Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 52: Huyết nhuộm tầng hai



Khí thế của Nguyệt Linh bùng nổ, tà áo trắng tung bay giữa cơn lốc linh lực hỗn loạn tại cổng truyền tống. Sau cú đấm kinh thiên động địa tiễn đưa tên đệ tử Thiên Kiếm Tông về cõi vĩnh hằng, không gian dường như ngưng đọng lại trong sự bàng hoàng tột độ của Lục Vô Thần và tên tu sĩ Vạn Pháp Lâu còn lại.

​"Thứ nhất."

​Giọng nói lạnh lùng, vô tình của Nguyệt Linh vang lên như bản án tử hình, đánh sập chút kiêu ngạo cuối cùng của hai đại thiên tài Địa Bảng.

​Lục Vô Thần, kẻ đứng hạng 12 đầy ngạo nghệ của Huyết Sát Môn, lúc này gương mặt tái mét, đôi mắt dâm tà chớp nhoáng thay bằng sự sợ hãi tột cùng. Hắn siết chặt thanh huyết đao, run rẩy: "Quái vật... ngươi không phải là người!"

​Kẻ còn lại đến từ Vạn Pháp Lâu, Tề Minh (hạng 18 Địa Bảng), cũng hồn siêu phách lạc. Tòa tháp linh lực khổng lồ - niềm tự hào của hắn - vừa rồi giáng xuống người Nguyệt Linh nhưng lại bị nhục thân cường hãn của nàng trực tiếp ngạnh kháng mà không hề mảy may tổn thương. Hắn run giọng: "Lục huynh, chúng ta... chúng ta rút thôi! Nữ tử này không thể đối đầu nổi!"

​"Rút? Các ngươi nghĩ mình còn đường lui sao?"

​Nguyệt Linh khẽ nhếch môi, nụ cười đẹp đến nao lòng nhưng lại mang theo sát khí thấu xương. Thân ảnh trắng muốt của nàng lại một lần nữa biến mất tại chỗ.

​Vút!

​Tốc độ của nhục thân Kim Đan hậu kỳ phối hợp với linh lực xám bạc nghịch thiên đã vượt qua mọi giới hạn hiểu biết của bọn chúng. Tề Minh chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy một luồng kình phong lạnh lẽo ập đến sau lưng.

​Bốp!

​Một cú đá đơn giản nhưng mang theo sức nặng vạn cân thái sơn giáng thẳng vào mạng sườn của Tề Minh.

​Rắc! Rắc! Rắc!

​Tiếng xương sườn gãy vụn vang lên ghê rợn. Cả cơ thể tên thiên tài Vạn Pháp Lâu bay ngược ra sau như một bao tải rách, đập sầm vào vách đá cổ xưa của cổng truyền tống, máu tươi phun ra xối xả. Pháp bảo phòng ngự cấp cao nhất của hắn vỡ tan nát. Hắn trợn tròn mắt, tắt thở ngay lập tức, nguyên thần cũng bị lực lượng xám bạc cuồng bạo nghiền nát thành tro bụi.

​"Thứ hai."

​Lục Vô Thần chứng kiến đồng bọn thảm tử chỉ trong chớp mắt, nỗi sợ hãi đã hoàn toàn lấn át lý trí. Hắn biết mình không có cửa thắng. Hắn gầm lên một tiếng tuyệt vọng, tung ra một chiêu Huyết Sát Trảm liều mạng về phía Nguyệt Linh, rồi mượn lực đẩy đó hóa thành một đạo huyết quang điên cuồng lao về phía cổng truyền tống tầng hai. Hắn muốn chạy! Hắn muốn trốn vào tầng sâu hơn, nơi có các trưởng lão Huyết Sát Môn bảo vệ!

​"Muốn chạy? Mơ đi."

​Nguyệt Linh thản nhiên nhìn đạo huyết quang đang liều mạng tháo chạy. Nàng khẽ đưa tay phải lên, Tử Vân kiếm trên tay rung động bần bật, tỏa ra luồng kiếm ý xám bạc sắc lẹm. Nàng không cần đuổi theo, chỉ đơn giản vung kiếm một cái.

​Vút!

​Một đạo kiếm khí xám bạc khổng lồ xé toạc không gian, mang theo sức mạnh hủy diệt của quy tắc Thái Cực, lao vút đi với tốc độ nhanh gấp mười lần đạo huyết quang của Lục Vô Thần.

​"KHÔNG!!!"

​Lục Vô Thần chỉ kịp thốt lên một tiếng gào thét tuyệt vọng trước khi đạo kiếm khí kinh thiên động địa đó chém trúng.

​Ầm!

​Một vụ nổ linh lực khủng khiếp bùng phát ngay tại cửa cổng truyền tống. Cả nhục thân lẫn nguyên thần của Lục Vô Thần - thiên tài hạng 12 Địa Bảng - đều bị đạo kiếm khí xám bạc đó nghiền nát thành hư vô, chẳng để lại một mảnh vụn nào.

​Sát phạt dứt khoát, gọn gàng. Ba đại thiên tài top 20 Địa Bảng đã bị Nguyệt Linh đồ sát chỉ trong vòng chưa đầy mười nhịp thở.

​Hoàng trong xác Nguyệt Linh thầm đánh giá: "Nhục thân hậu kỳ phối hợp với linh lực xám bạc quả thực bá đạo. Ba kẻ này dù sao cũng chỉ là Kim Đan trung kỳ, căn cơ chưa vững, đối phó với ta chẳng khác gì kiến hôi. Nhưng ở tầng sâu hơn, những kẻ Nguyên Anh sơ kỳ, trung kỳ mới là thử thách thực sự."

​Nàng thản nhiên thu lấy túi trữ vật của ba kẻ thảm tử, tà áo trắng vẫn tinh khôi không vương một giọt máu nào. Khí chất tiên tử thoát tục của nàng lúc này mang theo một sự áp bách lạnh lẽo, chết chóc khiến hàng trăm tu sĩ đang đứng xem ở phía xa đều hồn siêu phách lạc, vội vàng dạt sang hai bên, chẳng một ai dám bén mảng tới gần.

​Cổng truyền tống tầng hai của Mỹ Sơn di tích lúc này lặng ngắt như tờ, chỉ còn lại mùi máu nồng nặc và bóng dáng trắng muốt của Nguyệt Linh hiên ngang đứng giữa trung tâm. Danh tiếng "Tiên nữ tóc bạc" đồ sát thiên tài Địa Bảng chắc chắn sẽ chấn động toàn bộ Mỹ Sơn trong ngày hôm nay.

​Nàng không vội vàng bước vào cổng truyền tống. Nàng chậm rãi hạ xuống một tảng đá phẳng rực đỏ, kiểm tra túi trữ vật. Linh thạch thượng phẩm, linh dược quý hiếm, pháp bảo cao cấp... số lượng tài nguyên khổng lồ đủ để khiến bất cứ tu sĩ Kim Đan nào cũng phải thèm khát.

​"Tuyệt vời. Những thứ này sẽ giúp ta củng cố thêm thực lực trước khi bước vào tầng sâu hơn."

​Hoàng khẽ siết chặt nắm tay, cảm nhận sức mạnh đang không ngừng bùng nổ trong cơ thể. Nàng thu tất cả vào túi trữ vật của mình, tà áo trắng khẽ vẫy, biến mất khỏi cổng truyền tống. Nàng lướt đi giữa hư không của tầng hai, nơi linh khí Thái Cổ đậm đặc và hỗn loạn hơn nhiều. Bầu trời mang một màu đỏ tía rực lửa, mặt đất đầy rạn nứt.

​Nàng đứng trên một mỏm đá cao, thần thức tỏa ra phạm vi trăm dặm xung quanh.

​"Diệp Thiên chắc chắn đang ở đây. Với Hỏa Linh Chi vạn năm, hắn rất có thể đã đạt đến đỉnh phong của trung kỳ. Tiên Vương linh hồn trong người hắn chắc chắn sẽ giúp hắn củng cố thực lực rất nhanh."

​Nàng không sợ Diệp Thiên, nhưng nàng cần phải cảnh giác. Nàng tiếp tục hướng về phía sâu của tầng hai. Nàng cảm nhận được một luồng dao động linh lực quen thuộc đang phát ra từ một khu rừng già Thái Cổ ở phía xa. Đó chính là khí tức rực lửa của Diệp Thiên.

​"Hắn vẫn đang tìm kiếm bảo vật sao? Để xem lần này hắn tìm được thứ gì."

​Nguyệt Linh tăng tốc, bóng hình trắng muốt hóa thành một đạo ánh sáng xám bạc mờ ảo. Nàng không vội vàng đối đầu với Diệp Thiên ngay lập tức. Nàng muốn hắn tiêu hao thêm linh lực, muốn hắn tìm được bảo vật, và khi hắn đang đắc ý nhất, nàng sẽ xuất hiện và tước đoạt tất cả.

​Tà áo trắng biến mất vào một hẻm núi sâu hun hút. Trò chơi sinh tử để chặt đứt xiềng xích hôn ước chính thức bước sang một chương mới khốc liệt hơn bao giờ hết.

​Trong khi Nguyệt Linh đang thong dong tiến sâu vào tầng hai, thì ở bên ngoài Mỹ Sơn di tích, một cơn bão kinh hoàng đang âm thầm bùng phát, làm rúng động toàn bộ các siêu cấp tông môn của bốn đại vực.

​Tại Huyết Sát Môn - Đông Vực.

​Trong Mệnh Bài Điện - nơi đặt linh bài linh hồn của tất cả các đệ tử và trưởng lão cốt cán - một tiếng "Rắc" khô khốc đột ngột vang lên, xé toạc bầu không khí âm trầm. Trưởng lão trực điện giật mình tỉnh giấc, ánh mắt đục ngầu nhìn về phía kệ đá cao nhất dành cho các thiên tài Địa Bảng.

​"Không... không thể nào!"

​Lão già run rẩy bò dậy. Linh bài của Lục Vô Thần - thiên tài đứng thứ 12 Địa Bảng, niềm tự hào của Huyết Sát Môn - đã vỡ tan tành thành hàng vạn mảnh nhỏ. Hơn nữa, những mảnh vỡ đó còn bị một luồng khí tức xám bạc kỳ quái ám vào, khiến chúng biến thành tro bụi ngay trước mắt lão. Điều này đồng nghĩa với việc Lục Vô Thần không chỉ chết, mà ngay cả nguyên thần cũng bị tiêu diệt sạch sẽ, không còn cơ hội luân hồi.

​"Mỹ Sơn di tích vừa mở cửa chưa đầy mười ngày... Ai? Là ai dám sát hại đệ tử chân truyền của Huyết Sát Môn ta?!"

​Chưa đầy nửa canh giờ sau, một tiếng chuông tang chói tai vang vọng khắp đỉnh núi Huyết Sát. Tông chủ Huyết Sát Môn - một vị đại lão Hóa Thần kỳ - đập nát ngai vàng bằng đá, sát khí bùng lên làm đóng băng cả mây trời: "Truyền lệnh xuống! Thông qua bí thuật cảm ứng, điều tra ngay lập tức kẻ nào đã ở gần Lục Vô Thần trước khi hắn ngã xuống. Kẻ giết người của Huyết Sát Môn, ta sẽ khiến hắn cầu sống không được, cầu chết không xong!"

​Cùng lúc đó, tại Vạn Pháp Lâu và Thiên Kiếm Tông.

​Cảnh tượng kinh hoàng tương tự cũng diễn ra. Linh bài của Tề Minh và vị thiên tài của Thiên Kiếm Tông đồng loạt vỡ vụn. Đây không phải là sự trùng hợp. Việc ba vị thiên tài top 20 Địa Bảng ngã xuống gần như cùng một thời điểm, tại cùng một địa điểm bên trong di tích, đã dấy lên một sự nghi ngờ cực lớn.

​"Linh bài vỡ vụn chỉ trong tích tắc, chứng tỏ bọn chúng bị giết bởi một lực lượng áp đảo hoàn toàn, thậm chí không kịp phản kháng hay dùng đến cấm thuật thoát thân." Một vị trưởng lão Thiên Kiếm Tông trầm ngâm, gương mặt tràn đầy vẻ lo âu. "Chẳng lẽ là kẻ đứng hạng nhất Địa Bảng Lạc Vô Song ra tay? Hay là con quái vật Hàn Tuyệt?"

​"Không thể nào! Thiên tài cùng cấp chiến đấu, dù thắng cũng phải trải qua trăm hiệp. Sát phạt nhanh gọn như vậy... chỉ có thể là lão quái vật Nguyên Anh trở lên che giấu tu vi lẻn vào."

​Sự việc này đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của các đệ tử trẻ tuổi. Tông chủ các phái lập tức liên lạc với nhau thông qua truyền tấn trận pháp. Một mệnh lệnh mật được ban ra: Tất cả các hộ đạo giả, các trưởng lão đang bí mật đi theo bảo vệ đệ tử ở bên ngoài di tích phải tìm mọi cách tiếp cận cửa truyền tống, thu thập tin tức từ những kẻ sống sót vừa từ tầng một chạy ra.

​Bên ngoài cửa vào Mỹ Sơn, không khí trở nên căng thẳng tột độ. Hàng chục vị đại lão Nguyên Anh đỉnh phong, thậm chí có cả bán bộ Hóa Thần, đồng loạt hiện thân từ hư không. Ánh mắt họ rực cháy sát khí, nhìn chằm chằm vào cái khe nứt không gian của di tích.

​"Nhìn kìa! Có người vừa chạy ra!" Một tu sĩ hét lên.

​Một nhóm tán tu mặt cắt không còn giọt máu, vừa thoát ra khỏi cửa di tích đã bị các đại lão của siêu cấp tông môn tóm lấy.

​"Nói! Bên trong đã xảy ra chuyện gì? Ai đã giết Lục Vô Thần, Tề Minh và người của Thiên Kiếm Tông?!" Uy áp của một vị Nguyên Anh hậu kỳ đè xuống khiến nhóm tán tu quỳ sụp, mật đắng cũng muốn trào ra.

​"Là... là một nữ tử!" Một tên tán tu run rẩy nói, giọng lạc đi vì kinh sợ. "Một nữ tử tóc bạc, mặc trường bào trắng như tuyết... Nàng ta đẹp như tiên tử giáng trần, nhưng ra tay thì... giống hệt ma thần! Chỉ một quyền, một cước... nàng ta giết các thiên tài Địa Bảng như giết kiến cỏ!"

​"Nữ tử tóc bạc? Trường bào trắng?" Các vị đại lão nhìn nhau, trong đầu họ đồng loạt hiện lên một cái tên mà lúc đầu họ chẳng mấy bận tâm.

​"Nguyệt Linh của Vân Tiên Tông!"

​Cái tên này vang lên khiến toàn trường chấn động. Một đệ tử vốn bị coi là "Trúc Cơ" leo bảng, dù vừa có tin đột phá Kim Đan sơ kỳ, nhưng làm sao có thể trong chớp mắt giết sạch ba vị Kim Đan trung kỳ lão luyện?

​"Vân Tiên Tông!" Tông chủ Huyết Sát Môn nghiến răng, giọng nói vang vọng vạn dặm. "Vân Thiên lão nhi, ngươi giấu đệ tử kỹ thật! Nếu đúng là con nhỏ đó ra tay, Huyết Sát Môn ta thề sẽ san bằng Vân Tiên Tông của ngươi!"

​Tại một góc khác, Vân Thiên Tôn Giả - sư phụ của Nguyệt Linh - cũng đang đứng đó. Lão nhìn linh bài của đồ nhi trong tay vẫn đang tỏa ra hào quang xám bạc rực rỡ và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đầy tự hào nhưng cũng pha chút lo lắng. Lão thầm nhủ: "Linh nhi, con quả thực làm sư phụ kinh ngạc. Nhưng lần này con gây náo loạn quá lớn rồi, đám lão già này chắc chắn sẽ không để yên đâu."

​Vân Thiên Tôn Giả bước ra giữa vòng vây của các đại lão, tà áo bào bay lượn, khí thế của một vị Tôn Giả thực thụ bùng nổ, đối chọi trực diện với sát khí xung quanh: "Hừ, Mỹ Sơn di tích là nơi cơ duyên và sinh tử song hành. Đệ tử các ngươi tài kém học ít, chết dưới tay đồ nhi ta thì có gì để kêu ca? Kẻ nào muốn tính sổ với Vân Tiên Tông, bước ra đây, lão phu tiếp hết!"

​Cuộc đối đầu ở bên ngoài di tích cũng bắt đầu trở nên gay gắt không kém gì bên trong. Tuy nhiên, sự thật về sức mạnh của Nguyệt Linh vẫn là một bí ẩn lớn. Liệu nàng có thực sự là Kim Đan sơ kỳ? Hay nàng đang che giấu một bí mật kinh thiên động địa nào đó?

​Tất cả các thế lực đều bắt đầu phái người điều tra sâu hơn vào Mỹ Sơn. Những cái tên đứng đầu Địa Bảng cũng nhận được lệnh bài khẩn cấp từ tông môn: Bằng mọi giá phải tìm ra Nguyệt Linh, nếu không thể thu phục, phải lập tức trừ khử để tránh hậu họa về sau.

​Cơn bão này mới chỉ bắt đầu. Nguyệt Linh - Tiên nữ tóc bạc - giờ đây đã trở thành mục tiêu săn đuổi của toàn bộ các cường giả đứng đầu di tích. Nhưng nàng đâu có hay biết, hoặc có biết, nàng cũng chẳng bận tâm. Bởi vì trên đời này, kẻ nào muốn làm thợ săn, trước hết phải có bản lĩnh để không biến thành con mồi dưới lưỡi kiếm của nàng.