Thái Tuế

Chương 9



Nhưng chẳng ai thèm để tâm đến tiếng kêu gào của anh.



Niên Gia Hòa cố kéo những người bên ngoài vào trong nhà, buộc họ tận mắt chứng kiến cảnh m.á.u thịt ghê rợn trong bếp. Nhưng đổi lại, anh chỉ nhận được những khuôn mặt lạnh lùng, thờ ơ.



“Ai bảo ông ấy ăn nhiều như thế.”



“Cậu cả tham ăn quá, không biết kiềm chế. Đó là tự ông ấy chuốc lấy thôi, chẳng thể trách ai.”



“Đúng rồi, chỉ cần ăn vừa phải, đâu có chuyện gì xảy ra. Như tôi đây, có làm sao đâu.”



"…Các người đang nói gì thế?! Các người mù cả rồi à? Không thể ăn nữa! Ăn nữa cũng sẽ thành ra thế này thôi!"



Đám dân làng đứng giữa mớ m.á.u thịt hỗn độn, chậm rãi ngẩng đầu, trưng ra những gương mặt đờ đẫn về phía anh.



"Không ăn thịt, vậy chúng tôi ăn gì?"



Niên Gia Hòa ch.ết lặng.



Câu hỏi đó như một nhát d.a.o mổ phanh tâm trí anh, để lộ ra sự trống rỗng.



Anh không biết chuyện gì đã xảy ra.



Không hiểu vì sao phản ứng của mọi người lại chậm chạp đến thế.



Anh lao ra khỏi nhà, điên cuồng chạy dọc theo con đường, từng nhà từng nhà một, vừa đập cửa vừa xông vào. Anh cố cướp đi những miếng thịt mà họ cất giữ.



“Không thể ăn nữa, không thể ăn nữa đâu.”



“Ăn vào là ch.ết người đấy, sẽ mang tai hoạ đến!”



Nhưng chẳng mấy chốc, Niên Gia Hoà đã bị đ.á.n.h cho bầm dập, hết lần này tới lần khác bị đá ra khỏi cửa.



“Phát điên gì thế hả?”



“Không ăn thịt này chẳng lẽ ăn thịt mày à!”



Niên Gia Hoà ngồi bệt giữa đường, đờ đẫn nhìn đám người xung quanh. Những khuôn mặt cứng đơ, đôi mắt vô hồn. Anh chợt nhận ra, làn da của họ đã thay đổi một cách kỳ quái.



Đó không phải là làn da thô ráp sần sùi của những người nông dân suốt ngày cày sâu cuốc bẫm. Mà lại bóng bẩy, trơn mượt tựa ngọc, tựa mỡ… giống hệt như khối thịt Thái Tuế.



Niên Gia Hoà cuối cùng cũng tỉnh ngộ.



Sự biến đổi này đã lặng lẽ hoàn tất từ lúc nào không hay.



Giờ có muốn ngăn cũng đã muộn - họ đã ăn thứ thịt đó quá lâu rồi.



Anh đứng dậy, loạng choạng bước về phía ngoài hành lang.



Anh không biết mình sẽ đi đâu.



Chỉ là bản năng muốn thoát khỏi cơn ác mộng này, Niên Gia Hòa tiếp tục lê bước về phía cổng làng.



Khi tới nơi, anh bất ngờ dừng lại, ánh mắt hướng về phía xa.



Một đội ngũ khoảng vài chục người đang chậm rãi tiến về đây.



Niên Gia Hòa cố lấy lại chút tỉnh táo, nheo mắt nhìn kỹ hơn. Dù đội ngũ đó cũng khoác trên mình những bộ quần áo cũ rách, nhưng trang phục của họ không giống dân chạy nạn thông thường. Họ mặc áo giáp da và đội các loại mũ chiến.



Những người này gầy gò xanh xao, rõ ràng đã chịu đói khát lâu ngày, nhưng lại không hề lảo đảo yếu ớt như đám dân đen. Trái lại, đội ngũ của họ rất chỉnh tề, bước đi nhịp nhàng. Đi đầu là một người đàn ông cao lớn, đầu quấn khăn đỏ, gương mặt sắc nét với hốc mắt sâu và ánh nhìn sắc lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Quan trọng nhất là, mỗi người trong đội ngũ đều cầm trên tay một món v.ũ k.h.í dài ngắn khác nhau.



Là... quân đội?



Niên Gia Hòa cảnh giác, lòng đầy nghi hoặc.



Hàng người lặng lẽ như một con rắn khổng lồ, chậm rãi vào cổng làng, hướng thẳng vào trong. Ngoại trừ người cầm đầu liếc qua anh một cái, không ai trong đội để ý đến anh. Nhưng trong đoàn có một người lập tức thu hút sự chú ý của Niên Gia Hòa.



Đó là cậu hai.



Đối phương cũng nhìn thấy anh, lập tức nhếch môi, cười lớn đầy vẻ đắc ý.



"Chúng mày hối hận đi! Quân Thái Bình đến rồi! Ha ha ha!"



Niên Gia Hòa biết rõ trong khu rừng quanh làng lâu nay luôn có tàn quân của Quân Thái Bình lẩn trốn.



Nhiều năm trước, khi anh còn trẻ, chân cẳng còn nhanh nhẹn, vợ anh – Hỷ Tuệ – đã không ít lần nhắc nhở anh không được một mình đi ra những con đường quanh núi, càng không được vào sâu trong rừng. Hỷ Tuệ từng chạy trốn khỏi đám loạn quân này, nên hiểu rất rõ sự tàn bạo của chúng. Cô thường thở dài than ngắn, dù chạy khắp nửa nước Đại Thanh, vẫn chẳng thể thoát khỏi bàn tay ma quỷ này.



Những năm gần đây, làng thường râm ran những lời đồn về sự tàn ác của đám cướp: nào là chặn đường cướp bóc, nào là cướp làng, gi.ết người không chớp mắt. Khi nạn đói xảy ra, lời đồn càng đáng sợ hơn: chúng không chỉ cướp của, mà còn bắt người, thậm chí có lời đồn rằng chúng đã bắt đầu g.iết người để lấy thịt ăn. Vài ngày trước, cậu cả từng lo lắng em trai mình sau khi bỏ trốn sẽ chạy đến tìm chúng.



Hiện giờ, mối lo của ông đã thành sự thật.



Đoàn người giống như một con rắn im lặng, từ từ trườn vào làng. Khi tới khoảng đất trống ở đầu làng, họ tập trung lại, vây quanh gã cầm đầu. Người này hạ giọng dặn dò, sau đó cả nhóm chia nhau tản ra, lặng lẽ tiến vào các ngôi nhà trong làng.



Chỉ còn lại người đàn ông cầm đầu, cậu hai, cùng hai kẻ phụ tá đứng nguyên tại chỗ.



Niên Gia Hòa nấp từ xa, cẩn thận quan sát tình hình. Anh không rõ đám cướp này định làm gì, nhưng chắc chắn không phải chuyện tốt.



Một lúc sau, cậu hai đột nhiên chỉ về phía anh, cúi đầu thì thầm gì đó với gã cầm đầu. Gã gật đầu, ra hiệu cho hai tên phụ tá lập tức tiến về phía anh.



Niên Gia Hòa hoảng hốt, quay người định chạy trốn, nhưng chân anh đau, chưa chạy được bao xa đã bị hai người kia bắt kịp. Mỗi người giữ c.h.ặ.t một cánh tay anh, lôi anh đến trước mặt gã cầm đầu.



"Thưa... thưa quan gia... tôi... tôi xin tha..."



Đối phương giơ tay lên, ra hiệu cho anh im lặng.



"Đừng sợ, chúng tôi không ăn thịt người." Gã nói, giọng điệu khá ôn hòa.



"..."



"Tôi tên Lý Hạo Tồn, như cậu thấy, là người của Thái Bình Thiên Quốc, dưới sự lãnh đạo của Thiên Phụ. Trước đây, tôi từng là cận vệ của Dực Vương, giữ chức đội trưởng thân binh dưới trướng ngài ấy. Sau khi Dực Vương hy sinh, chúng tôi, những tàn quân còn sót lại, vừa đ.á.n.h vừa rút lui về phía Bắc, cuối cùng phải ẩn náu trong khu rừng gần đây, không còn cách nào khác đành làm cướp—Dực Vương Thạch Đạt Khai, cậu đã nghe qua chưa?"



Niên Gia Hòa gật đầu lia lịa, trong lòng nhẹ nhõm hơn một chút—người này thái độ ôn hòa, lời lẽ nhã nhặn, không giống như những lời đồn về sự tàn bạo của Quân Thái Bình.



"Nghe nói cậu là người đầu tiên phát hiện ra thịt Thái Tuế, đúng không?"



Niên Gia Hòa giật mình, liếc nhìn cậu hai, do dự vài giây đành gật đầu.



"Tốt, rất tốt." Lý Hạo Tồn gật đầu, ánh mắt tỏ vẻ hài lòng. "Chúng tôi đến đây, không giấu gì cậu, chính là vì loại thịt Thái Tuế đó."



"Quan…quan gia, thịt đó không ăn được! Không thể ăn được đâu! Ăn rồi sẽ gặp đại họa!"



Lý Hạo Tồn, cậu hai và hai gã phụ tá nhìn anh, vẻ mặt như đã đoán trước được anh sẽ nói vậy. Thấy thế, Niên Gia Hòa càng thêm sốt ruột.



"Các người không tin thì đi theo tôi! Trong làng có một gia đình vì ăn thịt đó mà gặp họa rồi! Họ bị... bị nguyền rủa thành đống bùn nhão! Đi, đi theo tôi mà xem! Đi mà xem!"



Bọn họ liếc mắt nhìn nhau, sau đó gật đầu, ra hiệu cho Niên Gia Hòa dẫn đường.



Niên Gia Hòa vội đứng dậy, dẫn cả bốn người đến nhà cậu cả.