Chẳng bao lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Niên Gia Hòa ra ngoài nhìn qua khe cửa, thấy Phong Đăng và Mạnh Tú tài.
Hai người đứng đó, dáo dác quan sát xung quanh. Niên Gia Hòa mở cửa, cả hai lập tức chen vào, rồi chạy thẳng đến chỗ chiếc chum.
"Anh, nhanh lên, nhanh lên, em đói lắm rồi!"
"Chỉ biết ăn! Ai mà chẳng đói!"
Niên Gia Hòa mắng một câu, đồng thời lo lắng quay lại nhìn về phía trong nhà. Hình bóng của Hỷ Tuệ đã biến mất, không rõ là cô trốn đi đâu, hay đã hoàn toàn tan biến.
Phong Đăng tìm được con d.a.o, mở nắp chum rồi cúi xuống cắt thịt. Một lúc sau, từ trong chum vang lên giọng ồm ồm:
"Ấy, lạ thật!"
"Thế... thế nào?"
Niên Gia Hòa tưởng Phong Đăng cũng phát hiện ra con mắt kia đã biến mất. Nhưng những lời tiếp theo của Phong Đăng khiến anh ngẩn người.
"Thịt... mọc lại rồi!"
"Gì cơ?"
Anh nghi hoặc tiến đến cạnh chum, Mạnh Tú tài cũng thò đầu qua nhìn. Cả ba cùng chăm chú quan sát khối "thịt thần" trong nước.
Phong Đăng gõ gõ vào một góc của nó.
"Anh, hôm qua anh cắt chỗ này, đúng không? Anh còn nhớ không? Lúc đó cắt ra một khối to bằng nắm tay. Thế mà giờ anh nhìn xem, chẳng còn dấu vết gì nữa!"
"Chuyện này..."
Niên Gia Hòa cảm thấy lạnh sống lưng.
Quả thật, khối thịt "Thái Tuế" trước mắt vẫn nguyên vẹn, tròn trịa như một chiếc cối xay. Chỗ vết cắt hôm qua hoàn toàn biến mất.
"Đúng rồi, đúng rồi!"
Bất chợt, Mạnh Tú tài hét lớn, khiến hai người còn lại giật mình.
Ông ta rụt đầu lại, ngồi phịch xuống đất, gương mặt đầy vẻ hối hận, tiếc nuối.
"Đúng là như thế mà!"
"Tú tài, đúng cái gì?"
"Hôm qua tôi định nói rồi! Nhưng các người lại cắt ngang lời tôi! Khả năng 'cắt đi rồi lại tự mọc lại' chính là đặc tính của thịt Thái Tuế, cuốn Sơn Hải Kinh đã ghi chép rõ ràng! Trong sách nói nó 'ăn mãi không hết, sau lại hồi phục như cũ', còn bảo nó 'kỳ lạ ở chỗ không cạn kiệt, mùi vị lại nhạt nhẽo'. Đây đúng là Thái Tuế, là Thái Tuế thật rồi! Các người hại ch.ết tôi rồi, hại ch.ết tôi rồi!"
Nói xong, Mạnh Tú tài nằm lăn ra đất, đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân, khóc lóc ầm ĩ. Phong Đăng thấy chướng tai gai mắt, liền đá mạnh vào người ông ta.
"Thái Tuế thì sao? Để tôi xem thử xem nó giáng tai họa gì xuống nào! Ông không dám ăn thì về mà gặm vỏ cây! Đừng ở đây làm rối loạn!"
Mạnh Tú tài lăn một vòng trên đất, sau đó bò dậy, phủi phủi chiếc áo dài rồi cũng thôi khóc lóc.
"Tôi ăn, tôi ăn! Sao lại không ăn chứ? Dù sao cũng đã bị các người kéo xuống nước, sớm muộn gì cũng ch.ết. Chi bằng ch.ết cho no bụng còn hơn!"
Niên Gia Hòa giơ tay chặn lại khi Phong Đăng và Mạnh Tú Tài định cắt thêm thịt. Anh nghiêng người, trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu, rồi nhìn về họ đang thắc mắc:
"Hai người hôm qua ăn miếng thịt đó xong, có xảy ra chuyện gì… kỳ lạ không?"
"Kỳ lạ?"
"Là... có gì khác thường không?"
Phong Đăng và Mạnh Tú tài nhìn nhau, đồng loạt lắc đầu.
"Thật sự không có gì thay đổi? Không có gì sao?"
Phong Đăng ngẫm nghĩ một chút, rồi đáp:
"Cũng chỉ là… có sức hơn, đi đứng không còn loạng choạng nữa."
"Đó là vì được ăn no. Tôi không hỏi chuyện đó. Còn ông thì sao, Tú tài?"
"Tôi…tôi..mắt sáng hơn."
"Mắt sáng hơn?"
Mạnh Tú tài gật đầu.
"Trước đây đôi mắt già này gần như sắp mù, ngay cả bàn quẻ cũng không nhìn rõ, sao trời thì càng không thấy. Thế nhưng tối qua, sau khi ăn thịt của Thái Tuế, thật kỳ lạ, mắt tôi dần nhìn rõ hơn. Đến nửa đêm, khi ngước lên xem tinh tú, hai mươi tám chòm sao sáng rực, rõ ràng từng chi tiết. Lúc trẻ tôi cũng chưa bao giờ nhìn rõ như vậy. Giờ mà nhìn xa, ít nhất cũng phải được năm, bảy dặm."
"..."
Niên Gia Hòa liếc nhìn Mạnh Tú tài. Đôi mắt lồi tròn của ông ta trông thực sự sáng rõ hơn hẳn so với hôm qua.
"Ông... có thấy thứ gì lạ lùng, dư thừa không?"
"Lạ lùng? Ý cậu là gì?"
"Là... những thứ không nên nhìn thấy."
Mạnh Tú tài lắc đầu liên tục, rồi hỏi ngược lại:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Thế nào? Cậu đã thấy gì rồi sao?"
"Không, không có gì cả."
Niên Gia Hòa miễn cưỡng phủ nhận, sau đó mới buông tay, để Mạnh Tú tài và Phong Đăng tiếp tục thò vào chum cắt thịt.
Hai người cắt xuống một miếng to cỡ cái bát, tranh nhau mang ra sân, bắt đầu nhóm lửa nướng chín. Niên Gia Hòa đứng bên cạnh, ngẩn ngơ nhìn, không bước đến.
Phong Đăng xẻ ra một miếng thịt nướng, quay lại nhìn anh:
"Anh, anh không ăn à?"
"... Tôi không ăn," anh lắc đầu, "Hai người cứ ăn đi."
Phong Đăng không thèm nói thêm, quay lại nhét miếng thịt vào miệng:
"Thôi được, dù sao thịt cũng để ở nhà anh. Khi nào anh muốn ăn thì ăn."
Miếng thịt to như cái bát nhanh ch.óng bị chia sạch. Phong Đăng và Mạnh Tú tài lại một lần nữa hiện rõ vẻ thỏa mãn, nằm phịch ra sân, ngẩn ngơ nhìn lên trời.
"Thịt này ăn rồi lại mọc, mọc rồi lại ăn. Vậy chẳng phải chúng ta có thể ăn mãi, ăn mãi, chẳng bao giờ hết được sao?" Phong Đăng mơ màng nói.
"Nếu... nếu đúng như trong sách cổ nói, thì quả thực có thể ăn mãi không hết. Bản Thảo Kinh còn viết rằng thịt Thái Tuế bổ tinh khí, tăng trí tuệ, lâu dài còn có thể trường sinh bất lão."
"Trường sinh bất lão?" Phong Đăng bật dậy như cá chép vượt sóng: "Thế thì tuyệt vời quá! Tôi chỉ mong được trường sinh bất lão thôi! Này, ông nói xem, nếu đã biết thịt này tốt thế nào, vậy mà hôm qua còn giả bộ nhát gan, hù bọn tôi nào là tai họa với tai ương. Ông định bụng gì? Muốn giữ một mình ăn chắc?"
Mạnh Tú tài hừ một tiếng, xoay người nằm nghiêng.
"Đời này cậu từng gặp ai trường sinh bất lão chưa?"
"Cái gì?"
"Chưa thấy phải không? Đến cả Trương Chân Nhân ở Võ Đang, cũng chỉ sống đến 120 tuổi. Nếu thịt Thái Tuế thực sự tốt như lời đồn, đáng lý ra thế gian này phải đầy những người trường sinh bất lão rồi, đúng không?"
"Điều này..."
Mạnh Tú Tài lại lật người, vẻ mơ màng vẫn chưa dứt.
"Tai họa này, sớm muộn gì cũng sẽ giáng xuống thôi, chúng ta chẳng ai tránh được! Tôi biết rõ lắm. Mẹ tôi từng bảo tôi là Văn Khúc Tinh trên trời hạ phàm. Các sao trên trời... đều đang nói chuyện với tôi, đợi lát nữa tôi về sẽ xem lại tinh tượng, xem lại một lần nữa..."
Phần sau lẩm bẩm không rõ ràng, câu chữ dần chìm vào mơ hồ.
Phong Đăng hừ lạnh một tiếng.
"Văn Khúc Tinh? Một lão đồng sinh cả đời thi chẳng đậu tú tài!"
Nói đoạn, cậu ta lại ngả người nằm xuống, cũng bắt đầu mơ màng nói nhảm:
"Trường sinh bất lão thật tốt biết bao. Bao nhiêu Hoàng đế cầu còn chẳng được..."
"Tôi ấy, chỉ mong được trường sinh bất lão, mãi mãi không ch.ết..."
Hai người, một nằm ngang, một nằm dọc, cứ thế thi nhau nói nhảm không dứt. Niên Gia Hòa không thèm để ý, chỉ ngồi xổm bên cạnh, lạnh lùng quan sát. Anh biết hai người này cũng không còn bình thường. Dù họ không thấy những điều kinh khủng như anh, nhưng rõ ràng cũng đang thay đổi theo một cách khác lạ nào đó.
Miếng “thịt” đó chắc chắn không bình thường.
Không thể ăn thêm nữa.
Nhưng làm sao mới có thể thuyết phục họ dừng lại đây?
Niên Gia Hòa đang vò đầu bứt tai suy nghĩ, bỗng cảm thấy nơi khóe mắt có gì đó lóe lên. Anh vội quay đầu lại, chỉ kịp nhìn thấy một cái đầu rụt nhanh về phía sau bức tường. Trong khoảnh khắc, anh sững lại, tiếng chuông cảnh báo vang lên trong lòng.
"Có... có người!"
Anh hét lớn, vừa la vừa lay mạnh Phong Đăng và Mạnh Tú tài đang nằm mơ màng trên sân.
"Đừng ngủ nữa! Hai con heo ngu ngốc kia, dậy mau! Chúng ta bị người khác nhìn thấy rồi!"
Hai người bọn họ mơ mơ màng màng mở mắt, dùng bốn con mắt mờ đục nhìn anh ngơ ngác:
"Bị... bị người ta nhìn thấy?"
"Không lẽ lúc các người đến đây bị ai bám theo? Là đám chuyên trộm xác bên Đông Hương, hay bọn bắt cóc trẻ con ở Nam Thôn? Chắc chắn là một trong số bọn chúng đã bám theo! Hai tên ngu ngốc này, các người không cảm nhận được gì sao?! Giờ bị nhìn thấy hết rồi, cả cảnh hai ngươi ăn thịt cũng bị nhìn thấy hết rồi!"
Phong Đăng và Mạnh Tú tài cuối cùng cũng hoàn hồn, nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cả hai vội vàng bò dậy trong hoảng loạn.
“Thế... thế giờ phải làm sao đây, anh?” Phong Đăng lắp bắp, vẻ mặt kinh hoàng, “Thịt... thịt của chúng ta...”
Ba người đều hiểu rõ: nếu chuyện nhà họ giấu một tảng thịt lớn như vậy bị lộ ra ngoài, tai họa sắp tới sẽ không phải là từ trời mà là từ người. Niên Gia Hòa lập tức chạy đến cổng sân, hé cửa nhìn ra ngoài. Người vừa thò đầu vào đã biến mất không dấu vết. Anh đóng c.h.ặ.t cửa lại, suy nghĩ vài giây, rồi dứt khoát ra lệnh:
“Chôn đi! Mau đào hố, chôn nó xuống!”
“Được!”
“Làm ngay!”
Nói là làm, ba người vội vàng vớ lấy cuốc, xẻng và cào, cùng nhau lôi tảng thịt từ trong chum ra, đặt giữa sân và bắt đầu đào hố. Nhưng họ còn chưa đào được mấy xẻng, bên ngoài đã vang lên một tiếng hét dài lanh lảnh:
“Nhà Gia Hòa có đồ ăn! Nhà Gia Hòa có đồ ăn————”
Tiếng hét đó như sét đ.á.n.h ngang tai, làm cả ba người sợ mất hồn. Họ vội tăng tốc đào, nhưng đã muộn.