Đường Tiểu Bạch từng nghĩ Văn Nhân Gia biết rõ kẻ giả mạo ấn tín.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Nhưng thật không ngờ, chiếc ấn giả lại chính là do tay Văn Nhân Gia khắc.
“Hắn nói, sau khi nhà Tần gặp chuyện, hắn chờ đợi, chờ có người mang chiếc ấn giả đến tìm hắn..”
Đường Tiểu Bạch không khỏi nhớ lại lần trước khi họ tìm đến Văn Nhân Gia, thái độ quá hợp tác của hắn lúc đó.
Đường Tiểu Bạch chợt hiểu, Văn Nhân Gia thật ra tâ đã chờ họ. Chỉ là lúc ấy, thấy hai tỷ muội Tần gia tuổi còn nhỏ, lại không có thân thế hay thực lực, nếu bỗng nhiên nói cho họ biết, sợ họ sẽ bốc đồng, muốn ngay lập tức lật tẩy kẻ kia.
Như thế chẳng khác gì “kiến động cây cổ thụ” – nhỏ bé mà liều mạng.
“Những năm qua, Văn Nhân Gia chắc cũng không dễ dàng gì nhỉ?” Đường Tiểu Bạch thở dài, “Chiếc ấn giả đó, kẻ kia sao dễ dàng bỏ qua hắn?”
Giết người diệt khẩu vốn là bản lĩnh cơ bản của phản diện!
Lúc ấy Văn Nhân Gia còn là một đứa trẻ, sao có thể vừa khôn ngoan, vừa may mắn để tránh được truy sát?
Lý Mặc liếc nàng một cái, thản nhiên nói: “Hắn tự có gia tộc che chở, không thể gọi là khó khăn.”
“Ồ? Họ Văn nổi danh lắm sao?” Đường Tiểu Bạch tò mò hỏi tiếp.
Chưa nghe nói có gia tộc nào họ Vân quyền uy đến vậy, hay là nàng thiếu hiểu biết?
“Họ Vân là Họ tự đặt của hắn,” Lý Mặc đáp, “ Hắn nguyên họ là Phó.”
Bối?!
Đường Tiểu Bạch kinh ngạc: “Họ Phó ở Hòa Đông, huyện Vân Hỉ sao?”
Lý Mặc gật đầu.
Đường Tiểu Bạch há hốc miệng, nửa ngày không khép lại. Ngõ Hòa Đông , phủ Giang Châu, huyện Vân Hỉ. Có một gia tộc sĩ phu danh tiếng khắp thiên hạ, Hòa Đông Phó thị.
Phó Tuyên chính là xuất thân từ Hòa Đông Phó thị.
Đường Tiểu Bạch kinh ngạc đến mức nửa ngày mới thốt lên một câu: “Nóng thật, chẳng trách hắn giỏi đến vậy…” Gia học thâm hậu, truyền thống gia tộc quả là ưu tú!
Nhưng vừa nói xong, Tiểu Tổ Tông liền nhìn nàng.
Nhìn nàng, nhìn nàng, mãi không rời mắt.
“Chuyện gì vậy?” Đường Tiểu Bạch vô thức đưa tay chạm mặt. Đôi môi hắn khẽ động, nụ cười ẩn hiện khó nắm bắt.
“Nhị tiểu thư phải chăng rất ngưỡng mộ Văn Nhân Gia?” Hắn hỏi.
Đôi mắt đen như mực, lạnh lùng, sâu thẳm, không hề ánh sáng. Đường Tiểu Bạch vô thức muốn lắc đầu, nửa chừng lại dừng, đổi thành gật đầu.
Gật còn gật rất mạnh.
nàng không thể mãi bị Tiểu Tổ Tông áp đảo!
Nàng phải phản kháng!
Nàng tuyệt đối không tin Tiểu Tổ Tông có thể làm gì nàng!
“Đúng vậy!” Đường Tiểu Bạch cười tươi, “Ta thích Văn Nhân Gia đại ca dịu dàng này!”
Hắn mím môi, chăm chú nhìn nàng, mắt không chớp. Đường Tiểu Bạch bị ánh nhìn đó làm rùng mình.
Đang định lắp bắp thốt lên “Ta thích Tần Thiên hơn” thì hắn bất ngờ nghiêng người tới gần.
Đường Tiểu Bạch phản xạ ngả người ra sau né tránh, lại thấy hắn đưa tay, nhẹ nhàng nhấc chiếc mũ trên lưng đặt lên đầu nàng cực kỳ khéo léo.
Ánh mắt hơi lạnh lướt nhẹ trên gương mặt nàng như lông vũ ve vuốt, khiến da nàng tê dại, ngứa ngáy, rung rinh.
Đường Tiểu Bạch cảm thấy mặt mình nóng bừng từng chút. Đang định nghiêm mặt đẩy hắn ra, hắn bỗng nói: “Ta không dịu dàng sao?”
Đường Tiểu Bạch sững người, sau đó phá lên cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lý Mặc thấy nàng cười lắc lư, một tay che, một tay cau mày. Hắn thật sự không đủ dịu dàng sao?
Sáng hôm sau, Lý Mặc vẫn như thường lệ, trời chưa sáng đã dậy, trên vách núi luyện võ, mắt để ý đến động tĩnh trong lều Đường ểu Bạch.
Thấy Đào tử bước ra, hắn liền xuống núi. Đào tử quay người, bỗng thấy một bóng người xuất hiện trước mặt, sợ đến nỗi suýt rơi cả thau nước trong tay.
“Tần… Tần công tử?”
Lý Mặc vốn không muốn để ý, bỗng nhớ chuyện bị chê không dịu dàng tối qua, ngập ngừng một lúc, chỉ đáp một tiếng “Ừ.”
Đào Tử đã quen thái độ lạnh nhạt không đoái hoài của hắn, giờ hắn đột nhiên để ý, khiến nàng đứng sững, chưa phản ứng kịp.
“Nhị tiểu thư dậy chưa?” Lý Mặc hỏi.
Giọng cũng ôn hòa hơn hẳn.
Đào Tử hơi hoảng, lí nhí gật: “Dậy rồi, ngay, ra ngay đây!”
Lý Mặc lại đáp “Ừ”, chuẩn bị giơ tay ra hiệu nàng lui, lại suy nghĩ, thu tay lại, hỏi: “Ngươi đi lấy nước à?” Thấy Đào Tử gật đầu, liền nói: “Để Mạc Hoãn đi nhé!”
Vừa dứt lời, thau nước trong tay Đào Tử đã biến mất, chỉ thấy một bóng người vút nhanh ra phía nước.
“C…cảm ơn…” Đào Tử nhìn Lý Mặc như gặp quỷ.
Đường Tiểu Bạch nghe trong lều cũng thấy như gặp ma. Tiểu Tổ Tông thường lạnh lùng đến mức vô lễ, hôm nay sao thế này?
Bị “thế hồn” sao?
Đang nghĩ ngợi, lại nghe tiếng hắn nói chuyện với Tân Ỷ, Đường Tiểu Bạch không nhịn được, thò đầu ra khỏi lều.
Lý Mặc vẫn để ý động tĩnh trong lều, ngay lập tức liếc nhìn.
Nàng chưa ra hẳn, chỉ thò đầu ra. Khuôn mặt trắng trẻo, mắt to tròn, đen láy sáng ngời.
Tóc chưa chải, đỉnh đầu vài sợi tóc rối vểnh lên, một búi tóc lỏng từ khe hở rủ xuống ngoài lều.
Lý Mặc vừa nhìn, không khỏi cong khóe môi: “Nhị tiểu thư dậy rồi?”
Đường Tiểu Bạch gật gù, hỏi: “Ngươi sao lại tới đây?”
Nhìn cũng không phải bị “thế hồn”.
“Ta vừa luyện võ trên núi, thấy nhị tiểu thư dậy, liền tới xem.”
Đường Tiểu Bạch “ồ” một tiếng, lại dò xét hắn thêm một lượt, cũng chẳng hiểu ra điều gì, rồi rụt đầu về.
Sau khi rụt lại, bên ngoài lại truyền tiếng Tiểu Tổ Tông nói chuyện với Tân Ỷ.
Đường Tiểu Bạch nhíu mày, vội vã cột tóc thành đuôi ngựa, khoác áo đi dép, ra ngoài thì Tân Ỷ đã đi rồi.
“Nàng đâu rồi?” Nàng nhìn quanh, “Lúc nãy còn nói chuyện mà?”
“Đi rồi.” Lý Mặc đáp qua loa, tiến đến bên nàng, đưa tay sờ tóc nàng.
“Bọn ngươi vừa nói gì?” Đường Tiểu Bạch hỏi vẻ như vô tư.
“Không nói gì cả.” Lý Mặc cũng đáp thản nhiên.
“Không nói gì” là nói cái gì?
Đường Tiểu Bạch thầm nghĩ.
Bỗng cảm thấy đầu nhẹ nhõm, tóc vừa cột bung ra.
Lý Mặc cầm dây buộc tóc, nói: “Người cột chưa tốt,” hơi dừng, “ta giúp người cột lại.”
Đường Tiểu Bạch nhìn đôi tay hơi cong của hắn, bỗng nhiên cũng không còn nghi ngờ gì nữa.