Đường Tiểu Bạch bị hành động ấy của hắn làm cho hoảng sợ, ngơ ngác nhìn. Văn Nhân Gia khẽ thở dài:
“Nhị tiểu thư nếu muốn vì Nhạn Môn quan mà góp chút sức lực, chỉ cần dùng lời để miêu tả, không cần vẽ thành bản đồ.”
Đường Tiểu Bạch nghe xong liền hiểu, cong mắt cười:
“Huynh chớ lo, trước lúc phụ thân ta rời đi đã để ta danh nghĩa treo trong Binh bộ Chức Phòng Ty. Những bản đồ ta vẽ, đều sẽ có một phần dâng nộp lên Chức Phòng Ty.”
Chức Phòng Ty chính là nơi quản việc thu thập, vẽ và lưu trữ địa đồ. Nay nàng cũng coi như công chức hợp pháp, hàng tháng còn có bổng lộc!
Văn Nhân Gia ngẩn ra một chút, sau đó mỉm cười, lại lấy giấy mới, thêm nước vào nghiên, vừa mài mực vừa ngập ngừng nói:
“Là ta lỗ mãng, làm hỏng bút tích của nhị tiểu thư.”
Đường Tiểu Bạch mỉm cười, chống cằm nằm dài trên bàn, nhìn hắn mài mực.
Đôi tay hắn sinh ra mang khí chất thư sinh, ngón tay thon dài, khớp xương không gồ, ngay cả khi kẹp thỏi mực cũng vẫn mềm mại ung dung, từng vòng từng vòng xoay mài.
Nàng sao có thể trách hắn? Rõ ràng là vì quan tâm nàng…
“Văn Nhân—” Đường Tiểu Bạch đột ngột gọi, nhưng chỉ thốt được hai chữ thì dừng lại.
Bình thường nàng gọi hắn là “Văn Nhân tiên sinh”, hôm nay lại không muốn gọi thế.
Nhưng nếu không gọi “tiên sinh”, thì phải gọi là gì?
Nàng còn đang do dự, Văn Nhân Gia đã ngẩng mắt, mang theo ý hỏi. Đường Tiểu Bạch bèn cắn môi, nhỏ giọng nói:
“Trong nhà… đang muốn ta nghị hôn.”
Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Chuyện này vốn chưa công khai, song nàng bỗng dưng lại muốn thổ lộ. Văn Nhân Gia mỉm cười:
“Nhị tiểu thư hiền lành tao nhã , không biết là thiếu niên nhà nào có phúc được thế.”
Một câu hiền lành tao nhã khiến mặt Đường Tiểu Bạch khẽ đỏ, không nhịn được lén ngắm hắn một cái.
Áo trắng trong trẻo, đôi mắt rủ xuống, toàn thân toát ra vẻ thanh nhã ôn nhu.
“Nếu ta lớn thêm mấy tuổi nữa, thì huynh…”
Hắn bỗng ngẩng đầu, ánh mắt trong sáng. Đường Tiểu Bạch lúng túng cười, tiếp lời:
“Thì huynh lại càng già hơn rồi…”
“Phải vậy,” Văn Nhân Gia cười ôn hòa, “ta bằng tuổi Cố huynh, lớn hơn nhị tiểu thư nhiều lắm.”
Đường Tiểu Bạch chỉ biết cười gượng, rồi úp mặt xuống tay, chợt thấy nản lòng. Ta muốn coi chàng là ý trung nhân, chàng lại muốn làm trưởng bối của ta?
Haiz… nàng với vị ca ca này quả thật duyên phận còn thiếu một bước.
…
Dưới sự chỉ điểm của Văn Nhân Gia, dựa trên bản đồ Nhạn Môn quan mà Chức Phòng Ty đã có, Đường Tiểu Bạch lại vẽ thêm một tấm mới, rồi sai người đưa cho Lý Mặc.
“Bản đồ của nhị tiểu thư, thật tinh xảo!” Tần Khuynnh Dung nhìn thấy, không khỏi khen ngợi.
Trong tay họ vốn đã có một tấm, so ra thì bản này tường tận hơn nhiều.
“Có danh sư chỉ dạy mới có thể được thế?” Tần Khuynh Dung cảm khái.
Dù nàng tư chất thông minh, học gì cũng nhanh hơn kẻ khác, nhưng vẽ địa đồ thì không phải chỉ dựa vào thiên tư.
“Nay nàng là thư lại của Chức Phòng Ty.” Lý Mặc đáp.
Nói thì nói vậy, song trong đầu lại hiện ra tấm địa đồ núi Long Môn lần trước. Bản đồ trước mắt, chữ viết rõ là nét bút của tiểu cô nương Đường gia; còn tấm lần ấy, chắc chắn không phải do nàng vẽ.
Kẻ đứng sau chỉ điểm là ai?
Lý Mặc nghĩ mà mắt dần tối lại, rồi cuộn bản đồ, hạ lệnh tiễn khách: “Ngày mai hãy nghị tiếp.”
Tần Khuynh Dung liếc qua bản đồ trong tay hắn, cất tiếng: “Trận đầu, để ta đi.”
Lý Mặc chau mày nhìn nàng.
Nàng lại cười, mày mắt như tranh: “Ta là nữ tử, địch nhân ắt khinh địch.”
Nhưng Lý Mặc hiểu, không phải chỉ có thế. Tần Khuynh Dung xin trận, là vì nàng cần chiến công này.
Dẫu Lý Hành Viễn đã trao binh phù cho nàng, nhưng trong mắt các tướng lĩnh Trấn Châu, nàng có là gì?
Nàng cần một trận để lập uy!
“Ngày mai hãy bàn.” Lý Mặc thản nhiên đáp.
Tần Khuynh Dung lúc này mới chịu lui.
Cửa vừa mở, đêm xuân thanh thoát ùa vào, hương hoa cây cỏ thoang thoảng.
Lý Mặc chỉ liếc mắt, liền thu về, quay người.
Vô vị.
Rời kinh thành, rời xa nàng, mọi thứ đều vô vị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lý Sơ vẫn ngấm ngầm dò xét thân phận hắn, Lý Hành Viễn lén trao quyền binh cho Tần Khuynh Dung, Tần Khuynh Dung dần bộc lộ dã tâm.
Người người toan tính, lời lời ẩn ý.
Hắn lại chỉ nhớ nàng.
Mở bức thư đã xem đi xem lại, nét chữ quen thuộc hiện ra, ánh mắt hắn tham lam hút lấy từng dòng quan tâm, từng lời khích lệ.
Song khi nhìn đến đoạn cuối, mày liền nhíu chặt.
Đoạn ấy, lần đầu hắn đọc liền bỏ qua, vì chẳng can hệ gì đến mình, nên vội tập trung vào chuyện địa đồ.
Nhưng lần này, hắn cẩn thận đọc kỹ từ đầu đến cuối…
Quả nhiên chuyện ấy cùng hắn không hề liên can.
“…Nghe nói Chân Định huyện chúa năm nay vừa tròn mười bốn, dung mạo kiều mỹ khả ái, lại đặc biệt tinh tường đàn tỳ bà, chẳng rõ A Tiêu đã từng diện kiến qua chưa?”
Hắn diện kiến muội muội của Lý Hành Viễn để làm gì?
Giỏi tỳ bà ư?
Phụ mẫu của huynh muội Lý thị vừa khuất, đang giữa tang hiếu vốn không được tấu nhạc, nhị tiểu thư lại hỏi đến việc này, là ý gì? Chẳng lẽ nàng muốn nghe?
“…Lần này hiểm nguy, chẳng rõ huyện chúa có bị thương tổn hay kinh sợ gì không, phiền khi rảnh ngươi thay ta gửi lời thăm hỏi đến huyện chúa…”
Lý Mặc chau mày.
Một huyện chúa chưa từng gặp mặt mà cũng phải ân cần thăm hỏi, thế còn hắn thì sao? Sao chẳng hỏi hắn có bị thương hay kinh hồn khi lâm trận?
Rõ ràng hắn mới là người xông pha nơi tiền tuyến, còn cái huyện chúa kia thì đã làm được gì, lại đáng để nàng đặc biệt để tâm nhắc tới?
Càng nghĩ, Lý Mặc càng cảm thấy khó chịu. Nhớ lại tấm bản đồ nàng từng gửi, trong lòng hắn bỗng dấy lên phiền muộn, liền gọi Mạc Hoãn đến hỏi:
“Chuyện Yến Quốc công phủ định hôn thế nào rồi?”
Mạc Hoãn sững sờ: “Thuộc hạ… không rõ.”
Dạo này chinh chiến triền miên, ai còn tâm trí bận lòng chuyện hôn sự nhi nữ?
Lý Mặc trầm ngâm chốc lát, đoạn bảo: “Ngươi lập tức quay về kinh thành một chuyến.”
Mạc Hoãn kinh ngạc: “Chỉ vì chuyện hôn sự của Yến Quốc công phủ thôi sao?”
Lý Mặc không đáp, chỉ ngồi xuống, cầm bút viết thư.
Đường tiểu cô nương tuy tuổi hãy còn nhỏ, song không chắc phu thê Yến Quốc công không có ý định sớm định thân cho nàng.
Hắn cần sớm tỏ rõ lập trường của mình cho phu thê Quốc công hay biết.
Hai phong thư, một phái người đưa đến Lương Châu cho Đường Thế Cung, phong còn lại giao cho Mạc Hoãn, đích thân mang về kinh thành, trao tận tay Đường tiểu cô nương.
Mạc Hoãn tiếp thư, đang định cáo lui thì lại bị hắn gọi giật lại.
“Kinh thành có bậc danh thủ tỳ bà nào chăng?” – Lý Mặc hỏi.
Mạc Hoãn: ???
“Nếu kinh thành còn không có, thì còn nơi đâu có được?” – Mạc Hoãn không nhịn được mà hỏi lại.
“Hãy tìm một người, đưa đến Yến Quốc công phủ.” – Lý Mặc ra lệnh.
Mạc Hoãn ngẩn người một hồi lâu, mới lắp bắp: “Chẳng lẽ Yến Quốc công phủ lại không đủ sức mời một người chơi tỳ bà?”
Lời còn chưa dứt, Thái tử điện hạ đã lạnh lùng liếc mắt qua.
Mạc Hoãn lập tức đổi giọng: “Tuân lệnh! Thuộc hạ đích thân đi tìm ngay!”
…
Đường Tiểu Bạch nhìn tiểu mỹ nhân trước mặt, trong tay ôm cây tỳ bà, nhất thời ngẩn ngơ, chưa kịp phản ứng.
“Đây… đây là?”
“Đây chính là danh thủ tỳ bà nổi tiếng chốn kinh thành, gọi là… gọi là gì ấy nhỉ?” – Mạc Hoãn quay đầu hỏi tỳ bà nữ.
“Thiếp danh là Khúc Nô.”
Đường Tiểu Bạch gượng cười gật đầu, rồi quay sang Mạc Hoãn hỏi lại: “Ta hỏi là… mời nàng đến đây để làm gì?”
Mạc Hoãn tỏ vẻ vô tội: “Thuộc hạ chỉ phụng mệnh mà thôi.”
Thôi vậy… Đường Tiểu Bạch bèn sai người đưa nữ tỳ bà đi an trí trước, còn mình thì cúi đầu mở thư.
Trong thư hẳn phải có lời giải thích.
Vừa đọc đến đoạn đầu, đã nghe Mạc Hoãn hắng giọng hỏi:
“Nhị tiểu thư dạo này… chưa từng có nghị hôn gì chứ?”
Tay Đường Tiểu Bạch run lên, suýt chút nữa làm rơi cả bức thư xuống đất.