Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 53: Trận pháp vây hãm - nguyên Anh xuất thế



Bầu trời tầng hai của Mỹ Sơn di tích đỏ rực như máu, linh khí Thái Cổ cuồn cuộn như những con mãng xà điên cuồng tàn phá không gian. Nguyệt Linh đang lướt đi giữa những vách đá vôi dựng đứng thì đột ngột khựng lại. Đôi mắt bạc của nàng nheo lại, một luồng sát khí âm hàn từ bốn phương tám hướng đang khóa chặt lấy tọa độ của nàng.

​"Chuột nhắt Huyết Sát Môn, bám đuôi lâu như vậy, không thấy mệt sao?"

​Giọng nói thanh trong của nàng vừa dứt, không gian xung quanh liền rung chuyển dữ dội. Tám đạo huyết quang từ dưới lòng đất vọt lên, hóa thành tám cột máu khổng lồ vây hãm Nguyệt Linh vào giữa. Trên đỉnh mỗi cột máu là một vị tu sĩ Kim Đan trung kỳ của Huyết Sát Môn, gương mặt ai nấy đều vặn vẹo, sát khí ngút trời.

​"Nguyệt Linh! Ngươi giết đệ tử chân truyền Lục Vô Thần của chúng ta, hôm nay dù có chắp cánh cũng không thoát khỏi Huyết Sát Bát Tuyệt Trận này!" Tên cầm đầu gầm lên, tay quyết ấn liên tục.

​Nguyệt Linh đứng giữa trận pháp, tà áo trắng vẫn phẳng phiu không một nếp nhăn. Nàng nhìn tám kẻ vây hãm mình như nhìn những xác chết biết đi, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo: "Chỉ dựa vào mấy con kiến hôi các ngươi mà cũng đòi giữ chân ta? Diệp Thiên còn chẳng làm được, huống hồ là hạng tôm tép như các ngươi."

​"Ngông cuồng! Khởi trận!"

​Tám cột máu đồng loạt bùng nổ, hóa thành vô số sợi xích huyết sắc mang theo ăn mòn lực kinh người, quấn chặt lấy không gian xung quanh Nguyệt Linh, hòng phong tỏa hoàn toàn linh lực xám bạc của nàng.

​Đúng lúc này, một luồng uy áp mênh mông, vượt xa cấp độ Kim Đan đột ngột giáng xuống từ chín tầng mây. Một bóng hình già nua, mặc trường bào huyết long, gương mặt đầy những nếp nhăn dữ tợn từ từ hiện ra.

​Nguyên Anh sơ kỳ!

​Đó chính là Huyết Ma Trưởng Lão - vị hộ đạo giả âm thầm đi theo Lục Vô Thần. Chứng kiến đệ tử đắc ý nhất của mình bị một nữ tử hậu bối đồ sát, lão đã phát điên, bất chấp quy tắc của di tích mà cưỡng ép xông vào tầng hai để báo thù.

​"Con khốn! Nợ máu phải trả bằng máu!" Huyết Ma Trưởng Lão gầm lên, bàn tay khô héo vung ra, một bàn tay máu khổng lồ che kín cả bầu trời giáng xuống đỉnh đầu Nguyệt Linh. "Ta sẽ rút gân lột da ngươi, đem nguyên thần của ngươi thiêu đốt trong Huyết Trì vạn năm!"

​Đối diện với đòn tấn công của cường giả Nguyên Anh, Nguyệt Linh cuối cùng cũng lộ ra vẻ nghiêm túc. Nàng hiểu rằng, nhục thân Kim Đan hậu kỳ tuy mạnh, nhưng đối chọi trực diện với linh lực Nguyên Anh vẫn là một thử thách không nhỏ.

​"Muốn lấy mạng ta? Ngươi chưa đủ tư cách."

​Nguyệt Linh khẽ quát một tiếng, Tử Vân kiếm trên tay bùng phát hào quang xám bạc rực rỡ chưa từng có. Nàng không lùi mà tiến, nhục thân hậu kỳ bộc phát toàn lực, hóa thành một đạo ánh sáng bạc đâm thẳng vào bàn tay máu khổng lồ.

​Oành!

​Vụ nổ linh lực kinh thiên động địa bùng phát. Huyết Sát Bát Tuyệt Trận bị dư chấn chấn vỡ tan tành, tám vị tu sĩ Kim Đan phun máu bay ngược ra sau. Bàn tay máu của Huyết Ma Trưởng Lão bị đạo kiếm khí xám bạc xé toạc một lỗ hổng lớn.

​Nguyệt Linh lướt ra từ đám khói bụi, tà áo trắng hơi vương chút bụi đá nhưng khí chất vẫn hiên ngang thoát tục. Nàng khẽ lau vệt máu nhỏ nơi khóe môi, ánh mắt bạc rực cháy ý chí chiến đấu:

​"Nguyên Anh sơ kỳ... cũng chỉ có bấy nhiêu thôi sao?"

​Huyết Ma Trưởng Lão kinh hoàng tột độ. Lão không thể tin được một "Kim Đan sơ kỳ" lại có thể phá vỡ đòn tấn công toàn lực của mình mà vẫn bình an vô sự. Luồng linh lực xám bạc kia... nó không chỉ là linh lực, nó mang theo một loại sức mạnh quy tắc có thể nghiền nát mọi sự phòng ngự của cấp độ Nguyên Anh.

​"Ngươi... ngươi rốt cuộc là quái vật phương nào?!"

​Nguyệt Linh không trả lời, nàng chỉ đơn giản vung kiếm. Lần này, nàng sẽ không nương tay nữa.

​"Thái Cực Kiếm Trận - Nhất Kiếm Định Giang Sơn!"

​Hàng vạn đạo kiếm ảnh xám bạc xuất hiện giữa hư không, bao phủ lấy toàn bộ hẻm núi. Sát trận thực sự của Nguyệt Linh lúc này mới chính thức bắt đầu, và lần này, con mồi của nàng là một vị Nguyên Anh đại lão. Từng đạo kiếm khí xám bạc mang theo quy tắc Thái Cực cắt đứt mọi liên kết giữa lão già và linh khí thiên địa, biến vùng không gian này thành một cái lồng giam chết chóc.

​Huyết Ma Trưởng Lão gầm lên điên cuồng, triệu hồi Huyết Ma Pháp Thân cao hàng chục trượng để liều chết ngạnh kháng. Một thanh đại đao máu chém xuống, va chạm dữ dội với kiếm trận bạc ròng.

​Ầm!

​Dư chấn hất văng mọi vật xung quanh. Nguyệt Linh hóa thành vệt sáng trắng, dẫm nát hư không, lướt đi giữa kẽ hở của đao quang hỏa diễm. Nhục thân hậu kỳ giúp nàng chịu đựng được áp lực từ pháp thân Nguyên Anh, đôi mắt bạc rực sáng tìm kiếm sơ hở.

​Trong chớp mắt, nàng xuất hiện ngay sát lưng lão già. Tử Vân kiếm đâm xuyên qua lá chắn bảo mệnh, kiếm ý xám bạc từ đan điền bùng nổ, phá hủy sinh cơ từ bên trong cơ thể Huyết Ma Trưởng Lão.

​Phập!

​Tiếng nổ trầm đục vang lên bên trong nội tạng của lão già. Pháp thân khổng lồ vỡ tan như bong bóng. Huyết Ma Trưởng Lão ngã quỵ, ánh mắt đầy tuyệt vọng nhìn nữ tử tóc bạc đang thản nhiên thu kiếm.

​"Đồ nhi của ta... Huyết Sát Môn... sẽ..."

​Lời chưa dứt, đầu của lão đã rời khỏi cổ. Tám vị Kim Đan trung kỳ còn lại chứng kiến cảnh hộ đạo giả Nguyên Anh bị giết như giết gà, hồn siêu phách lạc quỳ mọp xuống đất. Nguyệt Linh liếc mắt nhìn qua, một vòng kiếm khí xám bạc quét ngang.

​Xoẹt!

​Tám cái đầu rụng xuống đồng loạt. Máu tươi nhuộm đỏ vách đá cổ. Nguyệt Linh khẽ chỉnh lại tay áo, bóng hình trắng muốt thong dong bước ra khỏi bãi tha ma, tà áo không vương lấy một giọt máu của kẻ thù.

​Bên ngoài di tích, linh bài của một vị Nguyên Anh vỡ vụn làm chấn động toàn bộ Đông Vực. Nhưng trong bóng tối của tầng hai, Nguyệt Linh đã nhắm tới túi trữ vật của lão già, chuẩn bị cho cuộc tàn sát tiếp theo.

​Xung quanh hẻm núi, những dư âm của trận chiến vẫn còn đó. Từng vách đá bị kiếm khí xám bạc chém nát, vết cắt phẳng lỳ tỏa ra một thứ linh lực băng giá khiến không gian liên tục phát ra những tiếng nổ nhỏ. Nguyệt Linh đứng giữa trung tâm của sự hủy diệt, tà áo trắng khẽ lay động trong cơn gió mang theo mùi máu tanh nồng. Nàng thản nhiên bước tới bên thi thể của Huyết Ma Trưởng Lão, ánh mắt bạc không lộ ra chút cảm xúc nào.

​Nàng khẽ phất tay, chiếc túi trữ vật bằng da thú cổ xưa đeo bên hông lão già bay lên, ngoan ngoãn rơi vào lòng bàn tay nàng. Hoàng thầm đánh giá: "Một vị Nguyên Anh trưởng lão tích cóp cả đời, chắc chắn tài nguyên bên trong đủ để ta dùng một thời gian dài. Những thứ có trận pháp phong ấn của lão tuy ta không mở được, nhưng linh thạch và linh dược thì không chê vào đâu được."

​Quay sang nhìn tám cái xác Kim Đan nằm rải rác, Nguyệt Linh cũng chẳng nỡ bỏ qua. Dù tài sản của bọn chúng kém xa Nguyên Anh kỳ, nhưng góp gió thành bão, ở trong cái di tích đầy rẫy nguy hiểm này, tích lũy càng nhiều càng tốt. Nàng thu tất cả vào túi trữ vật riêng, tà áo trắng vẫn tinh khôi như chưa hề vướng bận cuộc sát phạt vừa rồi.

​Ở phía xa, một vài tu sĩ vốn đang ẩn nấp để theo dõi trận chiến lúc này mới dám thở mạnh. Bọn họ run rẩy lùi lại, đôi mắt tràn đầy sự kính sợ và kinh hoàng. Một vị Nguyên Anh bị giết chỉ trong chớp mắt! Tin tức này nếu truyền ra ngoài, e rằng cả Đông Vực sẽ nổ tung. Nguyệt Linh - vị "Tiên tử tóc bạc" này rốt cuộc có thực lực kinh hồn tới mức nào?

​Nàng khẽ liếc mắt về phía những kẻ đang ẩn nấp. Chỉ một cái nhìn lạnh lùng như băng vạn năm cũng đủ khiến bọn chúng hồn siêu phách lạc, vội vàng cắm đầu chạy trốn, chẳng ai dám quay đầu lại nhìn thêm một lần nào nữa.

​Nguyệt Linh không đuổi theo những kẻ vô danh đó. Nàng khẽ nhíu mày, cảm nhận vết thương nhỏ bên ngực trái đang dần khép lại nhờ sức mạnh của nhục thân hậu kỳ. Một vị Nguyên Anh liều mạng vẫn khiến nàng tốn chút sức lực. Tuy nhiên, điều này càng minh chứng cho sự bá đạo của con đường mà nàng đang đi.

​Nàng lướt đi nhẹ nhàng, bóng hình trắng muốt tan biến vào màn sương mù đỏ tía của tầng hai. Mục tiêu hiện tại của nàng là tìm một linh địa yên tĩnh để kiểm kê chiến lợi phẩm. Với đống tài nguyên của Huyết Ma Trưởng Lão, nàng cảm thấy viên đan xám bạc trong người đang bắt đầu rục rịch.

​"Muốn đột phá trung kỳ, e rằng phải tìm được hỏa mạch ngầm của tầng hai này."

​Tà áo trắng biến mất sau một vách núi cheo leo, để lại hẻm núi đầy xác chết và nỗi khiếp sợ bao trùm lên toàn bộ Mỹ Sơn. Trò chơi sinh tử để chặt đứt xiềng xích của quá khứ, giờ đây đã bước sang một chương mới đẫm máu hơn.