Đã hơn nửa tháng trôi qua kể từ ngày chia thịt.
Hôm ấy, Niên Gia Hòa vừa đẩy cửa sân, kinh ngạc nhận ra bên ngoài dường như đã trở lại như những ngày trước nạn đói.
Người dân trong làng qua lại tấp nập, gương mặt hồng hào, nụ cười rạng rỡ, tiếng chào hỏi nhau vang dội. Một vài người còn cầm theo điếu t.h.u.ố.c, quân cờ để tiêu khiển. Đám thiếu niên chơi đuổi bắt giữa các ngõ nhỏ, trong khi vài người phụ nữ tụ tập, cười nói, đùa giỡn với nhau.
Anh vác cuốc ra khỏi nhà, đi đến khoảng đất trống ở đầu làng, thấy một nhóm người đang tụ lại chơi xúc xắc—cược bằng từng miếng thịt. Nhiều người khác ung dung rít t.h.u.ố.c từ điếu hút, thậm chí cả quán cắt tóc đã nhiều năm không thấy cũng bày ra, người thợ cắt tóc đang tỉ mỉ sửa lại mái tóc cho khách.
Nhìn khung cảnh trước mắt, Niên Gia Hòa không khỏi sững sờ.
Ngay cả trước khi hạn hán xảy ra, cảnh tượng thế này chỉ có ở những năm mùa màng bội thu.
Nếu không phải con sông khô cạn bên đường và những cánh đồng nứt nẻ ở xa xa vẫn hiện hữu trong tầm mắt, anh chắc chắn mình đã rơi vào một ảo giác còn lớn hơn.
Niên Gia Hòa lắc đầu, vác cuốc tiếp tục bước đi.
Không biết có phải vì câu hỏi của Hỷ Tuệ mấy hôm trước không, nhưng sau một đêm trằn trọc suy nghĩ, cuối cùng anh cảm thấy mình đã tìm ra điều muốn làm.
Anh muốn đi tìm rắn.
Đi tìm thứ có thể thực sự giúp ngôi làng vượt qua trận hạn hán này.
—Chứ không phải những miếng thịt ấy.
Anh biết cảnh tượng trước mắt là không bình thường.
Đó là ảo ảnh do những miếng thịt kỳ lạ đó mang lại.
Hơn nửa tháng trôi qua, Niên Gia Hòa vẫn chưa cảm thấy đói bụng là bao.
Anh không rõ cơ thể mình đã xảy ra biến đổi gì, nhưng cảm giác bất an trong lòng ngày càng lớn.
Niên Gia Hòa đi đến cổng làng, chợt nghe thấy tiếng gọi từ phía bờ ruộng:
“Chú Gia Hòa, chờ chút đã!”
Anh quay đầu lại, thấy một thiếu niên băng qua mảnh ruộng nứt nẻ, nhanh ch.óng chạy đến trước mặt anh.
Niên Gia Hòa nhận ra thiếu niên đó là Lẫm Thực, một đứa cháu xa bên nhà Phong Đăng. Khi Hỷ Tuệ còn sống, cô luôn chăm sóc cậu bé này, nên nó rất gần gũi với cô ấy.
Cậu thiếu niên chạy đến bên anh, nhưng lại ấp úng không nói, như thể có điều gì khó mở lời.
"Chuyện gì vậy, Lẫm Thực? Có gì cứ nói thẳng."
"Chú Gia Hòa, cháu nói rồi chú đừng đ.á.n.h cháu."
"Chú vô cớ đ.á.n.h cháu làm gì, cứ nói đi."
"Cháu... cháu hình như nhìn thấy thím rồi."
Nụ cười của Niên Gia Hòa đông cứng trên mặt.
"Cháu nói cái gì? Khi nào?"
"Chính là hôm chia thịt ấy."
"Hôm chia thịt? Cháu... cháu sao có thể..."
"Hôm đó cháu ra ngoài đào rau dại, đang đào thì từ xa thấy thím đứng bên nhà chú, nhìn cháu cười. Cháu nghĩ, thím đã mất rồi, sao lại đứng ở đó? Cháu vừa sợ, vừa nhớ thím, nên không tự chủ được mà đi đến. Nhưng lúc đến gần, thím biến mất, chỉ còn nghe tiếng chú với mọi người nói chuyện. Cháu trèo lên tường nhìn, thấy mọi người đang ăn thịt..."
Niên Gia Hòa giật mình, hóa ra cái đầu anh nhìn thấy hôm đó chính là của Lẫm Thực.
"Cháu... cháu về nhà rồi, không dám nói đã thấy thím, chỉ bảo nhìn thấy mọi người ăn thịt. Chú Gia Hòa, cháu... chú có đ.á.n.h cháu cũng được, nhưng cháu thực sự đã nhìn thấy thím, tuyệt đối không nói dối!"
Niên Gia Hòa đứng lặng vài giây, rồi quay người chạy ba bước gộp thành hai về nhà. Anh đóng c.h.ặ.t cửa sân, thở hổn hển quay lại nhìn Hỷ Tuệ đang đứng trong sân.
"Là em dẫn họ đến đây?"
"Đúng vậy." Hỷ Tuệ khẽ gật đầu. "Tiểu Thực nhớ em, nên em đã dùng nó để dẫn cả dân làng đến."
"Em.. em muốn dẫn dân làng đến đây làm gì?!"
"Chia thịt."
Hỷ Tuệ bình thản đáp:
"Chỉ mình anh, Phong Đăng và Tú Tài thì không đủ. Các anh cũng không định chủ động chia thịt cho người khác, nên em đành tự nghĩ cách để nhiều người tiếp xúc với khối thịt ấy hơn."
"Em... em—"
Niên Gia Hòa run rẩy siết c.h.ặ.t cán cuốc trong tay.
Cảm giác bất an đã đè nén trong lòng anh suốt nửa tháng qua giờ đang nhanh ch.óng hóa thành nỗi sợ hãi đặc quánh không tan.
"Rốt cuộc em muốn làm gì? Em lừa chúng tôi ăn thứ thịt đó để làm gì?!"
Hỷ Tuệ dùng đôi mắt đen nhánh lặng lẽ nhìn anh.
"Em muốn giúp các anh jinhua*."
(*进化 - tiến hóa, nhưng Niên Gia Hòa lại tưởng là 禁话 - lời nói cấm, hai từ này đồng âm.)
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cô nói, giọng điệu tựa một cơn gió lạnh lẽo từ chín tầng mây thổi tới.
Quanh người cô là một quầng sáng âm u, tuyệt nhiên không phải của một người phụ nữ thôn quê.
Niên Gia Hòa ch.ết lặng.
Jinhua?
Là gì?
Anh chỉ biết về sách cấm — ví như cuốn Thái Bình Chiếu Thư do thủ lĩnh giặc Quảng Đông viết, bị liệt vào mục cấm, ai tàng trữ hay in ấn đều bị c.h.é.m đầu.
Nhưng cấm nói chuyện là sao?
Anh vừa định tiếp tục hỏi, Hỷ Tuệ đã chậm rãi lùi bước, biến mất trong bóng tối.
Ngày hôm ấy khép lại trong sự tĩnh lặng khó chịu.
Sáng hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, một tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết x.é to.ạc bình minh, đ.á.n.h thức Niên Gia Hòa khỏi giấc ngủ.
Anh ngồi dậy, ngẩn ngơ một lúc. Ban đầu, tiếng khóc bên ngoài không khiến anh cảm thấy có gì khác thường, bởi hai năm qua, cứ cách vài ngày lại có nhà phát ra những tiếng gào như vậy.
Nhưng một lúc sau, khi đầu óc dần tỉnh táo, anh mới nhận ra điều bất ổn.
Không đúng, chẳng phải đã có thịt rồi sao?
Niên Gia Hòa vội vàng nhảy xuống giường, bước ra ngoài, đi về phía tiếng khóc đang vang lên.
Tiếng khóc phát ra từ nhà của cậu cả. Bên ngoài đã có một nhóm người tụ tập. Niên Gia Hòa chen qua đám đông, đi vào trong nhà, lần theo âm thanh đó đến bếp. Trong căn bếp lộn xộn, mợ đang quỳ rạp xuống đất, khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Nhưng không thấy bóng dáng cậu đâu, chỉ thấy một thứ dị vật khổng lồ khiến người ta không thể không chú ý.
Đó là một cái kén, lớn gần bằng một người.
Nó bám sát vào bức tường đất ám khói đen, khẽ run lên từng hồi không dễ nhận ra, tựa như một con bướm khổng lồ sắp phá kén chui ra. Bên ngoài cái kén được bao bọc bởi một lớp màng trắng, màu sắc và chất liệu trông rất giống với loại thịt Thái Tuế. Phần đáy của nó bị cắt ra một đoạn, thứ bên trong đã chảy ra một ít. Những thứ đó có màu nâu vàng, sẫm đen, chất đống dưới chân tường như bùn nhão.
Niên Gia Hòa tiến lại gần đống "bùn nhão" nhìn kỹ, lập tức giật mình kinh hãi, hít vào một hơi lạnh.
Đó là nội tạng.
Anh kéo mợ đang khóc lóc t.h.ả.m thương lên, lớn tiếng hỏi:
“ Mợ! Chuyện gì xảy ra thế?! Cậu đâu rồi? Người đâu?!”
Mợ cả khóc nấc, thần trí như đã mơ hồ:
“Cậu cháu... cái hôm bị đ.â.m ấy, cứ lẩm bẩm mãi là phải ăn nhiều thịt, ăn nhiều thịt thì mới lành nhanh được. Sau đó ngày nào cũng ăn, ngày nào cũng ăn, suốt ngày ngồi trong bếp chờ thịt mọc lại, rồi lại cắt ra ăn. Mợ khuyên thế nào cũng không được. Đêm qua… hu… đêm qua mợ lại nghe thấy cậu dậy đi cắt thịt. Sáng nay vào bếp tìm cậu, nhưng không thấy đâu, chỉ thấy cái kén thịt to tướng đó dính trên tường…”
Đối phương run rẩy chỉ tay về phía cái kén lớn.
“Mợ... mợ cũng mơ màng, tưởng đó là chỗ thịt Thái Tuế mọc ra, nên lấy d.a.o… hu hu… lấy d.a.o cắt thử. Chỉ nghe thấy một tiếng ‘Aiya!', rồi… rồi…”
Mợ gào khóc t.h.ả.m thiết, mắt trắng dã, cả người lăn ra bất tỉnh. Niên Gia Hòa chỉ còn cách đỡ bà ra một bên, rồi tự mình rón rén đi đến gần cái kén.
Cái kén đang run lên rất yếu ớt. Niên Gia Hòa đứng nhìn trân trối, cảm giác như ý thức cũng mơ hồ.
Anh nghĩ cậu mình đang bị mắc kẹt bên trong.
Anh nhặt con d.a.o bếp nằm cạnh đống nội tạng dưới đất lên, dẫm qua vũng m.á.u và lớp chất lỏng nhầy nhụa, tiến sát đến cái kén.
“Cậu… cậu cả?”
Cái kén khẽ rung lên đáp lại, khiến dây thần kinh trong não anh căng ra như sắp đứt. Ý nghĩ trong đầu càng lúc càng rõ ràng:
Cậu đã bị con quái vật Thái Tuế đáng sợ ấy giam cầm bên trong.
Anh phải cứu người ra.
Niên Gia Hòa đặt lưỡi d.a.o lên vết rách của cái kén, dùng lực rạch mạnh lên trên.
Bề mặt cái kén như bụng cá, bị rạch toang một cách gọn gàng. Một lượng lớn nội tạng đỏ rực, trông như những con rắn đang quằn quại, trơn tuột đổ ào xuống đất. Cái kén co giật dữ dội hơn, nhưng Niên Gia Hòa lúc này chẳng còn tâm trí để ý đến sự co giật đó nữa.
Anh như kẻ mất trí, dồn hết sức rạch mạnh, cho đến khi kén bị mổ phanh hoàn toàn.
Máu văng tung tóe lên mặt anh.
Những thứ bên trong tuôn trào như đê vỡ.
Đó là một khối thịt nhầy nhụa, nát bươm.
Không còn xương cốt hay gân mạch nâng đỡ, không còn lớp da hay thân xác gói ghém, m.á.u thịt lộ ra vẻ nguyên thủy và đáng sợ nhất của nó.
Giống như một dòng lũ cuốn theo những mảnh vụn trôi dạt, nó chảy tràn không kiểm soát dưới chân anh, bốc lên làn hơi nóng hôi thối đến rợn người.
Niên Gia Hòa run rẩy cúi đầu xuống. Trong đống thịt nát kinh tởm ấy, anh nhận ra một mảnh màng da nhầy nhụa. Trên đó vẫn còn hai con mắt còn nguyên vẹn.
Đó là khuôn mặt thối rữa của cậu cả.
Anh bừng tỉnh.
Gào thét trong hoảng loạn, vừa bò vừa lăn ra khỏi căn bếp, như thể muốn chạy trốn khỏi cơn ác mộng trước mắt.
“Đừng ăn nữa! Đừng ăn nữa aaaaaaaaa!”
“Tai họa đến rồi! Tai họa giáng xuống rồi aaaaaaaaaaa!”