Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ

Chương 239



“Vậy thì búi giống như của ngươi vậy.” – nàng đưa tay chỉ búi tóc của Lý Mặc.

 

Lý Mặc búi tóc rất giản đơn, chỉ gom hết tóc lên đỉnh đầu, quấn lại rồi cố định. Kiểu tóc gọn gàng dứt khoát như thế rất thuận tiện khi hành động.

 

Cửa trướng vén lên,  Đường Tiểu Bạch quỳ ngồi bên mép, để Lý Mặc  chải đầu cho nàng. Răng lược lướt qua da đầu, lực đạo vừa phải, thoải mái đến mức nàng nheo mắt lại, thanh âm cũng trở nênlười biếng:



“Hôm nay ngươilàm sao vậy?”

 

“Sao?” –  Lý Mặc vặn lại.

 

“Bình thường đâu thấy ngươi nói nhiều với Tân Ỷ, Đào Nhi đến thế.” – Đường Tiểu Bạch lẩm bẩm.

 

“Không tốt ư?”

 

“Cũng… không hẳn là không tốt.” –  Đường Tiểu Bạch ngượng ngùng đáp. Là lễ độ hơn nhiều, chỉ là trong lòng nàng vẫn thấy có chút lạ lạ.

 

“Nhị tiểu thư không thích ta nói chuyện cùng các nàng?”

 

“Ơ… sao lại thế được? Rất tốt mà, rất có lễ phép!”

 

 Lý Mặc“ồ” một tiếng.

 

Bạch Đường nghĩ ngợi thật lâu về chữ “ồ” ấy, rồi khẽ gọi: “A Tiêu.”

 

“Ừm?”

 

“Ta cảm thấy ngươi cứ bình thường là được rồi, hãy cứ là chính mình.”

 

Động tác chải đầu khẽ khựng lại. Lặng im một hồi lâu, mới nghe thấy hắn khẽ nói, giọng âm u:



“Chẳng phải người thích mẫu người dịu dành như văn nhân Gia sao?”

 

Bạch Đường sững người, ngập ngừng một lúc lâu, lắp bắp đáp:



“Nhưng… nhưng cho dù ngươi có dịu dàng, cũng… cũng không phải Văn Nhân Gia đâu…”

 

Chiều muộn hạ trại, may mắn gặp được một bộ lạc du mục, lấy da thú cùng vàng bạc đổi được ít bột lúa mạch cùng mấy hũ trà tô.

 

Đường Tiểu Bạch đang nâng chén trà tô nóng hổi, ngồi nhìn đám hắc kỵ binh giúp dựng trại, bỗng thấy Oanh Oanh sắc mặt biến đổi. Ngoảnh đầu nhìn lại, thì ra là Mạc Hoãn đã tìm tới.

 

“Nhị tiểu thư rốt cuộc đã khiến thiếu chủ của chúng ta thế nào vậy?” Mạc Hoãn đầy vẻ khó hiểu.

 

Vừa nhắc đến “tiểu tổ tông”, Đường Tiểu Bạch liền bật cười “ha ha”, thấy Mạc Hoãn nhíu mày mới gắng gượng nín lại.

 

“Hắn sao rồi?” Nàng nín cười hỏi.

 

“Đi tìm ca ca ta đ.á.n.h nhau rồi.” Mạc Hoãn khổ sở đáp.

 

Đường Tiểu Bạch lại nhịn không nổi, cười thêm mấy tiếng, hỏi: “Vì sao không tìm ngươi đánh?”

 

Mạc Hoãn nghẹn một chốc, lại truy vấn: “Rốt cuộc ngươi đã làm gì hắn? Cả ngày nay sắc mặt chưa từng tốt lấy một lần.”

 

Đường Tiểu Bạch lại muốn cười: “Hắn thường ngày chẳng phải vẫn như vậy sao?”

 

Mạc Hoãn hơi giận:



“Thiếu chủ của chúng ta bình thường chỉ là không hay cười, hôm nay rõ ràng là tức giận! Người khác không nhìn ra, nhị tiểu thư lẽ nào cũng không biết?”

 

Đường Tiểu Bạch chỉ có thể cười gượng.

 

“Hơn nữa, từ khi gặp nhị tiểu thư, mấy ngày nay tâm tình thiếu chủ đều rất tốt, một mình cũng  vui vẻ.”

 

Đường Tiểu Bạch mặt thoáng đỏ, có chút hổ thẹn.

 

Sáng nay, tiểu tổ tông còn muốn hóa thân thành vị ca ca dịu dàng, chưa được nửa khắc đã đành vội vàng chấm dứt. Sau đó, liền càng thêm lạnh lùng kiêu ngạo, suốt một ngày chẳng cho ai sắc mặt hòa nhã.

 

Mà hắn càng bày ra vẻ lãnh ngạo, Đường Tiểu Bạch càng cảm thấy buồn cười. Thành ra cứ trơ mắt nhìn tiểu tổ tông ôm bực dọc suốt một ngày, nghĩ lại  cũng hơi quá đáng.

 

“Vậy phải làm sao?” Đường Tiểu Bạch thành tâm hỏi, “Hắn đang đ.á.n.h nhau, ta nào dám tiến lại, nguy hiểm lắm chứ!”

 

“Nguy hiểm gì? Ai dám khiến nhị tiểu thư bị thương?!” Mạc Hoãn tức đến nỗi chỉ thấy câu nào nàng nói cũng chạm đúng chỗ đau.

 

“Hay là ta đi xem thử?” Đường Tiểu Bạch thấy nói tới mức này, không đi thì cũng khó xử.

 

Vừa quay người định bước, lại thấy Oanh Oanh.

 

Từ lúc Mạc Hoãn xuất hiện, Oanh Oanh liền hết sức khẩn trương, tâm tình pha lẫn bối rối, thẹn thùng, chờ mong lẫn sợ hãi.

 

Đường Tiểu Bạch chợt nảy ý, quay lại bảo Mạc Hoãn: “Ngươi hãy giúp ta một việc trước đã!”

 

Mạc Hoãn lại muốn giận. Sao mà nhờ nàng đi dỗ dành thiếu chủ lại khó khăn thế, còn phải đưa ra điều kiện?

 

“Nhị tiểu thư cứ phân phó!”

 

“Khinh công của ngươi chắc không tệ chứ?” Đường Tiểu Bạch hỏi.

 

“Thường thôi.”

 

Đường Tiểu Bạch đảo mắt nhìn quanh, chỉ tay ra hồ nước phía trước: “Thấy con chim nước giữa hồ kia không?”

 

Mạc Hoãn gật đầu.

 

“Có thể giúp ta bắt về không?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mạc Hoãn chau mày, nhìn quanh:



“Để ta xem gần đây có thuyền hay không.”

 

“Không phải!” Đường Tiểu Bạch vội ngăn lại, “Ý ta là… ngươi có thể…” nàng co ngón tay, làm bộ bước đi trên không, “…có thể dẫm nước đi không?”

Mạc Hoãn trợn mắt:



“Nhị tiểu thư muốn lấy mạng ta sao?”

 

“Không, không phải!” Đường Tiểu Bạch kéo hắn sang một bên, thấp giọng: “Còn nhớ lần ở Lan Châu không? Khi đó ngươi… đã dọa Oanh Oanh một phen với khinh công ấy!”

 

Mạc Hoãn liếc nhìn Oanh Oanh.

 

Từ trước hắn chưa từng chú ý kỹ đến thị nữ này của Đường nhị tiểu thư. Tướng mạo nàng cực kỳ bình thường, loại dễ bị người ta bỏ qua, giống hệt huynh đệ hắn.

 

Loại dung mạo như vậy lại là hạt giống tốt để bồi dưỡng thành ẩn vệ. Trong lòng hắn nghĩ thế, miệng thì nói:



“Hay là ta đến xin lỗi?”

 

“Không cần,” Đường Tiểu Bạch đáp, “Oanh Oanh vốn là kẻ si mê võ học, lần trước thua ngươi, từ đó ngày đêm khổ luyện. Nay gặp lại, nàng vốn muốn tìm ngươi luận bàn một phen—”

 

“Thì tỷ thí thôi, ta sợ gì?” Mạc Hoãn thản nhiên.

 

“Oanh Oanh thẹn thùng, không dám mở lời—”

 

“Không sao, ta mở miệng.”

 

Đường Tiểu Bạch vội níu lấy hắn. May mà lúc không chấp hành nhiệm vụ, động tác của Mạc Hoãn đều chậm rãi, bị nàng giữ lại.

 

“Ý ta là, không cần chính thức tỷ thí, chỉ cần ngươi biểu diễn chút tuyệt đỉnh khinh công là được.” Đường Tiểu Bạch nói.

 

Oanh Oanh tuy võ nghệ cao cường, nhưng tính tình lại nhút nhát tự ti, nếu chính thức giao đấu mà thua, chẳng biết sẽ uất ức đến mức nào.

 

Cũng nên lưu cho nàng chút thể diện.

 

Mạc Hoãn vốn cũng chẳng phải người không hiểu tình lý, bèn gật đầu đồng ý. Hắn tìm quanh, rồi chỉ lên vách núi có điểm lam sắc sáng rực:



“Nơi đó hình như có một đóa hoa, để ta hái xuống dâng nhị tiểu thư!”

 

Đường Tiểu Bạch liên thanh đáp “Ừm, ừm”.

 

Ngọn núi cách đó không xa.

 

Mạc Hoãn hít sâu một hơi, vận khí nhún mình, thân ảnh như gió thốc ngang, chỉ trong nháy mắt đã vượt mấy trượng, rồi tung người vút thẳng lên cao.

 

Ngọn núi hôm nay, phía khuất gió toàn vách đá dựng đứng như bức tường trời. Hắn giẫm lên từng phiến đá lồi ra, vậy mà dưới chân lại như có lò xo, mỗi lần mượn lực liền b.ắ.n vọt lên thêm một đoạn dài.

 

Đường Tiểu Bạch bất giác siết chặt nắm tay, nín thở nhìn, tim đập thình thịch.

 

Kinh tâm động phách quá!

 

Không chỉ mình nàng, những người đang bận rộn quanh đó cũng đều dừng tay, ngẩng đầu dõi mắt theo bóng hắn.

 

Ước chừng một khắc sau, Mạc Hoãn đã đến được chỗ đã định, dừng lại, hái đoá hoa nơi vách đá vào tay.

 

Đột nhiên, hắn tung người nhảy thẳng xuống. Dưới chân núi lập tức vang lên một loạt tiếng hít khí kinh hoàng. Từ độ cao ấy nhảy xuống, chẳng phải sẽ tan xương nát thịt sao?

 

Nhưng Mạc Hoãn nào có muốn tìm cái chết. Giữa chừng, hắn giẫm gãy mấy cành tùng chìa ra ngoài, rồi chẳng rõ dùng cách nào mà giảm hẳn tốc độ rơi, đến khi chạm đất thì vững vàng như thường.

 

“Giỏi quá đi!” Đường Tiểu Bạch không nhịn nổi, vỗ tay reo lên.

 

Mạc Hoãn thở ra một hơi dài. Chính hắn cũng thấy mình thật không tầm thường, chỉ vì muốn khiến nhị tiểu thư thôi chú ý đến tiểu thị vệ kia mà hắn đã phải dốc hết sở học, thật chẳng dễ dàng gì!

 

Trở lại bên cạnh Đường Tiểu Bạch, hắn đưa đóa hoa vách núi vừa hái, trên mặt lộ vẻ thảnh thơi, mỉm cười nói:



“Nhị tiểu thư, hoa người muốn đây!”

 

Lời còn chưa dứt, một luồng sát khí đột nhiên ập tới sau lưng.

 

Mạc Hoãn co rút đồng tử, vội quay người, rồi liền sững lại.

 

Sau lưng hắn, giữa đám người đang mang vẻ kinh ngạc xen lẫn khâm phục, Thái tử điện hạ đang đứng trầm mặc. Ánh mắt ngài u tối sâu thẳm, dường như đang nói: “Tiểu tử, ngươi to gan lắm!”



 

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Mạc Hoãn biết rõ Thái tử tâm tình bất ổn, vốn định nhờ nhị tiểu thư đến giải vây. Nhưng tính hắn vốn chậm rãi, không thấy việc ấy quá khẩn cấp, thành thử mới lòng vòng hỏi han, rồi lại trèo một chuyến lên núi.

 

Nhưng sau khi xuống núi, hắn không còn lo được gì nữa, liền trực tiếp xách cô nương nhỏ kia đi thẳng.

 

“Nhị tiểu thư, lần này người nhất định phải thay ta giải thích rõ ràng với thiếu chủ!”

 

“Hắn vừa nãy nhìn thấy rồi ư?” Đường Tiểu Bạch ngẩn ra, nàng không để ý.

 

Mạc Hoãn gật đầu, mặt mày ủ dột, như sắp khóc: “Liếc một cái liền bỏ đi.” Có lẽ đã đi tính kế xem nên dằn vặt hắn ra sao.

 

“Thấy thì có gì đâu, võ công ngươi cao như thế, hắn làm gì được ngươi,”

 

Đường Tiểu Bạch an ủi, “cùng lắm là đuổi ngươi đi, vậy chẳng phải ngươi được tự do sao!”

 

Mạc Hoãn đưa tay ôm mặt:



“Xin người đó, chỉ cần chịu giải thích giúp ta, còn lại đừng bận tâm!”

 

“Được rồi, ngươi cứ yên tâm!” Đường Tiểu Bạch vội vàng đáp lời.

 

Nàng nhấc chân đi về phía chỗ Lý Mặc, mới bước được hai bước, lại bỗng khựng lại…