Thái Tử Và Tuyệt Học Trà Xanh Đệ Nhất Thiên Hạ

Chương 241: Trùng Phùng.



Trời chiều ráng đỏ, tựa như vệt son phấn điểm nơi chân mày mỹ nhân, soi xuống dòng nước, lại bị vó ngựa khuấy tan thành muôn mảnh, rơi rụng tựa hoa đào.

 

Từ trong doanh trại bước ra, Đường Tiểu Bạch liền một hơi phi ngựa, mặc sức tung hoành, không còn phải dè chừng trước sau.

 

Đã thật lâu rồi nàng chưa từng được buông thả tốc độ như thế, bởi giờ đây, bốn phương tám hướng đều an ổn.

 

Chỉ mới một khắc trước, ngoài doanh trại có phát hiện một người một ngựa.

 

Là thám mã…Thám mã dưới trướng Đường Tử Khiêm.

 

Đại quân của ca ca, cách nơi này không quá mười dặm.

 

Hơn nữa họ đang đi tới đây!

 

Mười dặm đường, chẳng đến một canh giờ. Thế nhưng đối với nàng, từng khắc từng giây đều dài dằng dặc, khó lòng chờ đợi nổi. Nàng liền vội vàng lên ngựa, lao theo phương hướng thám mã xuất hiện phóng đi.

 

Mà phóng ra không chỉ có mình nàng.

 

Đường Tiểu Bạch cảm giác phía sau có người đuổi đến, ngoái đầu liếc lại.

 

Thiếu niên mặc đồ đen diện mạo như ngọc, đôi mắt đen thẳm khóa chặt bóng lưng nàng, ngựa đã ngang bằng ngựa nàng.

 

Đường Tiểu Bạch bất giác thả chậm chút tốc độ, đợi hắn hoàn toàn bắt kịp, bèn cất tiếng trêu:



“Chẳng phải lần trước ngươi còn bảo đổi ngựa rồi, đuổi không kịp ta sao?”

 

Ngựa cũ của tiểu tổ tông đã để Lý Hành Viễn cưỡi đi, hiện giờ cưỡi con khác, dẫu cũng là tuấn mã, nhưng so với trước kia không thể sánh, so với chiến mã dưới thân nàng lại càng kém xa.

 

Lần trước chọc nàng tức giận, hắn còn giả vờ đáng thương, nói vì đổi ngựa nên không đuổi kịp. Giờ thì sao? Không phải đã đuổi sát rạt rồi ư?

 

Bị vạch trần, hắn chỉ khẽ cong môi cười nhạt, không biện giải, cũng chẳng chút thẹn thùng.

 

Hừ! Da mặt đúng là dày hơn tường thành!

 

Đường Tiểu Bạch liếc hắn một cái khẽ quát, rồi thúc cương, ngựa dưới thân như tên rời dây, trong chớp mắt đã vượt hắn nửa thân.

 

Chỉ là — cũng chỉ được đến thế. Dù nàng có dốc sức ra sao, Lý Mặc vẫn thong dong theo sau, giữ vững khoảng cách nửa thân ngựa.

 

Đúng lúc lòng hiếu thắng của Đường Tiểu Bạch dâng cao, hắn lại bất chợt ghìm cương, giảm tốc.

 

Nàng cũng theo bản năng chậm lại, ngoảnh đầu nhìn, chỉ thấy hắn thẳng lưng ngồi vững thoáng nhìn nàng, rồi ánh mắt lại hướng về phía trước.

 

Phía trước — từng tiếng bước nặng nề vọng đến, tiếng kim giáp va nhau réo rắt, ngựa hí gió gầm, vang động màng tai.

 

Đường Tiểu Bạch bỗng thấy sống mũi cay cay, mắt ươn ướt. Nàng quay người, xa xa nhìn lại —

 

Thương dài như rừng, giáp trụ tựa núi.

 

Trong hàng quân chỉnh tề, có một người cưỡi ngựa từ trong rừng lao ra. Thoạt đầu còn thong thả, rồi càng lúc càng nhanh, chiến mã tung vó, bụi tung mịt mờ.

 

Chiến bào đỏ thẫm giữa sắc hoàng hôn ảm đạm, rực rỡ như ánh hoàng hôn.

 

Đường Tiểu Bạch đứng lặng nhìn thân ảnh kia càng lúc càng gần, dung mạo tuấn mỹ tuyệt luân hiện rõ trong tầm mắt.

 

Tiếng gầm giận dữ theo gió mà tới, từng chữ rành rẽ như chém: “Đường Tiểu Bạch! Ai cho muội lá gan ch.ó dám chạy đến đây!”

...

 

“Giỏi lắm rồi hả? Đây là nơi nữ nhi nhà ai nên đến sao? Lớn thêm một tuổi liền tưởng mình thiên hạ vô song? Ở nhà không ai quản được nữa phải không?”

 

Đường Tử Khiêm giận dữ mắng suốt nửa buổi, mà cô nương trước mặt vẫn chỉ cười ngây ngô, đôi mắt cong cong chẳng chút sợ hãi. Nụ cười ấy khiến lòng hắn vừa chua xót vừa đau nhói. Cuối cùng, hắn chỉ thở dài, giơ tay xoa đầu nàng:

 



“Muội—”

 

“Đủ rồi!”

 

Lời chưa dứt đã bị chặn, tay cũng bị gạt ra. Ngay cả một sợi tóc của muội muội cũng không chạm được, sắc mặt Đường Tử Khiêm liền trầm xuống, quay đầu lạnh giọng nhìn kẻ vừa ra tay — vị tiểu Thái tử kia.

 

“Hừ, ta dạy dỗ muội ruột của mình, thì can hệ gì đến ngươi? Quản cũng rộng thật đấy!”

 

Lý Mặc chỉ liếc hắn một cái, ánh mắt lạnh như băng, chẳng buồn đáp. Bề ngoài đúng là chuyện chẳng liên can đến hắn, song hắn đã muốn xen vào — Đường Tử Khiêm nào có cách gì.

 

Vốn hắn cũng chẳng nỡ mắng muội thêm, song có người đưa đầu ra chịu tội thay, vậy thì... cứ để hắn xả bớt cơn giận.

 

“Xin hỏi Thái tử điện hạ, ngài bỏ chức mà tới đây làm gì? Trấn Châu đã an ổn chưa? Người Thổ Cốc đã bị đuổi khỏi Nhạn Môn Quan chưa? Dẫn theo mấy người thế này, sang đất Thổ Cốc Hồn du ngoạn chắc?”

 

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Lý Mặc, hắn chỉ muốn ném thương chẳng buồn làm nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nếu Tây Bắc có biến, Hà Đông lại càng phải giữ ổn định — cái lúc sinh tử quan đầu này, ngươi lại cùng người ta chạy theo trò “sống c.h.ế.t có nhau”?

 

Phì! Ai cần cái tình nghĩa ấy với ngươi!

 

Một chủ soái không có đại cục trong tâm kẻ nào gắn bó, kẻ ấy ắt gặp họa!

 

“Ca ca!” Đường Tiểu Bạch bị mắng còn chịu được, bởi biết huynh chỉ vì thương mình. Nhưng nhìn Lý Mặc bị mắng, nàng lại xót, vội kéo tay huynh, nói: “Ca ca chớ trách A Tiêu, mấy hôm trước bọn muội gặp bầy sói nơi thảo nguyên, nếu không có hắn kịp thời đến—”

 

“Không có hắn đến, chỉ. mấy người các ngươi ?!” Đường Tử Khiêm dựng cả tóc gáy.

 

“Không… không phải thế!” Đường Tiểu Bạch vội giải thích rõ đầu đuôi.

 

Nghe xong, hắn mới thở phào, nhưng vẫn không quên trừng mắt lườm Lý Mặc. Loại chẳng có đại cục … lại còn phải dây vào! Đúng là xui xẻo!

 

Không tiện mắng thẳng Thái tử điện hạ, hắn bèn quay sang trút giận lên Cố Hồi:

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️



“Làm  biểu huynh chẳng biết khuyên can, chỉ biết mù quáng theo đuôi… Sách thánh hiền đọc cả đời để đâu rồi hả?”

 

 

Mắng thì gắt, nhưng chẳng qua là tức thời, Cố Hồi ngoan ngoãn gật đầu “vâng vâng”, coi như qua chuyện.

 

Song đến khi đối diện với Tân Ỷ và A Kim, sắc mặt Đường Tử Khiêm  lạnh hẳn: “Trái quân lệnh, tội đáng mấy gì?”

 

A Kim lập tức quỳ xuống, chắp tay: “Thuộc hạ xin lĩnh phạt!”

 

Tân Ỷ cũng quỳ theo: “Nguyện cùng Kim thị vệ chịu tội!”

 

Đường Tử Khiêm chẳng thèm nhìn: “Lôi đi!”

 

Lính cận vệ tiến vào kéo A Kim ra ngoài. Tân Ỷ là nữ tử, không ai dám động, nàng bèn tự cúi đầu, lặng lẽ bước theo.

 

Đường Tiểu Bạch bị biến cố ấy dọa sững: “Ca ca—”

 

“Quân lệnh như sơn! Tự tiện rời Lương Châu, phải biết sẽ có kết cục này!” Đường Tử Khiêm lạnh giọng.

 

Lời thì Không sai, nhưng— “ Tân Ỷ đâu phải người của huynh...” Đường Tiểu Bạch nhỏ giọng nói.

 

Hắn cười lạnh: “Nàng ta tự nguyện chịu phạt, ta cản sao được?”

 

Đường Tiểu Bạch chỉ biết thở dài, nắm tay huynh khẽ khuyên “Ca ca, Tân Ỷ và A Kim cũng không dễ dàng gì...”

 

Chuyện sau đó nói mãi đến khuya, vẫn chưa hết. Giữa đêm, từng phong thư từ trung quân trướng được kỵ mã mang đi khắp nơi.

 

“Được rồi, muội về nghỉ đi, không gấp trong chốc lát đâu.” Đường Tử Khiêm vừa cắm cúi viết, vừa  gọi người đến truyền các tướng lĩnh.

 

Đường Tiểu Bạch cũng mệt lả, bèn cáo lui: “Vậy muội không quấy rầy nữa.”

 

Lời này vừa ra, Đường Tử Khiêm suýt trượt tay làm lệch cả nét bút. Phụ tử họ mất tích giữa chiến trường, rõ ràng có người âm thầm bày mưu. Lương Châu, Kinh thành, Tây Bắc — ba nơi gắn liền huyết mạch binh quyền, hắn còn định bàn bạc ứng đối suốt đêm.

 

Mà tên Thái tử kia, lại muốn… trốn việc?

 

Hắn vừa định gọi lại, ngẩng đầu lên — người đâu mất rồi.

 

Đường Tử Khiêm tức đến bật cười. Viết nốt phong thư cuối cùng, hắn quăng bút:



“Thôi, bàn cái gì nữa, ta cũng nghỉ cho rồi!”

 

Từ sau án bước ra, suy nghĩ giây lát, rồi gọi người hỏi: “A Kim thế nào rồi?”

 

“Đã băng bó, đang tĩnh dưỡng.”

 

Hắn khẽ “ừ” một tiếng, sải bước ra khỏi trung quân trướng. Thăm qua A Kim, hắn vòng mấy lượt, cuối cùng dừng trước một trướng khác.

 

Đứng một hồi, màn trướng khẽ lay …

 

“Đại công tử?” Là Đào Tử bước ra.

 

“Tân Ỷ đâu?”

 

“Nàng… ở trong.” Đào Tử lúng túng đáp.

 

Hắn chỉ khẽ “ừ”, nhưng không bước vào. Trướng không lớn, song chỉ cần hắn nói bên ngoài, bên trong ắt nghe thấy rõ.

 

“Đại công tử có điều chi căn dặn?” – giọng Tân Ỷ từ trong trướng truyền ra, yếu ớt mỏng manh, nghe thôi cũng biết thương thế chưa lành.

 

Đường Tử Khiêm lặng đi giây lát, rồi trầm giọng nói:



“Ngươi đã chịu quân pháp của ta, từ nay về sau  chính là người dưới trướng Đường Tử Khiêm này.”