"Đại ca, huynh mang muội đi chơi đi mà!"
Tiểu thư kéo tay áo đại thiếu gia nũng nịu:
"Muội có còn là muội muội huynh thương nhất nhất nhất không?"
"Cả nhà có mỗi mình muội là nữ nhi... không thương muội thì thương ai."
Đại thiếu gia vừa ở trường luyện võ về, đang cầm ấm trà tu ừng ực.
Lão gia vừa bãi triều về nghe thấy liền lên tiếng:
"Con đưa muội muội ra ngoài đi dạo đi, để nó ở nhà lại phá phách mấy thứ đồ quý của ta."
"Nhưng ra ngoài nó lại phá phách người khác, con lại phải đền tiền thôi."
Đại thiếu gia xoa trán, nhưng trước đôi mắt phượng long lanh của muội muội, huynh ấy cuối cùng cũng chịu thua:
"Đi nhanh đi kẻo ta đổi ý!"
Tiểu thư mừng rỡ, vừa chạy theo đại thiếu gia vừa quay lại kéo tay ta:
"Nhanh lên Hỉ Nhi, một tấc thời gian một tấc vàng, nghìn vàng khó mua được niềm vui!"
Tiểu thư từ nhỏ đã hoạt bát đáng yêu, được lão gia cực kỳ sủng ái.
Mỗi khi phu nhân định phạt, lão gia lại vào "khuấy nước đục", khiến tính cách tiểu thư càng thêm phóng khoáng.
May mà có Lý ma ma dạy dỗ nghiêm khắc, tiểu thư mới giữ được cái mác thiên kim danh môn khi ra ngoài.
Nhưng sau lưng, tiểu thư lại thích cưỡi ngựa múa thương, trêu ch.ó ghẹo mèo, thậm chí đứng sau lưng đại thiếu gia huýt sáo trêu chọc mấy cô nương xinh đẹp.
Tất nhiên, vụ nào cũng không thiếu sự góp sức của "quân sư quạt mo" là ta.
Lý ma ma hay mắng ta:
"Chuyên nghĩ ra mấy cái mưu hèn kế bẩn chẳng ra thể thống gì."
Lần nào ta cũng cúi đầu nhận lỗi:
"Nô tỳ biết sai rồi, lần sau lại thế."
Tiểu thư lại không đồng tình với Lý ma ma:
"Chơi chút thông minh vặt thì có sao, trên đời này được mấy người có đại trí tuệ?"
Ta nghe xong gật đầu lia lịa.
Một con bé nha hoàn như ta mà có mưu lược trị quốc an bang như lời lão gia nói, thì chẳng phải khiến đàn ông thiên hạ thành trò cười hết sao?
"Thẩm huynh thật là tốt số, trái ôm phải ấp thế kia."
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Giữa phố, mấy người bạn của đại thiếu gia đi tới trêu chọc.
Tay trái đại thiếu gia dắt tiểu thư, tay phải xách ta đang cầm bánh bao thịt, trừng mắt nhìn lại:
"Phúc khí này cho đệ đấy, đệ có dám lấy không?"
Một tay dắt muội muội nghịch ngợm, một tay xách con bé hạt tiêu là ta chạy lăng xăng phía sau, dù đại thiếu gia có anh tuấn oai phong đến mấy thì trông cũng có chút buồn cười.
Mấy vị công t.ử cười rộ lên, một người mời mọc:
"Nghe nói phía trước mới mở một quán trà, hay là cùng tới xem sao?"
Đại thiếu gia định từ chối, nhưng tiểu thư nhẹ nhàng kéo áo huynh ấy, chớp chớp mắt:
"Ca ca, muội muốn đi."
Ta đứng bên cạnh nghe rõ mồn một tiếng hít hà của mấy vị công t.ử kia vì bị vẻ đáng yêu của tiểu thư "đốn tim".
"Chẳng trách Thẩm huynh tan học là vội về nhà ngay, nếu muội muội đệ cũng đáng yêu thế này thì tốt quá."
Một vị công t.ử không nhịn được định đưa tay lên véo má tiểu thư.
Trong lòng ta kinh hãi.
Lễ nghĩa thế nào ta không rõ, nhưng ta biết tiểu thư ghét nhất ai véo má mình, ngay cả lão gia cũng không được.
"Chát!"
Một tiếng, tiểu thư đã gạt phắt tay vị công t.ử kia ra, mặt lạnh tanh hừ một tiếng.
Đại thiếu gia nhanh hơn ta một bước, đè vai tiểu thư xuống:
"Tri Lan, bỏ đi."
Ta cũng vội vàng tiến lên, giả vờ cúi xuống chỉnh sửa gấu váy cho tiểu thư.
Tiểu thư ngước nhìn đại thiếu gia, bất mãn lẩm bẩm:
"Chẳng phải bảo đi quán trà mới mở sao?"
Mấy vị công t.ử vội vàng phụ họa:
"Đúng đúng, phải nhanh chân lên kẻo hết phòng bao mất."
Ta nghe thấy có người nhỏ giọng oán trách vị công t.ử vừa bị đ.á.n.h đỏ tay kia:
"Đệ điên rồi à, nếu vừa nãy Thẩm huynh không ngăn lại, tiểu thư phủ tướng quân mà có bẻ gãy một tay đệ thì đệ cũng phải ngậm bồ hòn làm ngọt thôi!"
Tiểu thư đối với ta trước nay đều ôn hòa nhã nhặn, dù ta có phạm lỗi người cũng chỉ nhẹ nhàng bỏ qua.
Thế nên đã có lúc ta quên mất rằng, tiểu thư chính là một thiên kim danh môn thực thụ dưới chân thiên t.ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngay cả khi cười, cằm người vẫn hơi nâng lên, sự ngạo mạn và xa cách vĩnh viễn khắc sâu vào xương tủy.
Lúc đó ta mới chợt hiểu ra, vì sao đối với tỷ tỷ Mong Đệ dịu dàng ở trong thôn ta có thể tự xưng là "ta", còn đối với tiểu thư dù đối xử cực tốt với mình, ta vẫn phải tự xưng là "nô tỳ".
Sinh ra đã khác biệt một trời một vực, làm sao có thể đ.á.n.h đồng.
"Hỉ Nhi, mau lại xem thử hôm nay mặc áo khoác nào thì hợp với đôi hoa tai san hô này."
Dạo gần đây tiểu thư mới tậu được một đôi hoa tai san hô với giá cao, thích đến mức từ lúc vào cuối năm đến giờ chưa từng tháo xuống.
Ta từ ngoài phòng bước vào, xua bớt hơi lạnh trên người rồi vội đi vào buồng trong:
"Nô tỳ nhớ đầu đông thiếu tướng quân có săn được con hồ ly trắng cho người làm đại huy, phần lông thừa được khâu vào chiếc áo bông đỏ vạt chéo, nô tỳ thấy chiếc đó rất hợp ạ."
Theo ý ta, đôi hoa tai san hô chạm vàng này đỏ rực lại dát vàng, trông khá tục khí, chỉ có tiểu thư nhờ diện mạo minh diễm mới gánh nổi, chứ người khác mà đeo vào thì chẳng khác nào cái giá trưng bày châu báu.
Tiểu thư tùy ý lật lật tráp trang điểm, đột nhiên "a" lên một tiếng đau đớn.
Cây kim thoa đang cầm trên tay rơi xuống đất, ngay sau đó người xoay lại giáng một cái tát vào mặt tiểu nha hoàn phía sau:
"Đồ ngu xuẩn, ngươi đang làm cái gì thế?"
"Tiểu thư tha mạng, tiểu thư tha mạng! Nô tỳ tay chân vụng về, không biết nặng nhẹ làm đau tiểu thư!"
Càng lớn, tính cách tiểu thư càng trở nên nuông chiều và bá đạo, nhưng ta chẳng thấy có gì sai.
Tiểu thư sinh ra đã lá ngọc cành vàng, thân thể quý giá vốn nên được hầu hạ cẩn thận.
Ngược lại, những chủ t.ử dễ tính quá thường bị lũ nô tài ngu ngốc này leo lên đầu lên cổ.
Ta bước tới cúi người nhặt cây trâm lên, dùng khăn tay lau sạch rồi đặt lên bàn, sau đó đá nhẹ vào con bé chải đầu:
"Còn không mau cút đi, đừng có sáng sớm ra đã ám quẻ tiểu thư."
Con bé đó lồm cồm bò dậy lui xuống.
"Thường ngày Tam cô cô vẫn chải đầu cho người nay xin nghỉ về quê ăn Tết, nghe đâu là để bế cháu đích tôn đấy ạ!"
Ta vừa bóp đầu cho tiểu thư vừa nói.
Sắc mặt người dần dịu lại:
"Chuyện hỷ sự như thế, ngươi nhớ lát nữa thưa với Lý ma ma một tiếng, gói một phong bao lì xì gửi cho Tam cô cô."
"Oa, nô tỳ nghe mà phát thèm! Chẳng biết ai có phúc phần mới gặp được chủ t.ử như tiểu thư nhà mình."
Ta vừa định cầm lược định chải đầu thì tiểu thư giữ tay ta lại.
"Đi gọi Như Ý vào đây chải cho ta, ta còn lạ gì tay nghề của ngươi?"
Tiểu thư liếc ta một cái qua gương đồng.
"Ngươi mà làm ta đau, ta lại chẳng nỡ đ.á.n.h, chẳng phải tự chuốc khổ vào thân sao?"
Ta giả vờ ủy khuất:
"Tiểu thư, nô tỳ có âm thầm luyện tập mà."
"Ta còn không hiểu ngươi chắc?"
Tiểu thư hơi nâng cằm.
"Cây trâm đó cho ngươi đấy, nhìn nó ta lại thấy đen đủi."
Ta vội vàng cầm lấy cây trâm vàng, hớn hở ra mặt:
"Tạ tiểu thư ban thưởng! Nô tỳ đi gọi Như Ý ngay đây. Hôm nay dự hội thưởng mai, tiểu thư chắc chắn sẽ đẹp đến mức đám công t.ử kia không rời mắt nổi cho xem."
Tiểu thư cười mắng:
"Đi đi, suốt ngày chỉ giỏi khéo mồm làm ta vui."
Tiểu thư năm nay mười sáu, đúng độ tuổi trăng tròn đẹp nhất.
Theo lẽ thường, tuổi cập kê là đã phải định hôn ước.
Nhưng lão gia và phu nhân thương con gái vô cùng, không nỡ gả sớm, nên đã từ chối không biết bao nhiêu đám hỏi cầu thân, giữ tiểu thư lại thêm một năm.
Ta thường tự hỏi, người nam t.ử thế nào mới xứng đáng với tiểu thư.
Tuy gương mặt người có nét giống lão gia và phu nhân, nhưng vẻ tuyệt sắc này thật sự không biết thừa hưởng từ ai.
Nghe lão gia kể, tiểu thư giống tổ mẫu – một mỹ nhân danh chấn thiên hạ.
Ngay cả khi tổ phụ qua đời, tổ mẫu đã ngoài năm mươi vẫn có rất nhiều vương công quý tộc theo đuổi, khiến bà phải trốn vào am Thanh Sơn mới yên thân.
Dạo này, tiểu thư bắt đầu mơ mộng, mê đọc thoại bản.
Ta thường xuyên trèo tường đi mua sách cho người, tiểu thư cũng hay kéo ta cùng xem và thảo luận tình tiết.
Ta còn nhỏ nên chẳng hiểu mấy chuyện yêu hận tình thù, nhưng nhờ thế mà cái sự học chữ vốn đình trệ mấy năm qua lại tiến bộ vượt bậc.
Ta từng hỏi tiểu thư:
"Tiểu thư thích mẫu nam t.ử thế nào? Trong đống thoại bản này có ai hợp ý người không?"
Tiểu thư nằm bò trên giường lật xem sách, mái tóc xõa ngang vai:
"Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy thôi."
"Thế nếu tiểu thư không thích người đó thì sao ạ?"
Tiểu thư chậm rãi khép sách lại:
"Nếu phụ thân bảo ta gả cho người đó, ắt hẳn có lý do. Có lẽ vì vinh quang dòng tộc, hoặc vì con đường quan lộ của phụ huynh. Ta cũng chỉ là một người ngồi dưới khăn voan đỏ mà thôi."