.

​Cuối buổi trò chuyện, Đan Côn khẽ phất tay, một ngọn lửa màu tím đen u huyền, mang theo sức mạnh táo bạo và cuồng dã đột ngột xuất hiện giữa hư không. "Đây là Thái Sơ U Hỏa, thứ dị hỏa mạnh nhất mà ta từng chinh phục. Nay ta giao nó lại cho ngươi, cùng với toàn bộ truyền thừa trăm vạn năm của Mỹ Sơn mà ta đang nắm giữ."

​Ngọn lửa lao vào lòng bàn tay Nguyệt Linh, hòa nhập vào linh lực xám bạc, bắt đầu thiêu đốt và rèn luyện linh hồn nàng. Đan Côn nhìn nàng lần cuối, ánh mắt thoáng qua một tia u buồn cảnh báo: "Tiếp nhận nó, nhưng hãy nhớ kỹ lời ta: Đừng cố tìm hiểu về nguyên nhân thực sự dẫn đến sự sụp đổ của Mỹ Sơn năm xưa. Bí mật đó quá nặng nề, không tốt cho con đường tu hành hiện tại của ngươi đâu."

​Dứt lời, bóng dáng vị Đại Đế nhạt dần rồi biến mất, chỉ còn lại Nguyệt Linh chìm sâu vào trạng thái nhập định sâu sắc. Truyền thừa trăm vạn năm quá mức đồ sộ, nàng chỉ mới bắt đầu chạm vào lớp vỏ ngoài, quá trình dung hợp này chắc chắn sẽ còn kéo dài và không thể kết thúc trong một sớm một chiều.

​Cùng lúc đó, tại Quảng trường Thiên Đài bên ngoài Huyết Đảo, bầu không khí đã căng thẳng đến mức nghẹt thở. Hàng vạn tu sĩ đang đứng dưới đài không ngừng xì xào, đôi mắt họ dán chặt vào tấm gương Lưu Ảnh Thạch khổng lồ.

​Vân Thiên Tôn Giả ngồi trên cao đài, đôi lông mày bạc nhíu chặt đầy lo âu cho đồ nhi. Để bảo vệ bí mật khi Nguyệt Linh đang tiếp nhận truyền thừa và ngăn không cho các lão quái vật khác dòm ngó thiên cơ, ông đột ngột phất tay, chuyển cảnh quay sang phía cửa hang di tích, nơi Kiếm Vô Trần và Huyết Lệ đang đứng.

​Lúc này, tại cửa hang, Kiếm Vô Trần vừa mới hồi phục một phần linh lực sau khi dùng bí dược, gương mặt vặn vẹo vì hận thù và lòng tham vô đáy: "Khốn kiếp! Con nhóc đó chắc chắn đang ở bên trong chiếm lấy bảo vật! Chúng ta phải phá vỡ cái trận pháp này bằng mọi giá!"

​Ngay lúc này, một luồng thần niệm cực mạnh âm thầm truyền vào tai Kiếm Vô Trần. Đó là Trưởng lão Thiên Kiếm Môn đang ngồi bên ngoài, lợi dụng kẽ hở không gian để gửi vật phẩm: "Vô Trần, cầm lấy thanh kiếm này! Đây là Thiên Huyền Kiếm - bảo vật Địa giai cực phẩm. Phải diệt trừ hậu họa mang tên Nguyệt Linh ngay lập tức, nếu nàng ta lớn mạnh, Thiên Kiếm Môn sẽ không còn ngày yên ổn!"

​Một thanh trường kiếm xanh biếc tỏa kiếm ý lạnh lẽo xuất hiện trong tay Kiếm Vô Trần. Ở phía bên kia, Huyết Lệ cũng nhận được một chiếc Huyết Sát Chùy Địa giai cực phẩm từ Trưởng lão Huyết Sát Điện. Hai lão già trưởng lão bên ngoài đã nhìn ra tiềm năng đáng sợ của Nguyệt Linh, họ thà vi phạm quy tắc đại hội còn hơn là để nàng sống sót rời khỏi đây, bởi thù tất báo của nàng khi để nàng rời khỏi đây và phát triển e rằng tông môn của lão sẽ chỉ còn là đống tro tàn.

​Vân Thiên Tôn Giả ngồi trên cao nhìn thấy tất cả sự lén lút bẩn thỉu đó. Đôi mắt lão híp lại, tỏa ra sát cơ lạnh lẽo như muốn đóng băng cả quảng trường. Lão thừa biết âm mưu của hai lão già kia, nhưng lão vẫn ngồi im, bàn tay đang vuốt râu khẽ siết chặt để kìm nén cơn giận.

​"Nguyệt Linh, đồ nhi của ta... Ta muốn biết thiên phú của con đã thực sự chạm đến mức nào trước sức mạnh của hai pháp bảo cấp Địa giai này. Nếu con thực sự không chống đỡ nổi, sư phụ sẽ đích thân xuất hiện, loại bỏ hai tên rác rưởi đó và trực tiếp đưa con rời khỏi hòn đảo này."

​Vân Thiên không hề e ngại bất cứ ai. Với tu vi Hóa Thần viên mãn chỉ cách đỉnh phong một bước mà thôi, lão hoàn toàn áp đảo hai vị trưởng lão kia vốn chỉ ở mức Hóa Thần sơ kỳ - cách lão tới tận hai tiểu cảnh giới lớn. Một tiểu cảnh giới Hóa Thần đã là trời vực, huống chi là hai. Thậm chí, kể cả khi Tông chủ của hai tông môn đó có đích thân tới đây hợp lực, Vân Thiên cũng tự tin có thể quét sạch tất cả chỉ bằng một tay. Sự tự tin của một vị cường giả sắp chạm đến đỉnh phong khiến lão như một ngọn núi cổ đại, sừng sững không thể lay chuyển trước bất kỳ áp lực nào.

​Bên trong lòng di tích, Nguyệt Linh vẫn nhắm nghiền hai mắt, cơ thể bao phủ trong luồng sáng tím bạc kỳ ảo. Thái Sơ U Hỏa bắt đầu thấm nhuần vào từng tủy xương, rèn giũa nhục thân nàng lên một tầm cao mới, trong khi truyền thừa đồ sộ của Mỹ Sơn vẫn đang cuồn cuộn đổ dồn vào tâm thức, chưa có dấu hiệu dừng lại.