Ta cứ ngỡ đại ca phải hiểu rõ những lắt léo này, nhưng có vẻ bao năm qua huynh ấy chỉ vùi đầu vào sách thánh hiền nên chẳng nghĩ sâu xa đến thế.
Huynh ấy cau mày đứng đó, im lặng không nói gì.
Ta hít sâu một hơi, nói tiếp:
"Đại ca, hiện giờ muội sống rất tốt. Vào phủ đã bảy năm, chủ t.ử đối đãi với muội cực kỳ t.ử tế. Ăn no, mặc ấm, lễ Tết còn có tiền thưởng. Còn ở nhà, muội phải nhường nhịn đệ đệ, săn sóc đại ca, hiếu thảo với cha, đỡ đần cho mẹ. Nói thật, từ lúc biết nhớ đến giờ, muội chưa bao giờ được ăn một bữa no, cho đến tận ngày bị bán đi, mẹ mới nấu cho bát mì sợi có hai quả trứng gà."
Tay đại ca siết c.h.ặ.t lại:
"Em yên tâm, anh về sẽ bảo vệ em, sẽ nói lý lẽ với cha mẹ."
Ta cười khổ:
"Đại ca, anh nghe muội nói hết đã. Bát mì mẹ nấu hôm đó muội ăn mà run cầm cập. Hai quả trứng ấy, muội chia cho đệ đệ một quả, quả còn lại cũng chẳng dám ăn hết vì quá sợ hãi. Giờ muội mới biết, khi một ước nguyện đột nhiên thành hiện thực, cảm giác đi kèm không phải là vui sướng, mà là sợ hãi tột cùng."
"Xin lỗi em... Mỗi lần anh về nhà, em luôn đứng dưới gốc cây to đầu làng đợi anh, vừa thấy bóng anh là cười tươi chạy tới... Anh cứ ngỡ em sống ổn lắm."
Bờ vai thẳng tắp của đại ca hơi chùng xuống.
Ta biết chuyện này chẳng phải lỗi của huynh ấy, tấm lòng muốn tìm muội muội của huynh ấy đã là rất tốt rồi.
Ta bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy huynh ấy:
"Đại ca, anh đừng buồn. Không chỉ mình muội, con gái trong thôn đều sống cả đời như thế. Muội chưa bao giờ ghét anh, cũng chưa từng ghét bỏ bất kỳ ai trong nhà."
Ta ngước nhìn người anh trai đã nhiều năm không gặp:
"Lúc nghe tin anh sắp về, muội hằng ngày mong ngóng là thật. Nhưng giờ muội muốn tiếp tục ở lại phủ cao cửa rộng làm nha hoàn, cũng là thật."
Bàn tay to rộng của đại ca vỗ nhẹ sau lưng ta, huynh ấy nghẹn ngào:
"Thực xin lỗi em, bao năm qua để em chịu uất ức rồi."
Lúc bị đối xử bất công ở nhà ta không khóc, lúc bị cha mẹ nhẫn tâm bán đi ta cũng không khóc, nhưng giờ phút này, nước mắt ta lại không cách nào ngừng lại được.
Đại ca cuối cùng cũng lầm lũi rời đi.
Tuyết lại rơi, chậm rãi xóa nhòa dấu chân huynh ấy, cứ như thể huynh ấy chưa từng xuất hiện.
Vừa qua tháng Giêng, chuyện cưới xin của tiểu thư đã được đưa vào lịch trình.
Nhưng tiểu thư dường như chỉ khóc đúng đêm hôm đó, rồi lại trở về làm một quý cô ngàn vàng kiêu kỳ, hằng ngày chỉ lo tìm niềm vui.
Hôm nay, thiếu tướng quân hiếm khi chủ động rủ tiểu thư ra ngoài cưỡi ngựa, người hào hứng lắm.
Tiểu thư diện bộ đồ cưỡi ngựa màu đỏ, tóc đen buộc cao kiểu đuôi ngựa, giữa vầng trán đầy đặn vẽ một đóa hoa mai đỏ thắm.
Đôi mắt hạnh trong veo kết hợp với khóe mắt hơi xếch tạo nên vẻ anh khí đặc trưng của con nhà tướng.
Người cưỡi trên con hắc mã, điều khiển nó l.ồ.ng lên một cách dễ dàng khiến ta đứng tim.
Nhưng tiểu thư đang phi nước đại lại không ngừng cười, lớp lông thỏ trắng muốt quanh cổ tôn lên đôi gò má ửng hồng vì phấn chấn.
Người gọi vang tên ta:
"Hỉ Nhi, xem bổn tiểu thư có lợi hại không này!"
"Tiểu thư tất nhiên là lợi hại nhất thiên hạ rồi!"
Ta ôm lò sưởi tay chạy tới đưa cho người.
Tiểu thư không có ý định xuống ngựa, ra hiệu cho ta đi lấy cung tiễn, rồi nhìn thiếu tướng quân:
"Tới đây, tỷ thí một trận đi."
Chưa đợi thiếu tướng quân lên tiếng, một nam t.ử cưỡi đại tuấn mã đã đáp lời:
"Thẩm tiểu thư có muốn so tài với tại hạ một trận không?"
"Được thôi, quy tắc do ta định."
Tiểu thư chỉ vào cái cây lớn cách đó trăm mét:
"Mỗi bên cử ra một người đứng dưới gốc cây, đầu đội một quả táo. Mỗi người b.ắ.n ba mũi tên, ai trúng nhiều hơn thì thắng."
Ta ôm cung của tiểu thư chạy tới, hớt hải nói:
"Tiểu thư, nô tỳ muốn đứng đội táo!"
Tiểu thư nhận lấy cung nhưng từ chối thẳng thừng:
"Chỗ nào mát thì ra đó mà chơi, đừng có thêm phiền cho ta."
Ta giúp mà lại bảo thêm phiền sao?
Nhưng tiểu thư đã không muốn thì ta không dám cãi.
Thiếu tướng quân đứng bên cạnh an ủi:
"Nó là vì xót ngươi đấy."
Ta không đáp, lựa trong đống táo lấy quả to nhất, đỏ nhất đưa cho vị thị vệ đứng đội táo kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thấy ta bận rộn ngược xuôi, thiếu tướng quân trêu:
"Ngươi sợ tiểu thư nhà mình thua thế cơ à?"
Ta bảo:
"Chỉ sợ thua trận này, rồi sau này thua cả ván cờ."
Thiếu tướng quân nhướn mày:
"Ta cứ tưởng ngươi là con bé nha hoàn chẳng biết gì."
"Nô tỳ cũng ước mình còn nhỏ để chẳng phải hiểu gì, nhưng e là không kịp nữa rồi."
Ta còn biết người đàn ông đột nhiên xuất hiện này là Thành Vương, lẽ nào tiểu thư lại không đoán ra hôm nay là một cái "cục" đã được bày sẵn?
Nhưng ta vẫn thấy tiếc nuối:
"Biết thế đã trang điểm cho tiểu thư lộng lẫy hơn, trong phòng vừa mới may mấy bộ váy kiểu mới xong."
Thiếu tướng quân lại nói:
"Thế này là tốt nhất, đây mới chính là một Thẩm Tri Lan chân thực."
Tiểu thư trên ngựa phi nước đại vẫn giương cung b.ắ.n liên tiếp ba mũi, đều trúng hồng tâm.
Ta cùng mọi người vỗ tay reo hò, nghĩ bụng thế này là hòa với Thành Vương rồi, cũng tốt.
Thành Vương khen ngợi:
"Thẩm tiểu thư đúng là hổ phụ không sinh khuyển t.ử, bản lĩnh cưỡi ngựa b.ắ.n cung này khối đấng nam nhi phải hổ thẹn."
Tiểu thư cười đáp:
"Vương gia quá khen, chỉ là từ nhỏ theo cha và ca ca nên học lỏm được chút thôi."
Trận đấu lẽ ra nên kết thúc ở đó, nhưng Thành Vương lại nhìn ta và nói:
"Không biết có thể mượn tỳ nữ của Thẩm tiểu thư một chút không?"
Dù là hỏi nhưng ngài ấy đã trực tiếp ném một quả thanh mai tới, ta vội vàng dùng hai tay đỡ lấy.
Thành Vương đề nghị:
"Hai ta cùng b.ắ.n quả thanh mai trên đầu con bé này, ai trúng thì người đó thắng trận hôm nay."
Ta ngơ ngác nhìn tiểu thư.
Tiểu thư nghe xong thì nổi đóa ngay lập tức, người ném túi tên xuống đất:
"Ta mệt rồi, muốn về nghỉ, trận này coi như Vương gia thắng."
Thiếu tướng quân vội quát:
"Tri Lan, không được hỗn láo!"
Rồi huynh ấy quay sang Thành Vương ái ngại:
"Vương gia thông cảm, xá muội đúng là mệt thật rồi, có chỗ nào đắc tội xin ngài đại xá."
Tiểu thư hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi thẳng.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta nhặt túi tên lên vội vàng chạy theo.
"Dám dằn mặt ta? Hắn cũng dám!"
Trong xe ngựa, bộ trà cụ bị tiểu thư gạt đổ vỡ tan tành.
Ta đứng ngoài xe, không dám thở mạnh.
Thiếu tướng quân nhìn đống hỗn độn, nói với Thành Vương:
"Vương gia thông cảm, Tri Lan đúng là bị chiều hư rồi."
Thành Vương xua tay, sai người lấy hai bộ trà cụ từ xe mình sang, tự tay đưa vào trong xe, nhưng lại bị tiểu thư ném ra ngoài vỡ nát.
Ngài ấy nói:
"Nếu Thẩm tiểu thư vẫn chưa nguôi giận, lát nữa ta sẽ sai người đưa thêm bình hoa sứ quý đến phủ được không?"
Tiểu thư trong xe nói vọng ra:
"Thế thì không cần, đừng có hôm nay đưa mai lại lấy, rồi lại tính lên đầu ta."
"Vừa rồi là ta đường đột, xin tạ lỗi với Thẩm tiểu thư."
Thành Vương đứng dưới xe ngựa, khẽ mỉm cười che miệng.
"Rèm cửa bị vén lên, tiểu thư vì vừa tức giận nên má còn ửng hồng, nhưng tính người vốn đến nhanh đi nhanh, giờ chắc đã hết giận nhưng vẫn còn giữ kẽ: "Thôi được rồi, cũng chẳng phải chuyện to tát gì."
Thành Vương chìa tay ra mời:
"Thẩm tiểu thư có sẵn lòng để ta lấy công chuộc tội không? Rừng mai phía trước đang nở rộ rất đẹp."
"Thế thì ta đành miễn cưỡng đi xem vậy!"