Chưa đầy một khắc, trên tường sân đã nhô lên mấy cái đầu gầy gò, vàng vọt. Niên Gia Hòa liếc nhìn, đều là bọn trẻ con trong làng chưa kịp chạy nạn.
Cùng lúc đó, bên ngoài bắt đầu vang lên những bước chân lộn xộn, càng lúc càng đông. Niên Gia Hòa lại chạy đến cổng sân, ghé mắt qua khe cửa nhìn ra ngoài — cả làng dường như đã tụ tập ở đây, đông nghịt, chen chúc như đàn kiến ngửi thấy mùi mật, đứng chật cả con hẻm.
Quan sát kỹ đám người, Niên Gia Hòa lại thấy hơi yên tâm một chút — đó chỉ là những người già, phụ nữ và trẻ em còn sót lại trong làng, không phải bọn buôn xác hay bắt cóc trẻ con.
Dẫn đầu là cậu cả của anh, cũng là trưởng làng Niên gia. Ông già còng lưng, run rẩy bước tới đập cửa:
“Gia Hòa à, Gia Hòa! Nhà mày còn đồ ăn hả?”
“Không... không có! Cậu cả, đừng nghe mấy đứa nhỏ nói nhảm!”
“Nhà họ có thịt! Một tảng to bằng cái cối xay!” Một cái đầu trên tường hét lên.
Phong Đăng vội vàng dang tay che tảng thịt dưới đất, gào lên c.h.ử.i:
“Bọn ranh con, đừng có nói láo! Đây không phải thịt!”
Bên ngoài, tiếng đập cửa càng mạnh hơn.
“Gia Hòa à, mày nói thế là không thật thà rồi. Nhà mày có nuôi bò nuôi lợn gì đâu, lấy đâu ra thịt? Không phải tao nghi mày ăn trộm hay cướp giật gì, nhưng mà thằng em mày, tay chân nó có sạch sẽ đâu? Có phải nó lấy trộm không? Tao không trách đâu, bây giờ đói quá rồi, nhà nào cũng cạn lương thực. Mày đã kiếm được đồ ăn, thì chia cho cả làng một ít, được không? Dù sao cũng phải chia một ít cho mọi người, chẳng lẽ mày định giấu làm của riêng để sống một mình sao?”
“...”
“Gia Hòa à, mày còn nhớ không? Năm đó vợ mày bị bệnh sốt rét, tưởng như không qua khỏi, là tao đi bốc t.h.u.ố.c cứu mạng đấy! Một bát t.h.u.ố.c thôi mà chữa lành cho vợ mày! Mày không thể vong ơn bội nghĩa được!”
“Cậu cả à… thật sự không phải cháu không muốn chia. Thịt này… nó không phải thịt heo, thịt bò, hay thịt dê gì cả! Nó không ăn được, ăn vào e là xảy ra chuyện lớn!”
“Vậy mà mấy người ăn ngon lành!” Một cái đầu trên tường hét lên chế giễu.
“Anh, tránh ra, để em phá cửa!” Một tiếng quát từ bên ngoài vang lên.
Ngay sau đó, “rầm” một tiếng lớn, then cửa rung lên bần bật, bụi đất rơi xuống tứ tung.
Phía sau lưng, có tiếng động khác. Niên Gia Hòa quay lại, thấy hai thằng bé đã nhảy qua tường vào sân, mấy đứa còn lại cũng chuẩn bị leo xuống. Phong Đăng vung cái cào rơm, vừa múa may vừa c.h.ử.i ầm lên, cố xua đuổi bọn trẻ. Còn Mạnh Tú tài thì chẳng biết đã trốn đi đâu mất.
Đầu óc Niên Gia Hòa rối bời, trong lòng hoang mang cực độ. Anh nhìn quanh trong tuyệt vọng, biết tình thế giờ đã mất kiểm soát. Giữa lúc hỗn loạn, ánh mắt anh vô tình quét vào trong nhà, thấy Hỷ Tuệ đang đứng trong bóng tối.
Cô vẫn giữ vẻ mặt bình thản, không nói một lời. Chỉ nhẹ nhàng gật đầu với anh.
Sợi dây căng thẳng trong lòng Niên Gia Hòa chợt đứt phựt. Anh thở dài một tiếng, buông xuôi mọi thứ, ném cái xẻng sang một bên.
“Được rồi, được rồi! Tôi chia! Tôi chia là được chứ gì!”
“Thịt này, chia đều cho mỗi người một phần!”
Sau khi chia thịt xong, ngôi làng trở lại yên tĩnh, cứ thế, bảy tám ngày trôi qua, mọi thứ dường như lại trở về như trước.
Chỉ có một sự khác biệt nhỏ, đó là—trong suốt những ngày này, cả làng không còn nghe thấy một tiếng khóc nào.
Nói cách khác, trong khoảng thời gian này, không ai ch.ết vì đói.
Lý do thì không cần phải nói nữa.
Một ngày nọ, Niên Gia Hòa tỉnh dậy từ giấc mơ, lòng bồn chồn lo âu, anh ngồi trên giường một lúc lâu, rồi chống tay đứng dậy, lảo đảo bước ra ngoài, mở cửa sân để hít thở không khí.
Anh ngạc nhiên phát hiện, con đường trước đây vốn vắng lặng, giờ lại có người qua lại.
Đó không phải là những th/i th/ể ngã xuống bên đường vì đói, mà là những người sống, đang đi lại, trò chuyện, chào hỏi nhau, vươn vai dưới ánh mặt trời. Cảnh tượng ấy giống như một buổi trưa bình thường trong một năm bội thu.
Niên Gia Hòa ngây người nhìn một lúc lâu rồi khép cửa lại.
Đến giờ, anh vẫn không dám chắc quyết định chia thịt cho cả làng của mình có đúng hay không.
Cảnh tượng chia thịt ngày hôm ấy vẫn in sâu trong tâm trí anh—mấy chục người sắp ch.ết, gầy guộc, mặc những bộ quần áo rách tả tơi, đứng run rẩy trong gió lạnh cuối xuân, xếp hàng dài chờ đến lượt nhận phần thịt của mình. Hàng trăm đôi mắt đói khát sáng rực, im lặng nhìn miếng thịt quý giá trước mặt anh.
Niên Gia Hòa vừa cắt thịt vừa dặn đi dặn lại, đừng ăn hết một lần, chỉ cần để qua đêm thịt sẽ mọc lại. Hầu hết mọi người đều gật đầu liên tục, nhưng anh vẫn thấy có vài người, chưa kịp bước ra khỏi sân đã nuốt chửng phần thịt vừa nhận được.
Phong Đăng vốn cũng tham gia chia thịt, nhưng chưa được bao lâu, cậu ta đã vô tình cắt phải ngón tay của mình, m.á.u chảy không ngừng, ngón cái gần như bị đứt lìa, chỉ còn một đoạn da thịt nối lại. May thay, cậu cả từng làm thầy t.h.u.ố.c, nhanh ch.óng giúp Phong Đăng băng bó kịp thời, nếu không ngón tay đó chỉ e đã mất rồi.
Còn Mạnh Tú tài, Niên Gia Hòa tưởng ông ta đã lẻn đi từ lâu, mãi cho đến lúc chia thịt, anh bỗng thấy một bàn tay giống hệt mấy cái móng gà đang chìa ra trước mặt, anh giật mình ngẩng đầu, đã thấy ông ta đang đứng trong hàng chờ nhận thịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Việc chia thịt kéo dài đến tận chiều tối mới xong. Khi tiễn được người cuối cùng đi khỏi, Niên Gia Hòa mệt mỏi buông lỏng con d.a.o cắt rau, trước mặt chỉ còn lại miếng thịt nhỏ cỡ bằng bàn tay.
Phong Đăng nhấc cái tay vẫn đang băng bó sơ sài, bước lại gần.
“Anh, chúng ta cũng chia một chút đi.”
“Tôi không cần, cậu cứ lấy…lấy hết đi.”
Phong Đăng cười khẽ, cầm d.a.o bếp cắt miếng thịt thành hai nửa, tự mình cầm một miếng, lắc lư đầu, vừa đi vừa tự lẩm bẩm.
"Giá mà có thể trường sinh bất lão, trường sinh bất lão...".
Miếng thịt còn lại, Niên Gia Hòa vẫn như mọi khi, để nguyên trong chum nước. Suốt bảy tám ngày qua, anh không hề ăn một miếng nào.
Niên Gia Hòa như cũ, chỉ tìm chút rau dại, cỏ rễ để lấp đầy bụng. Kể cũng lạ, thế nhưng anh lại chẳng cảm thấy đói. Sau này, anh thậm chí còn lười cả việc tìm rau, giống như đang tu luyện "bí quyết sống lâu", không ăn cũng không cảm thấy đói. Nhưng cơ thể vẫn tràn đầy sức lực, tinh thần vô cùng sảng khoái.
Những miếng thịt ăn vào mười ngày trước dường như vẫn còn nằm trong dạ dày, cung cấp cho cơ thể nguồn năng lượng không ngừng.
Tình trạng này trái với những gì bình thường, khiến anh không hề cảm thấy vui mừng, ngược lại, càng thêm lo lắng.
Niên Gia Hòa đóng cửa, cài chốt lại, vừa quay người đã thấy Hỷ Tuệ đang đứng trong sân.
Hỷ Tuệ vẫn nhìn anh bằng ánh mắt bình thản, không chút gợn sóng.
"Gia Hòa, anh có đói không?"
Niên Gia Hòa lắc đầu.
"Vậy anh có muốn gì không?"
Niên Gia Hòa lại lắc đầu.
Trên mặt Hỷ Tuệ thoáng hiện vẻ thất vọng, cô cúi đầu xuống.
"Sao lại thế," cô nhẹ giọng nói, "Nếu không đói, vậy hẳn sẽ muốn thứ khác chứ?"
Niên Gia Hòa ngẫm nghĩ một lúc, không hiểu ý nghĩa của câu nói này.
Anh nghĩ một hồi, rồi hỏi lại: "Còn em, em có đói không?"
Hỷ Tuệ mỉm cười lắc đầu.
"Em không đói sao? Cũng đã mười ngày chưa ăn gì rồi mà?"
"Em không cần ăn."
“...”
Niên Gia Hòa nhìn về phía cây du già trong sân. Vỏ cây từ lâu đã bị lột sạch, nhưng trên các cành cây, những chùm quả du non vẫn xanh mơn mởn mọc ra.
"Để anh hái quả du cho em ăn nhé... Có muốn ăn không?"
Hỷ Tuệ lại mỉm cười, lắc đầu: "Em không đói, không cần ăn."
Niên Gia Hòa thu lại ánh mắt, chỉ cảm thấy tia hy vọng cuối cùng trong lòng mình cũng tan biến.
Đúng vậy.
Cô ấy chắc chắn không phải Hỷ Tuệ thật.
Hỷ Tuệ vốn rất thích ăn quả du. Nếu là cô ấy, tuyệt đối sẽ không từ chối.
Người trước mặt rốt cuộc là thứ gì đây?
Tại sao chỉ mình anh có thể nhìn thấy?
Những người khác đã ăn thịt liệu có giống anh, cũng nhìn thấy thứ gì đó khác lạ?
Anh lắc đầu, không muốn nghĩ thêm nữa.