Tiếng vó ngựa dừng lại, bốn phía lặng ngắt như tờ.
Màn đêm buông xuống, từng vì tinh tú toả sáng, cỏ non lay động theo gió, ngân hà kéo dài vạn dặm, đẹp đẽ mà tĩnh lặng, tựa chốn tiên cảnh.
Dừng chân nơi sườn núi, tựa hồ là mặt bên kia sơn phong. Xung quanh ngoài cỏ dại cùng nham thạch, chẳng thấy dị tượng nào khác.
“Dẫn ta đến đây, rốt cuộc là có dụng ý gì?”
Đường Tiểu Bạch trong lòng nghi hoặc.
Hắc y nhân tung người xuống ngựa, đứng yên một bên, ngẩng đầu nhìn nàng. Trong khoảnh khắc ấy, tim Đường Tiểu Bạch bỗng đập loạn nhịp.
Dưới màn trướng đen, thân hình hắn cao lớn tuấn tú. Cánh tay, bắp chân, thắt lưng đều quấn chặt bằng vải, khiến dáng vóc thêm phần gầy gọn, song lại ẩn chứa cường lực.
Hắn đứng đó, dáng như tùng trúc thẳng tắp, quanh thân tự mang khí chất cao quý, song y phục lại phảng phất hoang dã.
Thanh nhã cùng cuồng dã hòa lẫn, tạo thành một thân khí tức thần bí, hình như… có chút quen thuộc?
Đường Tiểu Bạch ánh mắt chuyển dời đến khuôn mặt hắn. Dưới lớp sa đen che mặt, tuy không thấy dung nhan, song vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của hắn.
Lạnh lùng, nhưng không lộ sát ý.
Ánh nhìn kia dường như đang cẩn thận quan sát nàng, khiến nàng ngượng ngùng phải né tránh.
“Ngươi… phải chăng từng qurn biết ta?” nàng thấp giọng hỏi.
Khí tức quanh thân đối phương thoáng lạnh lẽo thêm mấy phần. Là không nhận ra ư?
Đường Tiểu Bạch trong dạ rối bời, quay đầu liếc nhìn đường cũ, khẽ hỏi: “Rốt cuộc các ngươi là ai? Là địch hay là bạn?”
Một đoàn hắc y, y phục chỉnh tề, hiển nhiên chẳng phải hạng tán tu vô tổ chức. Hơn nữa chỉ trong thoáng chốc đã đem nàng bắt đi, ngay cả Lý Hành Viễn cũng không kịp truy đuổi, đủ thấy thân thủ phi phàm.
Nếu là kẻ địch, tất nhiên cực kỳ nguy hiểm. Song nàng lại mơ hồ cảm thấy… không giống kẻ thù.
Người kia không đáp, chỉ lặng lẽ đưa tay về phía nàng. Bàn tay mang găng da đen, chỗ khấu chỉ vì thường cầm cương ngựa sớm có dấu mài mòn.
Đường Tiểu Bạch khựng lại, trong lòng cân nhắc. Thời khắc này, kỳ thực nàng có thể liều cướp ngựa đào thoát.
Nhưng võ công đối phương sâu không lường nổi… nàng khẽ than, đành vươn tay nắm lấy.
Song còn chưa kịp chạm vào, hắn đã bỗng thu tay về. Nàng không kịp đề phòng, thân thể lập tức mất trọng tâm.
Vừa toan nắm lấy dây cươn, giẫm vào bàn đạp, thì hắn đã kịp vòng tay, ôm ngang lấy nàng.
Đường Tiểu Bạch: …
Cảnh tượng này quen thuộc đến lạ.
Ôm nàng vào lòng, hắc y nhân vẫn không buông ra, lại thuận tay rút lấy hành trang bên yên ngựa, rồi vận khí tung người, leo thẳng lên sơn bích.
Núi đá tuy không hiểm trở, song trong đêm tối mịt mùng, khó nhìn rõ. Thế nhưng hắn như đã quen thuộc địa thế, mỗi bước nhún đều đúng chỗ, không hề sai lệch.
Đường Tiểu Bạch suy nghĩ: “Chẳng lẽ là sơn tặc nơi đây?”
Sơn tặc bắt nàng để làm gì?
Trên người nàng chẳng mang bảo vật gì đáng giá. Nếu là vì sắc… càng không đến lượt nàng!
So với sợ hãi, lúc này trí tò mò gần như áp đảo.
Chỉ mấy lượt tung thân, hắc y nhân đã dừng lại trước cửa một sơn động. Động khẩu u ám, tối đen như mực.
“Đây mà là sơn trại sơn tặc sao?” Nàng thầm cười khổ.
Đối chiếu với sự chỉnh tề cùng binh khí tinh lương của bọn họ, nơi này có chút… quá mức đơn sơ.
Đặt chân xuống đất, hắn không hề buông nàng, ngược lại càng ôm chặt hơn. Đường Tiểu Bạch bị kẹp trong n.g.ự.c hắn, mặt dán vào y sam lạnh lẽo thô ráp, trong hơi thở chỉ có hương vị thảo mộc cùng phong sương.
Nàng cứng đờ bối rối. Vòng ôm này, thuần túy như chứa đựng niềm tưởng niệm, có vui mừng xen lẫn.
Không hề khiến nàng nảy sinh kháng cự.
Đường Tiểu Bạch do dự, rồi chậm rãi nâng tay, khẽ nắm lấy vạt áo hắn, thấp giọng thì thầm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“A Tiêu… là ngươi sao?”
Hắn trầm mặc chốc lát mới cất lời: “Ngươi nghĩ thế nào?”
Lời vừa dứt, tim nàng như bị điện giật.
Thanh âm ấy… quá động lòng người!
Trầm ổn xen chút khàn, mang khí lạnh băng tuyết, tựa hồ yếu ớt kiềm chế, nghe đến khiến người ta tim rung loạn nhịp.
Nhưng không phải giọng nói trong ký ức nàng.
Tiểu Tổ Tông khi ấy còn ở Hà Đông, sao có thể xuất hiện nơi này? Lại còn hóa trang kỳ bí đến vậy?
Nếu thật là hắn, cớ gì phải bày trò thần thần quỷ quỷ, còn ngang nhiên cướp nàng trước mặt bao người?
“Xin lỗi… ta nhận nhầm người.” nàng vội vàng đáp.
Lời vừa buông, không khí bỗng lạnh thêm mấy phần. Hắc y nhân đột nhiên xoay người, sải bước đi thẳng vào động.
Đường Tiểu Bạch sững người giây lát.
Cái tính khí một lời không hợp liền hờn giận này… lại giống Tiểu Tổ Tông như đúc. Chỉ là, thanh âm khác, thân hình cũng chẳng phải.
Song… hai người xa cách đã gần một năm, nam hài ở độ tuổi này, chẳng phải biến đổi rất nhanh sao?
Liệu có phải đã trổ mã, đổi giọng?
Nàng chăm chú nhìn theo bóng lưng hắn.
Hắn mới đi được mấy bước thì dừng lại, loạt soạt một hồi, rồi bùng lên ánh lửa. Đường Tiểu Bạch vội nhìn vào, thấy hắn trong tay cầm hỏa chiết cúi xuống nhóm cỏ khô trên đất.
Sa đen che mặt theo động tác khẽ lay động, khiến nàng thoáng giật mình:
“Nguy hiểm quá!” nàng bật thốt, vội vàng chạy tới, bàn tay tự nhiên đưa lên muốn gỡ màn trướng.
“Dùng lửa mà không bỏ trướng, vạn nhất bén cháy thì sao?”
Hắn nghiêng đầu né tránh, đôi mắt sau tấm sa đen lạnh lẽo nhìn nàng, như thể có thực chất.
Nàng bị nhìn đến đỏ mặt, ngượng ngập thu tay về, lại cứng rắn nói thêm một câu: “Thật sự rất nguy hiểm!”
“Không sợ.” Hắn nhạt giọng đáp, tiếp tục cúi người châm lửa.
Đường Tiểu Bạch nhìn mà trong lòng thót tim, hận không thể ở bên cạnh treo tấm bảng lớn: “Động tác nguy hiểm, chớ nên học theo!”
Nàng vốn định nhân cơ hội gỡ bỏ màn trướng trên mặt hắn, song động tác này quá mạo hiểm.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Nếu kẻ không chịu nghe lời khuyên này thật sự là tiểu tổ tông nhà nàng, thì nàng sẽ tức c.h.ế.t mất.
Hắc y nhân nhóm lửa xong, chưởng phong khẽ quét, quét thẳng vào đống tro tàn cạnh vách.
Cỏ khô, hỏa diễm, cùng một luồng chưởng lực hòa làm một. Ánh lửa lập tức bùng lên, soi sáng phạm vi trong động.
Sơn động không lớn, cũng chẳng sâu, ngoài dấu vết tàn lửa còn dư, không hề thấy dấu vết ngừoi ở.
Hắc y nhân khoanh thân ngồi xuống cạnh đống lửa, dùng một cành cây khẽ khàng khuấy động tro than, trầm mặc không nói.
Đường Tiểu Bạch cũng men theo ngồi xuống, lặng lẽ ngó hắn, lại rón rén dịch gần thêm chút nữa, thấp giọng dò hỏi: “Chúng ta… hẳn là không phải kẻ địch chứ?”
Hắn ngẩng mắt nhìn nàng, khẽ ừ một tiếng. Thanh âm kia mang chút lạnh nhạt, lại như vương mùi uất ức.
Đường Tiểu Bạch thoáng an tâm, bèn nhẹ nhàng thăm dò: “Đã không phải kẻ địch, vậy ngươi… cũng chẳng cần che mặt nữa đâu?”
Hắn hơi cúi đầu, vẻ uất ức kia lại càng sâu.
Trong lòng Đường Tiểu Bạch bỗng nhiên mềm nhũn, thanh âm cũng theo đó dịu lại:
“Đeo màn trướng vốn để ngăn gió cát, nơi này không có, hà tất phải mang?”
Nàng nhịn không được, tay đã lén lút vươn ra.
“Thanh âm ngươi đã hay đến vậy, diện mạo tất cũng chẳng kém đâu…”
Lời vừa nói, ngón tay nàng đã khẽ chạm đến viền màn trướng…