“Ngươi cũng đi ra sao?” – Sau khi rời khỏi trung quân trướng của Đường Tử Khiêm chưa lâu, Đường Tiểu Bạch nhìn quanh thấy bốn bề vắng lặng, bèn khẽ hỏi Lý Mặc: “Ta thấy ca ca hình như còn việc muốn bàn bạc mà?”
Lý Mặc thần sắc ung dung đáp:
“Hắn muốn thương nghị cùng các tướng lĩnh của Thiện Châu. Ta nắm binh quyền Hà Đông cùng Trấn Châu, có đôi lời không tiện nghe.”
Đường Tiểu Bạch ngẫm nghĩ, thấy cũng có lý. Binh quyền khác lộ, thế tất có chỗ kiêng kỵ, tiểu tổ tông tránh như vậy cũng phải.
Nàng đang định mở miệng nói tiếp, nhưng chưa kịp thì đã ngáp một cái thật dài, cơn buồn ngủ ùa đến, ánh mắt dần mờ đi, trước mặt chỉ còn bóng hình lờ mờ như trong mộng.
Lý Mặc đưa tay khẽ lau giọt lệ nơi khóe mắt nàng, giọng nhẹ tựa gió: “Mệt rồi sao? Ta đưa người về nghỉ nhé?”
Đường Tiểu Bạch gật đầu, cười tươi như nắng: “Ca ca ta đã đến rồi, giờ ta mới có thể yên tâm mà ngủ một giấc ngon!”
Mọi nỗi lo trong lòng, rốt cuộc cũng được trút xuống. Phụ thân và huynh trưởng đều bình an.
Quân đường Bắc của phụ thân và quân đường Nam của huynh trưởng vẫn liên lạc được đến hai tháng trước, chỉ là sau đó bị cắt đứt tin tức với Thiện Châu, Lương Châu.
Nếu khi ấy triều đình phái đi không phải Tiết sứ Tạ Thiếu Miễn và Cố Duyên, nếu người đó vội vàng hoặc cố ý kết luận phụ tử Yến Quốc Công đã mất tích hoặc tử nạn — thì chẳng biết Lương Châu và Kinh thành sẽ sinh ra biến cố thế nào.
May thay, điều ấy chưa xảy đến.
“Ngươi cũng mau nghỉ đi nhé!” – Đường Tiểu Bạch buông tay áo hắn, đỡ lấy Oanh Oanh, quay đầu mỉm cười phất tay – “Có ca ca ta ở đây, ta chẳng sợ gì nữa!”
Lý Mặc thu tay lại, lặng lẽ dõi theo bóng nàng, giữa mày hơi nhíu. Vậy ra khi có ta ở bên, nàng vẫn còn sợ đến mức không ngủ yên nổi sao?
Nhìn theo cho đến khi Đường Tiểu Bạch vào trướng, hắn vẫn đứng đó trầm ngâm một lúc, rồi quay người rời đi.
Sáng hôm sau, khi Đường Tiểu Bạch còn đang rửa mặt chải đầu, bên ngoài đã vang lên giọng nói của Văn Nhân Gia.
Nàng vội búi tóc sơ qua, bước ra liền thấy Văn Nhân Gia đang trò chuyện với Oanh Oanh.
Thấy nàng, y lập tức xoay người, cúi mình hành lễ thật sâu. Đường Tiểu Bạch vội đáp lễ, hỏi:
“Sao lại hành lễ lớn thế?”
Văn Nhân Gia mỉm cười:
“Được nhị tiểu thư che chở đồng hành, tại hạ mới có thể bình an đến được nơi này. Nay tiểu thư đã đoàn tụ cùng Đường tướng quân, tại hạ nên quay về Thiện Châu, hôm nay xin cáo biệt. Mong một ngày tái ngộ ở kinh thành.”
Đường Tiểu Bạch thoáng sững người.
Từ lúc gặp lại huynh trưởng nàng mừng đến quên cả trời đất, không nghĩ đến chuyện của Văn Nhân Gia.
Đến được đây rồi, bảo y quay ngược lại, quả thật khó. Nhưng mà—
“Phía tây hoang vu, trời lại sắp lạnh, ngươi đi một mình không tiện.” – Nàng có chút ái ngại. – “Chờ ta một lát, ta đi hỏi ca ca xem có thể sai người dẫn đường cho ngươi.”
“Nhị tiểu thư!” – Văn Nhân Gia khẽ gọi, mỉm cười “Không cần đâu, Tần công tử đã cắt người đi theo ta rồi.”
A Tiêu?
Đường Tiểu Bạch ngẩn ra. Tiểu tổ tông nhà nàng... từ bao giờ lại trở nên chu đáo thế?
“Văn Nhân Gia là nhân chứng quan trọng trong vụ án cũ của Tần thị, ta tự nhiên phải bảo đảm an toàn cho hắn.”
Khi nàng đem chuyện hỏi, Lý Mặc điềm nhiên đáp. Nhưng trong lòng Đường Tiểu Bạch vẫn thấy có chỗ không ổn.
Lý Mặc thấy nàng do dự, liền hỏi:
“Người cũng muốn đi tìm thượng nguồn Hoàng Hà sao?”
Câu hỏi khiến tim nàng khẽ run.
“Muốn… cũng có đôi chút muốn…” – nàng lẩm bẩm.
Cũng như Văn Nhân Gia, đi đến tận đây mà phải quay về thì thật tiếc. Sau này e rằng chẳng còn cơ hội đi xa đến thế nữa.
“Nếu người muốn, ta sẽ cùng đi.” – Lý Mặc nói.
Giọng hắn vẫn bình thản, song nàng hiểu rõ hắn hơn ai hết – trong lời nói kia, ẩn chứa một tia khích lệ nhẹ như gió.
“Ngươi… muốn ta đi thật sao?” – Đường Tiểu Bạch hơi ngạc nhiên.
Chẳng lẽ tiểu tổ tông cũng hứng thú với chuyện này?
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Người muốn đi, ta liền cùng đi. Thiện Châu, Lương Châu đã có phụ thân và huynh trưởng người xử lý, chúng ta không cần vội trở về.” – Lý Mặc nói, trong đầu đã vẽ ra cảnh hai người cùng cưỡi ngựa trên băng nguyên tuyết trắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Rời xa Đường Tử Khiêm, bỏ lại Cố Hồi, nàng chỉ còn có thể dựa vào hắn…
Nhưng khi hắn đang mải mê tưởng tượng, cô nương trước mặt lại nghiêm mặt lắc đầu: “Không! Ta không muốn đi!”
Lý Mặc sững sờ. Vừa rồi chẳng phải còn nói là muốn sao?
“Dù có đôi chút muốn, nhưng ta còn việc quan trọng hơn.” – Nàng nói, ánh mắt trong suốt, kiên định không chút d.a.o động. – “So với việc tìm nguồn Hoàng Hà, ta muốn sớm gặp lại phụ thân hơn!”
Lý Mặc chau mày:
“Đại quân hành chậm, nếu chúng ta nhẹ mang hành lí đơn giản đi rồi quay lại, vẫn kịp hội quân cùng Quốc công tại Đại Phi Xuyên.”
Hắn vẫn không nỡ buông ý định “trộm người bỏ trốn”.
Đường Tiểu Bạch thấy hắn vẫn cố chấp, liền nhíu mày, đột nhiên nắm chặt cổ tay hắn.
Dù cách lớp áo dày và bao tay, khuôn mặt trắng mịn của tiểu tổ tông vẫn thoáng ửng hồng, khiến nàng cảm thấy như vừa trêu chọc một thiếu niên thuần khiết.
Nhưng nàng vẫn dằn lòng, nắm chặt hơn: “A Tiêu, nghe ta nói!”
“Chúng ta có đi hay không, thượng nguồn Hoàng Hà vẫn ở đó.”
“Dù ta không đi, sẽ có người khác đi. Nhưng có những việc, quan trọng hơn cả nguồn Hoàng Hà kia!”
Tiểu tổ tông vì nàng mà đến tận Tây Bắc, đã mạo hiểm đủ rồi. Đêm qua ca ca chẳng mắng hắn đó sao? Thế đủ thấy tình thế Hà Đông không hề nhẹ nhàng như hắn nói.
Giờ này sao còn có thể bỏ mặc mà tìm sông thượng nguồn nữa?
Không được — hắn phải sớm quay về Hà Đông!
“Ta không đi! Và ngươi cũng không được đi!” – Đường Tiểu Bạch nghiêm giọng. Lý Mặc nhìn nàng hồi lâu, rồi khẽ gật đầu:
“Người không đi, ta tự nhiên cũng không đi.”
Đường Tiểu Bạch mỉm cười hài lòng: “Vậy bao giờ ngươi trở về Hà Đông?”
Lý Mặc khẽ ngẩn người:
“…”
“Hử?” Đường Tiểu Bạch thấy hắn không đáp, liền truy hỏi.
Tiểu tổ tông kia ngẩng đôi mắt thâm trầm lạnh lẽo, giọng nhẹ mà đượm ý ghen: “Đường Tử Khiêm đã đến rồi, chẳng phải ta liền trở nên vô dụng sao?”
“Hả?”
Đường Tiểu Bạch kinh ngạc đến há miệng, ngẩn người nhìn hắn. Hài tử này… nói cái gì thế?
Lý Mặc cụp mắt, khẽ cười tự giễu: “Là ta nghĩ nhiều rồi.”
“Phải, phải!” Đường Tiểu Bạch vội gật đầu lia lịa.
Nhưng Lý Mặc lại khẽ nói tiếp: “Dù Đường Tử Khiêm có đến hay không… Nhị tiểu thư vốn dĩ cũng chẳng cần đến ta.”
Đường Tiểu Bạch định mở miệng phản bác, song nghĩ nghĩ lại thôi, đành im lặng quan sát.
“Dù sao từ đầu đến cuối, Nhị tiểu thư cũng chưa từng có ý định nhờ ta giúp đỡ.”
Hắn cúi đầu, ánh mắt trầm trầm, giọng nói nhẹ như gió thoảng phảng phất cô đơn.
“Cố Duyên có thể, Cố Hồi có thể, Đào Phần, Văn Nhân Gia cũng có thể — ai ai cũng được, chỉ riêng ta là không. Vì cớ gì?”
“Là không tin ta… hay là chưa từng nhớ đến ta?”
Lý Mặc nói xong, song không nghe thấy nàng đáp lại. Bốn phía dần vang lên tiếng người, đã đến giờ khởi hành.
Hắn bất giác ngẩng đầu, liếc nhìn nàng một cái.
Chỉ thấy tiểu cô nương kia nhướng đôi mày cong cong, khóe môi khẽ nhếch: “Nói tiếp đi, đừng dừng lại.”
Ngươi muốn diễn, ta nào thể làm ngơ. Lý Mặc mím môi, khẽ đáp:
“Ta đi cáo biệt Đường tướng quân.”
Nói rồi, hắn xoay người định đi.
“Ê—” Đường Tiểu Bạch vội vàng kéo hắn lại.
“Nhị tiểu thư còn điều chi phân phó?” Lý Mặc dừng bước, ngoảnh đầu nhìn nàng, ánh mắt điềm tĩnh, nhàn nhạt như gió thu.