Thái Tuế

Chương 13



Anh như kẻ mất hồn, loạng choạng bước về nhà.



Đẩy cửa ra, Hỷ Tuệ vẫn đứng trong sân như thường lệ, chờ anh.



"Gia Hòa, anh muốn gì—"



"Đừng nói nữa!!"



Niên Gia Hòa gào lên đầy tuyệt vọng.



"Em rốt cuộc là cái gì? Rốt cuộc muốn làm gì?! Một cái làng nhỏ nghèo nàn khốn khó thế này, rốt cuộc có chỗ nào đáng giá để em nhắm vào? Tại sao cứ phải biến chúng tôi từng chút, từng người thành những thứ người không ra người, quỷ không ra quỷ như thế?!



“Xin em, nói cho tôi biết em muốn gì! Dù có ch.ết, tôi cũng muốn ch.ết cho rõ ràng minh bạch một chút!!"



Đối mặt với tiếng gào thét của anh, vẻ mặt Hỷ Tuệ vẫn bình thản như mọi khi. Một lúc sau, cô mới chậm rãi cất lời.



"Chúng em đến từ hành tinh thứ năm của hệ sao này."



"Cái... gì?"



Niên Gia Hòa há hốc miệng, sững người.



Hệ sao? Hành tinh?



Những từ ngữ này anh chưa bao giờ nghe qua.



"Anh không cần hiểu quá rõ, Gia Hòa. Anh chỉ cần biết chúng em đến từ những ngôi sao bên ngoài bầu trời này là đủ. Hành tinh đó, ở đây các anh gọi là Mộc Tinh, hay Tuế Tinh."



"Sao... sao những thứ nhỏ xíu như ngôi sao lại có thể chứa người? Em nói ‘bọn em', là ý gì?"



Hỷ Tuệ không để ý đến câu hỏi của anh, chỉ tiếp tục nói:



"Quê hương chúng em là một hành tinh khí khổng lồ, hoàn toàn được cấu thành từ khí, rực rỡ muôn màu. Ở đó không có lấy một tấc đất để đặt chân. Chúng em được sinh ra trong tầng bình lưu giàu khí metan và hơi nước, dưới hình dạng vi sinh vật."



"...".



"Môi trường ở đó khắc nghiệt đến mức anh không thể nào tưởng tượng nổi, Gia Hòa. Những cơn bão khổng lồ kéo dài hàng vạn dặm có thể nổi lên bất cứ lúc nào. Một khi đã nổi, chúng sẽ hoành hành hàng ngàn, hàng vạn năm. Bên trong đầy rẫy sấm sét và lửa dữ. Nếu bị cuốn vào, chắc chắn chỉ có con đường ch.ết.”



"Chúng em chỉ có thể chen chúc sinh tồn trong những kẽ hở của bão tố. Vì vậy, ngay từ khi sinh ra, ai cũng chỉ có một mục đích duy nhất—đó là thoát khỏi nơi đó. Chúng em tập hợp lại, tiến hóa thành động cơ hóa học, đốt cháy một phần cơ thể mình để đạt được vận tốc thoát ly, phá vỡ lực hút của quê hương và tiến vào khoảng không vô tận của vũ trụ."



Hỷ Tuệ thở dài một tiếng thật sâu.



"Sau đó là hành trình lưu lạc dài đằng đẵng."



Những lời của Hỷ Tuệ giống như một cuốn thiên thư, khiến Niên Gia Hòa như rơi vào mây mù, chẳng hiểu nổi một chữ. Nhưng không hiểu vì sao, anh cảm thấy cô không hề nói dối.



"Gia Hòa, anh vừa nói nơi này nghèo nàn, cằn cỗi lắm sao?"



"Chẳng phải thế ư?"



Hỷ Tuệ cúi xuống, nhặt một nắm đất khô nứt nẻ, đặt lên lòng bàn tay, tỉ mỉ vân vê, rồi lắc đầu.



"Không phải vậy đâu. Nơi này, là nơi giàu có, phì nhiêu nhất mà em từng thấy."



"…Đừng có mà nói linh tinh!"



"Em không lừa anh đâu. Đúng là bây giờ nơi này đang gặp hạn hán, rất nhiều người ch.ết đói. Nhưng thực ra, nếu nhìn từ góc độ của cả hệ sinh thái, thì tai họa này chẳng hề đáng kể. Anh vẫn còn đất ở đây, vẫn còn một lớp đất chứa vô số khoáng chất và chất hữu cơ tiềm năng vô tận. Chỉ cần một cơn mưa, một trận lũ, bất cứ thứ gì cũng có thể mọc lên—bất cứ sự sống nào cũng có thể tái sinh."



"..."



"Gia Hòa, anh có biết chúng em khao khát thứ này đến mức nào không? Nếu quê hương em cũng có được thứ này…"



Hỷ Tuệ nhẹ nhàng vê nắm đất trong tay, trên gương mặt hiện lên vẻ ghen tị chân thực.



"Để em nói cho anh biết, đâu mới thực sự là nơi nghèo nàn, cằn cỗi."



"Ở… đâu?"



Hỷ Tuệ đưa tay lên, chỉ về phía trên.



"Trên trời?"



"Phía ngoài bầu trời."



"Phía... ngoài bầu trời?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



"Đó mới là nơi thật sự tuyệt vọng và lạnh lẽo, Gia Hòa. Ở đó chẳng có gì cả, thậm chí ánh sáng cũng hiếm thấy. Chỉ có bóng tối vô tận và khoảng trống mênh m.ô.n.g, hàng trăm năm, hàng nghìn năm trôi qua mà chẳng gặp được một thứ gì! Những gì các anh đang chịu đựng, so với khổ nạn của chúng em, thật chẳng đáng kể chút nào."



"...Thế nên các người mới đến đây, muốn chiếm đất của chúng tôi, phải không?"



Hỷ Tuệ lắc đầu.



"Không, chúng em không có ý định chiếm đoạt đất đai. Thực ra nơi này cũng không thích hợp, em cần một môi trường kỵ khí hơn. Đây chỉ là chỗ tạm dừng chân mà thôi. Sau hàng triệu năm hành trình, chúng em cần một nơi để nghỉ ngơi."



"Cho nên mới hạ xuống đây, hấp thụ một ít nước, chất hữu cơ, nghỉ ngơi vài chục năm rồi lại tiếp tục lên đường tìm kiếm một ngôi sao phù hợp hơn. Nhưng không hiểu sao... có lẽ là vì hình thái hợp nhất của chúng em khá giống với một loại chất dinh dưỡng cao ở nơi này."



"Thịt?"



Hỷ Tuệ gật đầu.



"Vậy nên thường bị các anh ăn vào bụng. Nhưng do cấu trúc di truyền không giống cấu trúc xoắn ốc của các anh, nên khi ăn bọn em, các anh không tiêu hóa được, cũng không phân giải được thành chất có ích, chỉ có thể để bọn em dần dần chiếm lĩnh cơ thể mà thôi."



"Chiếm... chiếm lĩnh..."



Niên Gia Hòa toát mồ hôi lạnh, lặp lại từ đó.



Hỷ Tuệ bình thản nhìn anh.



"Trong tình huống này, quả thật cũng chẳng còn cách nào khác, đành thuận theo tự nhiên, biến các anh thành hình thái phù hợp."



"Phù hợp? Phù hợp làm cái gì?!"



Hỷ Tuệ không trả lời.



"Chúng em đang giúp các anh jinhua* mà, Gia Hòa," cô dùng giọng điệu trầm lặng đáp lại.



(*giải thích ở chương trước rồi nhé!)



"Jin…jinhua là gì?"



"Tiến hóa."



Hỷ Tuệ lặp lại từng từ một, thật rõ ràng.



“Chính là biến thành hình dạng mà mình mong muốn.”



“...”



“Hổ và sói muốn ăn thịt, chúng tiến hóa ra răng nanh sắc nhọn. Công trống muốn thu hút công mái, chúng tiến hóa thành chiếc đuôi sặc sỡ.”



“Vậy... vậy ý em là...”



Mí mắt Niên Gia Hòa giật liên hồi, anh chợt nhớ đến hàm răng nhọn hoắt và cái miệng đỏ lòm của bà cụ, cùng với khuôn mặt đầy mắt của Mạnh Tú tài.



Hỷ Tuệ gật đầu.



“Đúng, em giúp họ tiến hóa.”



“Nếu bà ấy muốn mọc răng, em sẽ giúp bà mọc răng. Nếu Tú tài muốn nhìn rõ các vì sao, em giúp ông ta tiến hóa ra đủ số con mắt để làm điều đó.”



“Bình thường, theo cách tiến hóa của các anh, phải mất hàng triệu, hàng chục triệu năm, qua bao thế hệ mới có thể đạt được điều đó. Nhưng chúng em là những sinh vật sinh ra trong biển mây bão tố, tiến hóa nhanh như chớp — không nhanh đến mức ấy thì không thể sống sót trong môi trường đó. Vì thế, đương nhiên có thể giúp các anh tiến hóa nhanh ch.óng.”



“...Rồi... rồi sau đó?”



Niên Gia Hòa run rẩy hỏi.



“Sau đó em định làm gì? Định đối xử với chúng tôi ra sao?”



Hỷ Tuệ nghe vậy, sững lại một lúc, không trả lời.



“Sau khi biến chúng tôi thành hình dạng ‘phù hợp’, em định làm gì tiếp? Còn Phong Đăng thì sao?! Em nói muốn giúp chúng tôi tiến hóa, vậy Phong Đăng đâu? Em đã giúp cậu ta... tiến hóa thành bất t.ử chưa?”



Hỷ Tuệ im lặng một lúc lâu, rồi nở một nụ cười khổ.



“Gia Hòa, không có sinh vật nào có thể bất t.ử.”



“Ngủ đi, Gia Hòa,” cô vừa nói vừa chìm dần vào bóng tối, “Còn về Phong Đăng... anh sẽ sớm biết thôi.”



Niên Gia Hòa trải qua một đêm gần như không thể chợp mắt.