“Lại sao nữa?” Mạc Hoãn thấy nàng dừng bước, lòng dạ chẳng khác nào vừa từ trên vách núi nhảy xuống.
“Vừa rồi đi vội quá, ngươi giúp ta quay lại xem Oanh Oanh thế nào rồi.” Đường Tiểu Bạch nói.
Mạc Hoãn vò đầu:
“Nàng thì có thể thế nào? Rõ ràng là một thị vệ luyện tập thuần thục, đâu đến mức chịu không nổi một chút trắc trở như vậy!”
Đường Tiểu Bạch “ồ” một tiếng, nghiêng mắt nhìn hắn: “Mạc Hoãn, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
“Hai mươi.” Mạc Hoãn cố nhẫn nại trả lời.
Tiểu cô nương lắc đầu:
“Quả nhiên vẫn còn non trẻ. Ngươi nhìn ca ca ngươi mà xem, trầm ổn biết bao.”
Mạc Hoãn sững ra, trong chốc lát không kịp phản ứng.
“Yên tâm đi, ta sẽ thay ngươi giải thích rõ ràng.” Nói xong, nàng cất bước rời đi.
Đến lúc này Mạc Hoãn mới lẩm bẩm tìm lại tiếng nói: “Ta còn non trẻ… nhưng ta với ca ca vốn là song sinh mà…”
…
Kỳ thật Đường Tiểu Bạch cũng chẳng biết phải nói gì với tiểu tổ tông kia, nên mới túm lấy Mạc Hoãn mà bày chuyện nói nhăng nói cuội.
Nhưng trốn tránh mãi cũng không ích gì, con người chung quy vẫn phải đối diện. Vì thế, nàng rề rà bước về phía hắn.
Chàng thiếu niên đang ngồi trên một tảng đá, một chân co lên đặt trên đá, một chân duỗi dài, thẳng tắp; đôi ủng nơi chân dường như còn dài hơn cả bắp chân nàng.
Đường Tiểu Bạch nhìn đến ngẩn ngơ. Tựa hồ vẫn là thiếu niên nàng từng quen từ thuở nhỏ, nhưng dường như lại chẳng phải nữa.
Nàng bất giác nhớ tới hôm ấy hắn cưỡi ngựa lao tới, áo đen phiêu dật ôm gió mà đến, oai phong lẫm liệt — cảnh tượng ấy, đời này kiếp khác, ngay cả trong mộng nàng cũng chưa từng mường tượng được.
Nếu đổi lại là kẻ khác, e rằng nàng đã không do dự chìm đắm. Nhưng vì sao lại là Tiểu Tổ Tông của nàng?
Đường Tiểu Bạch khẽ thở dài, tiếp tục tiến đến gần. Chàng thiếu niên cúi đầu, dùng đoản đao gọt một mẩu gỗ, đầu chẳng buồn ngẩng lên.
“Khụ khụ!”
Hắn vẫn không nhấc mắt.
“A Tiêu?”
Vẫn mải miết gọt gỗ.
Tảng đá quá nhỏ, nàng không thể ngồi cạnh, bèn ngồi xổm xuống bên, ngẩng mặt nhìn hắn: “A Tiêu?”
Thiếu niên khẽ tránh ánh mắt, môi mím chặt, tay vẫn chuyên chú gọt mảnh gỗ. Đường Tiểu Bạch xoay sang nhìn khúc gỗ trong tay hắn:
“Ngươi gọt cái này làm gì vậy?”
Vẫn chẳng đáp lời.
Đường Tiểu Bạch chống cằm, mắt sáng lên, bỗng mỉm cười gọi khẽ: “A Tiêu ca ca!”
Động tác hắn khựng lại, ngẩng mắt nhìn nàng.
Đôi đồng tử hắn đen thẳm, sâu như mực. Khi ánh nhìn chợt ngước lên, vừa khéo bắt lấy vệt mây chiều, ánh sáng bừng sáng trong thoáng chốc.
Nhưng cũng chỉ sáng trong một khắc . Bởi hắn chỉ liếc nàng một cái, lại cụp mắt xuống, tiếp tục gọt mảnh gỗ.
Đường Tiểu Bạch thấy hơi cụt hứng: “Không để ý tới ta, vậy ta đi thật đây?”
Lời vừa dứt, động tác gọt gỗ trong tay hắn lại ngừng, ngước mắt nhìn nàng:
“Tìm ta có chuyện gì?” Lại ngập ngừng, “Ta thì không thể hái hoa trên vách đá được đâu.”
Đường Tiểu Bạch “phì” một tiếng cười: “Ta chỉ muốn xem khinh công của Mạc Hoãn thế nào thôi, chứ hoa vách núi ta nào có cần.”
Hắn im lặng, thần sắc không đổi, song khí tức quanh thân rõ ràng đã dịu đi không ít.
“Đừng giận nữa mà.” Đường Tiểu Bạch khẽ chọc ngón tay vào cánh tay hắn.
Ừm… thật rắn chắc…
“Ta đâu có giận.” Hắn buồn buồn đáp, trong tay còn cầm thanh gỗ cùng đoản đao, giống như chỉ cần một lời không hợp liền tiếp tục gọt khắc.
Đường Tiểu Bạch kéo nhẹ tay áo hắn: “Đừng gọt nữa, hôm nay hãy còn sớm, chúng ta ra bờ sông ngắm hoàng hôn, được không?”
Lý Mặc nhìn ống tay áo bị nàng nắm lấy, trong lòng thoáng muốn rút lại. Do dự một lúc lâu, cuối cùng vẫn buông đao gỗ trong tay xuống.
…
Hôm nay tình cờ đi ngang một thôn nhỏ, nên đoàn người dừng chân nghỉ sớm hơn nửa khắc.
Khi ra đến bờ sông, thấy tàn dương chiếu xuống dát một lớp vàng rực rỡ trên mặt nước, sóng gợn thì thầm, cảnh sắc yên hòa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dòng sông ấy chính là Hoàng Hà.
Dọc đường đi, bọn họ men theo Hoàng Hà đi ngược lên, đến đây đã gần thượng nguồn, dòng nước trong vắt, thế chảy thong dong, khác hẳn dòng nước cuồn cuộn vàng đục ở hạ lưu.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Ngươi còn nhớ Mộc Lan từ không?” Đường Tiểu Bạch bỗng hỏi.
Khi xưa, hai người từng đọc cùng nhau. Lý Mặc khẽ gật đầu, biết nàng nhớ đến câu nào:
“Sáng từ biệt song thân, chiều nghỉ chân bến Hoàng Hà. Chẳng nghe cha mẹ gọi tên con gái, chỉ nghe Hoàng Hà nước chảy rì rầm.”
Mỗi lần đọc đến câu này, nàng đều rơi lệ.
Lúc này hắn thay nàng đọc, mắt nàng lại lần nữa ngấn ướt.
Năm xưa hắn không hiểu cớ gì nàng phải khóc, nhưng giờ khắc này, quả thật cảnh hợp tình, khiến người không khỏi bi thương.
Lý Mặc thoáng ngập ngừng, liếc nàng một cái, rồi khẽ nâng cánh tay, ôm lấy vai nàng, lại vội vàng buông ra.
Đường Tiểu Bạch xoay đầu nhìn hắn. Ánh tịch dương dát vàng lên gương mặt tuấn tú nghiêng nghiêng, khiến tim nàng khẽ chấn động.
“A Tiêu…”
Hắn trầm giọng “Ừ” một tiếng.
“Ta… ta từng mơ thấy một chuyện…” nàng bỗng nghẹn ngào, muốn nói.
“Ta mộng thấy năm Thái Hưng mười bốn, phụ thân cùng đại ca ta sa vào chiến trận, rồi chẳng bao giờ trở về…”
“Ta mơ thấy phủ Yến Quốc Công cũng tan nát, tỷ tỷ cũng…”
“Không thể nào!” Lý Mặc cắt ngang lời nàng, thanh âm lãnh đạm mà từng chữ như mang hỏa diễm nóng bỏng.
“Chúng ta sẽ sớm gặp lại huynh trưởng người, Yến Quốc Công cũng tuyệt không có việc gì.
Chỉ cần ta còn một hơi thở, Yến Quốc Công phủ tất còn tồn tại!”
Đường Tiểu Bạch khẽ nở nụ cười, cúi đầu nắm lấy vạt áo hắn, thấp giọng thì thầm:
“A Tiêu, ngày ấy trông thấy ngươi, ta thật sự vui mừng vô cùng. Ngươi vốn không cần học theo ai, ngươi vốn dĩ đã rất dịu dàng rồi.”
“Sự dịu dàng của mỗi người không giống nhau. Có kẻ là lời nói, cử chỉ đều ôn hòa khiêm tốn.
Nhưng dịu dàng của A Tiêu—”
Nàng trông thấy bàn tay còn lại nơi thân bên hắn căng siết lại, cảm giác được ánh mắt hắn rơi xuống mái tóc mình, trong đó chứa đựng sự thúc giục và mong mỏi.
Nàng bỗng thấy buồn cười mà cũng cảm động.
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn.
Hắn vội quay mặt đi, giả như chưa từng ngó nàng, song vành tai đã sớm ửng đỏ. Ánh tịch dương dát vàng trên gương mặt tuấn tú của hắn, khiến lòng người đập loạn.
Đường Tiểu Bạch mỉm cười cong khóe mắt:
“Dịu dàng của A Tiêu… là ở trong lòng ta.”
Dịu dàng của Văn Nhân Gia là đối đãi cùng thiên hạ, chưa từng khiến Đường Tiểu Bạch cảm thấy bản thân đặc biệt.
Nhưng tiểu tổ tông của nàng thì khác, hắn chỉ tốt với mình nàng, tốt đến rõ ràng, thiên vị đến lộ liễu, khiến người vừa nhìn đã biết.
Hắn đặt nàng trên đầu quả tim, độc nhất vô nhị. Ai lại không thích được yêu thương như thế?
“Lần trước ngươi hỏi ta thích ai nhất—”
“Dĩ nhiên… là thích A Tiêu nhất!”
Hắn đột nhiên quay phắt sang nhìn nàng, khóe môi tựa muốn nhếch lên, lại bị cưỡng chế ép xuống, thoạt trông như co giật, buồn cười lạ lùng.
Đường Tiểu Bạch “phì” một tiếng cười ra, liền kiễng chân kéo khóe môi hắn: “Muốn cười thì cứ cười đi!”
Hắn ngoan ngoãn đứng yên, không trốn tránh, để mặc nàng kéo môi, nặn ra một nụ cười ngốc nghếch buồn cười hơn cả.
Đường Tiểu Bạch nhìn chằm chằm một lúc, rốt cuộc nhịn không được bật cười ha hả, mới chịu buông tay.
Song khi buông ra rồi, khóe miệng hắn vẫn còn cong cao, dường như đã bị nàng kéo đến tận đó, chẳng thể, cũng chẳng muốn hạ xuống nữa.
“Ta… cũng thích ngươi nhất…” Hắn thì thầm.
…
Đằng xa, Mạc Hoãn vừa bực bội xé nát đóa hoa hái trên vách đá, vừa lẩm bẩm cùng Mạc Cấp:
“Ngươi xem nhị tiểu thư của chúng ta thật khéo dỗ người! Chủ thượng bị nàng nắm chặt trong tay rồi!”
Mạc Cấp không đáp, chỉ dõi mắt nhìn về hướng tây bắc, thần sắc dần nghiêm nghị: “Có người tới!”