Thẩm Gia Có Nữ Tri Lan

Chương 3



Ta nghe mà thấy xót xa:

"Vậy tâm ý của tiểu thư không quan trọng sao?"

Tiểu thư ra hiệu cho ta lại gần ngồi cạnh:

"Không thích thì có gì không tốt? Hắn có tam thê tứ thiếp ta cũng chẳng đau lòng. Hắn có lạnh nhạt ta cũng chẳng để tâm. Chỉ cần ta ngồi vững vị trí chủ mẫu, nắm quyền gia biến, ta vẫn giữ được sự kiêu hãnh và tôn nghiêm của mình."

Biết mình hơi quá phận, nhưng ta vẫn nhẹ nhàng ôm lấy người:

"Thế đám thiếp thất chẳng phải sẽ bắt nạt tiểu thư sao?"

Tiểu thư hừ lạnh:

"Thiếp mà không sinh được con thì chẳng bằng hạng tỳ nữ thân cận bên cạnh chủ t.ử. Mà sinh được thì sao? Đứa trẻ vẫn phải gọi chính thất phu nhân là mẹ, ghi tên dưới danh nghĩa của ta."

Ta mơ hồ hỏi:

"Thế sao mụ mìn ngày xưa lại bảo bọn nô tỳ rằng xinh đẹp mà được làm thông phòng là số tốt nhất?"

Tiểu thư khịt mũi coi thường:

"Mụ ta đã được bán vào nhà cao cửa rộng bao giờ đâu mà biết, toàn nói càn. Chính thất bao dung thì là thiếp, không dung được thì tìm cơ hội xử lý, ai làm gì được? Các phu nhân gả vào vương phủ chẳng ai có nhà ngoại là hạng tầm thường cả. Các lão gia muốn nạp thiếp cũng phải nhìn sắc mặt cha vợ và anh vợ trước đã."

Nghe tiểu thư phân tích, ta thấy mình chỉ cần ôm c.h.ặ.t đùi người là đời này có thể "cáo mượn oai hùm" rồi.

"Vậy nô tỳ muốn bên tiểu thư cả đời."

Tiểu thư ôm ta cười:

"Thế ta gả chồng thì sao?"

"Nô tỳ làm nha hoàn hồi môn cho người!"

Ta tiếp lời.

 "Sau này nô tỳ làm cô cô, rồi làm ma ma, trông nom tiểu tiểu thư và tiểu thiếu gia cho người nữa."

"Được thôi! Vậy Hỉ Nhi phải bên ta cả đời đấy nhé!"

Tiểu thư lim dim buồn ngủ nói.

Vì ta là nha hoàn bán thân từ nhỏ, không cần xin phép về quê ăn Tết.

Ta cũng chẳng có nơi nào để đi, nên hằng năm cứ bận rộn với tiệc gia đình ở phủ tướng quân.

Đêm ba mươi, khi lão gia từ cung trở về là cả phủ khai tiệc.

Tiểu thư vốn rộng rãi với người mình thích, nên bọn ta không phải chen chúc với đám hạ nhân khác mà được kê một bàn nhỏ ngay sân viện của người, tiểu thư còn ban cho rất nhiều thức ăn ngon từ tiệc lớn.

"Hai đứa đúng là như hình với bóng nhỉ."

Thiếu tướng quân nhìn ta đang khép nép đứng sau lưng tiểu thư.

"Muội thích thế, huynh quản được chắc? Vừa nhỏ, vừa mềm lại vừa thơm, thiếu tướng quân có đào ba tấc đất ở quân doanh cũng chẳng tìm được ai như thế này đâu."

Tiểu thư nhanh tay cướp miếng vịt quay dưới đũa của huynh ấy.

Thiếu tướng quân định cãi lại thì phu nhân lên tiếng:

"Lan nhi dùng từ tuy không chuẩn, nhưng con đúng là nên xem mắt người nào phù hợp đi."

"Muội ấy cũng đến tuổi gả chồng rồi, sao lại chỉ nói con!"

Thiếu tướng quân không phục.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Phu nhân vẫn nhẹ nhàng:

"Mấy ngày trước hội thưởng mai dự định tổ chức nhưng vì Tứ công chúa nhiễm phong hàn nên bị hủy, muội muội con vốn dĩ định tới đó để xem mắt đấy."

Lão gia bỗng xen vào một câu:

"Lan nhi, con thấy Thành Vương thế nào?"

"Lão gia, có lẽ thiếp thân tầm nhìn hạn hẹp, nhưng việc này... e là trèo không tới."

Phu nhân chậm rãi đặt đũa xuống.

"Ý phụ thân là... trắc thất?" Ta thấy tay cầm đũa của tiểu thư hơi run, nhưng giọng người vẫn bình tĩnh.

Thiếu tướng quân là người mất bình tĩnh đầu tiên:

"Con không đồng ý! Đích trưởng nữ của phủ tướng quân ta sao phải đi làm trắc phi cho hắn! Mẫu thân, lời người nói con cũng không thuận, sao muội muội lại không làm được vương phi?"

"Chính phi là đích trưởng nữ của Tả thừa tướng, con nói xem ai hơn?"

Uy nghiêm của lão gia khiến thiếu tướng quân phải cúi đầu, nhưng rồi ông cũng thở dài.

"Hoàng đế..."

"Hôm nay là Tết, cả nhà hòa thuận ăn bữa cơm đoàn viên, chuyện này để sau hãy bàn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiểu thư lập tức gắp một viên thịt vào bát lão gia, chặn lại lời ông định nói:

"Cha, dùng bữa đi ạ."

Chuyện này dường như không ảnh hưởng đến tâm trạng tiểu thư.

Người vẫn cười nói kể chuyện lạ, cãi nhau với huynh trưởng, nũng nịu đòi tiền mừng tuổi của phu nhân.

Mãi đến đêm khuya, khi ta nằm dưới chân giường canh gác, ta mới nghe thấy tiếng nấc khẽ khàng.

Ta vốn nên giả vờ như không nghe thấy, nhưng ta lại nói:

"Tiểu thư, Hỉ Nhi sẽ luôn ở bên người, người đừng khóc."

Tiếng khóc chợt tắt, rèm giường bị kéo mạnh ra.

Tiểu thư với đôi mắt đỏ hoe nhìn ta:

"Ta chưa từng nghĩ mình lại không xứng với một kiệu tám người khiêng... Ta từng nghĩ phu quân không yêu mình, nghĩ đến nội viện phức tạp, nhưng sao có thể như thế này..."

Ta không biết an ủi thế nào, chỉ biết ôm c.h.ặ.t lấy người và lặp đi lặp lại:

"Sẽ ổn thôi ạ."

Sáng mùng một, vì khóc nửa đêm nên tiểu thư dậy muộn.

Nhìn đôi mắt sưng húp như hai quả đào của người, lòng ta thắt lại.

Tiểu thư của ta đáng lẽ phải cả đời hạnh phúc, cớ sao phải chịu uất ức này?

Thành Vương trong lời lão gia dù chưa gặp nhưng đã trở thành kẻ ta ghét nhất.

Ta đang hậm hực cầm chổi quét tuyết thì một nha hoàn từ ngoại viện chạy vào vẫy tay:

"Hỉ Nhi cô nương, có một vị công t.ử tuấn tú ở cửa sau tìm cô kìa!"

"Nói nhăng nói cuội gì thế, mùng một Tết mà đã trêu tôi."

Ta cười, cầm chổi định đ.á.n.h.

"Tôi không nói điêu đâu, người ta còn mang theo bạc đòi chuộc thân cho cô đấy!"

Vừa lúc thiếu tướng quân đi ngang qua, huynh ấy cũng hứng thú:

"Ta cũng muốn xem kẻ nào định chuộc cái 'đuôi nhỏ' của muội muội ta đi."

Ta hành lễ với thiếu tướng quân rồi định vào báo cho tiểu thư, nhưng nha hoàn kia bảo cứ để cô ấy báo, còn giục ta ra cửa sau.

Ta bán tín bán nghi chạy ra.

Chẳng lẽ nhà có chuyện?

Cha ta qua đời chăng?

Từ xa, ta thấy một nam t.ử.

Ta bước nhanh tới ướm hỏi:

"Ngài là...?"

Người nọ mặc đồ đơn bạc, gò má đỏ ửng vì lạnh, thở ra một đoàn hơi trắng:

"Tại hạ là Lục Chi Đình, nguyên quán Tứ Thủy, đến đây tìm thân nhân."

Ta sững người:

"Đại ca?"

Đây đúng là anh trai ruột của ta.

Nhiều năm không gặp, anh không chỉ cao lớn mà trông còn rất khôi ngô.

"Em là Tiểu Bình?"

Đại ca giữ c.h.ặ.t t.a.y ta, hốc mắt đỏ hoe.

Ta không tự nhiên rút tay ra, giọng nói có chút tủi thân:

"Anh đến đây làm gì? Tôi bị bán vào đây từ lâu rồi, giờ không phải Lục Chi Bình nữa, tôi tên là Hỉ Nhi."

"Năm đó cha bán em anh không hề hay biết, lúc về nhà mới rõ chuyện. Vì hai lượng bạc mà bán con gái, thật chẳng ra làm sao!" Giọng anh đầy tức giận, "Lúc đó anh đã muốn đón em về nhưng không tìm thấy tin tức... Thôi không nhắc nữa, tìm thấy là tốt rồi."

Ta nén cảm xúc, bình thản hỏi:

"Tìm thấy rồi thì sao?"

Đại ca ngẩn người:

"Tìm thấy thì theo anh về nhà, cha mẹ biết chuyện chắc chắn sẽ vui lắm."

Ta lắc đầu:

"Tôi không muốn về. Anh có từng nghĩ vì sao cha mẹ lại đồng ý cho anh tìm tôi về không? Qua Tết này tôi mười bốn tuổi rồi, về là họ gả chồng ngay để lấy tiền sính lễ. Anh nghĩ họ thấy hổ thẹn hay thương nhớ tôi sao? Không, là vì anh đến tuổi cưới vợ, họ cần dùng tiền sính lễ của tôi để lo tiền sính lễ cho anh đấy."