Thẩm Gia Có Nữ Tri Lan

Chương 6



Đêm đó, Hoàng thượng nhìn bát cháo trắng dưa muối trên bàn liền phán:

"Quả nhiên vẫn là ái phi hiểu lòng trẫm nhất, dạo này trời nóng, tối ăn thanh đạm ngủ sẽ ngon hơn."

"Người ngủ ngon, còn thần thiếp thì càng lúc càng mất ngủ."

Nương nương hậm hực múc thêm cho Hoàng thượng bát cháo nữa.

Hoàng thượng ăn xong rất vui vẻ, dắt tay nương nương ra sân đi dạo ngắm trăng.

"Rốt cuộc Quý phi muốn thế nào?"

Hoàng thượng đột nhiên hỏi.

Ta đứng cạnh sợ đến toát mồ hôi lạnh, vội vàng dẫn người khác lui xuống.

Ta không biết nương nương trả lời ra sao, nhưng dưới ánh trăng, ta thấy đôi mắt vốn luôn điềm tĩnh của Hoàng thượng bỗng trở nên lấp lánh lạ thường.

Tất nhiên, không tính lần người bị ta dọa sợ hôm đêm tân hôn.

"Hỉ cô cô, cô định đi làm gì vậy?"

Trưởng công chúa chớp đôi mắt to tròn, ôm chân ta nũng nịu.

Trưởng công chúa có dung mạo giống hệt Quý phi, ta không được ở bên Quý phi lúc nhỏ, giờ coi như được bù đắp nơi Trưởng công chúa.

Ta bế cô bé trắng trẻo như b.úp bê lên:

"Mẫu phi sai cô đi làm chút việc, lát cô về chơi với con nhé."

Trưởng công chúa bĩu môi, cái điệu bộ y đúc nương nương lúc không hài lòng.

Ta vẫn kiên nhẫn dỗ dành rồi để v.ú nuôi đưa cô bé đi ngủ trưa.

Ta đã ở bên nương nương suốt 20 năm, thời gian đó đủ để một con bé nha hoàn hay gây họa trở thành đại cung nữ đắc lực nhất, làm việc gì cũng cẩn thận, chu toàn.

Lý ma ma thấy ta càng lớn càng điềm đạm, hiểu quy củ nên mãn nguyện lắm, năm ta 25 tuổi, người chọn cáo lão hồi hương.

Cung nữ ngoài 25 là có thể ra cung, nương nương cũng hỏi ta có muốn ra ngoài tìm người t.ử tế mà gả không, ta cười đầu:

"Nô tỳ đã nói rồi, sẽ ở bên nương nương cả đời."

Trưởng công chúa chẳng biết nghe tin từ đâu, chạy đến ôm ta khóc nức nở:

"Con không cho Hỉ cô cô đi đâu!".

Cô bé sợ ta lừa mình nên còn trốn đi tìm Hoàng thượng khóc lóc om sòm.

Hoàng thượng bất đắc dĩ phải sang cung nương nương hỏi chuyện:

"Hai người các ngươi thật là... Năm đó trẫm và nàng ở bãi săn, vì nhắc đến Hỉ cô cô mà nàng dám lật mặt với trẫm ngay tại chỗ."

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Nương nương cười lột vỏ quýt, thong thả nói:

"Trên đời này chân tình là khó kiếm nhất, Hoàng thượng chắc cũng hiểu mà?"

Hoàng thượng nhìn ta hỏi:

"Quý phi nói vậy, cô cô đáp thế nào?"

Ta trả lời:

"Trên đời này, chỉ có chân tình mới đổi được chân tình."

Hoàng thượng trầm tư hồi lâu rồi thốt lên ba chữ "Tốt", gương mặt vốn nghiêm nghị bỗng nhăn tít lại vì nương nương vừa nhét một múi quýt chua loét vào miệng người.

Nương nương vứt quả quýt đi bảo:

"Quýt gì mà chua thế? Thôi ta không ăn đâu."

Ta đứng cạnh nhắc nhở:

"Nương nương, xin giữ đúng chừng mực."

Nương nương đành lấy khăn tay đưa lên miệng Hoàng thượng, vẻ mặt không tình nguyện:

"Hoàng thượng, mau nhổ ra đi."

Hoàng thượng đáp:

"Nuốt rồi."

Ta lặng lẽ lui ra ngoài, vừa để cho hai người không gian riêng, vừa vì sợ mình sẽ không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Kỳ thật hậu cung không hề phẳng lặng.

Mấy năm đầu Hoàng thượng mới đăng cơ, tướng quân luôn bị người ta sàm tấu vô cớ, sau mới biết là vì Quý phi nương nương được sủng ái quá mức.

Lúc đầu tướng quân còn đắc ý, nhưng bị làm phiền mãi cũng không chịu nổi, đành nhờ phu nhân vào cung một chuyến.

Phu nhân thấy con gái được sủng ái thì mừng lắm, chẳng hiểu ẩn ý của tướng quân, cứ thế mang theo mấy cuốn "bí kíp" vào truyền thụ kinh nghiệm cho nương nương.

Đúng lúc đó có mấy phi tần ghen ghét, đồn Quý phi là hồ ly tinh, rành thuật quyến rũ đàn ông, làm nương nương tức nổ đom đóm mắt.

Người đập bàn bảo:

"Đã bảo ta là yêu phi, vậy ta làm yêu phi cho các người xem!".

Kết quả, danh hiệu yêu phi chẳng thấy đâu, nhưng nương nương đã thực hiện thành công mục tiêu của phu nhân: ba năm sinh hai đứa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau khi sinh đủ nếp đủ tẻ, lời đồn cũng tan biến, vị thế của Quý phi vững như bàn thạch.

Khi nương nương đắc thế, địa vị của ta cũng lên hương.

Đi dạo trong cung thôi cũng có khối người lén nhét đồ vào tay áo ta.

Lúc đầu là bạc vụn, lá vàng, sau này còn có vị phi tần nịnh bợ tặng hẳn cái vòng vàng nặng trịch đeo vào tay ta, ta thấy cái còng tay ở thiên lao chắc cũng chẳng nặng đến thế.

Đến khi ta leo lên được cấp bậc "Ma ma", Nhị hoàng t.ử do nương nương sinh ra được lập làm Thái t.ử.

Đừng nói là ta, ngay cả nương nương cũng không tin nổi, người giữ Nhị hoàng t.ử lại hỏi nửa ngày:

"Con trai à, nói mẫu phi nghe làm sao con 'lết' lên được vị trí Thái t.ử vậy? Đến cả cha con làm sao làm được Hoàng thượng ta còn chưa hiểu rõ đây."

Nhị hoàng t.ử ngơ ngác:

"Chọn một trong hai, khó lắm sao?"

Trưởng công chúa đứng cạnh xem náo nhiệt:

"Chắc vì phụ hoàng thích người đẹp, nên chọn em vì cái mặt đấy!"

Lời này khiến nương nương cạn lời, nhưng người cũng phải thừa nhận lý do đó nghe rất thuyết phục.

Hoàng thượng đúng là hạng trông mặt bắt hình dong, nhìn gương mặt của nương nương mà người có thể ăn thêm được hai bát cơm cơ mà.

Hậu cung con cái ít nên cũng chẳng có nhiều lựa chọn, cả ba đứa đều do Quý phi sinh ra.

Năm nào tuyển tú Hoàng thượng cũng chê xấu nên chẳng có người mới vào.

Mấy vị phi tần cũ dần cũng mất hết ý chí tranh đấu, hậu cung có bốn người, độc c.h.ế.t một người là khỏi đ.á.n.h mạt chược luôn.

Nương nương cũng chẳng buồn nghĩ nhiều về chuyện Thái t.ử nữa.

Người bảo Hoàng thượng ăn khỏe ngủ tốt thế kia, chẳng biết ai sẽ "tiễn" ai trước đâu.

Đúng là chuyện kể dân gian không tin được, cung đấu chẳng phải đấu tâm cơ, mà là đấu xem ai sống thọ hơn.

Hoàng hậu cả đời không có con, nương nương thấy người lãng phí cả đời trong cung thật quá đáng tiếc.

Trong cung Hoàng hậu trồng đầy thược d.ư.ợ.c, ta cứ ngỡ người yêu thược d.ư.ợ.c nhất, nhưng nương nương bảo Hoàng hậu dị ứng phấn hoa, chắc là trồng hoa để nhớ về ai đó thôi.

Cuối cùng Triệu hoàng hậu vì u uất mà thành bệnh, qua đời vào mùa xuân năm 44 tuổi.

Năm đó, mùa xuân trong cung ngoài cái sân đầy thược d.ư.ợ.c đủ màu của Hoàng hậu ra, tất cả đều bao phủ bởi một màu vải trắng.

Nương nương đứng trong sân rất lâu khi nghe tin, người nói:

"Lúc ta mới vào vương phủ, Hoàng hậu nhường nhịn ta rất nhiều. Ta nhớ thì đi thỉnh an, ngủ quên nàng cũng chẳng để ý. Nàng khen ta là người tỉnh táo, rất hợp nhãn nàng."

Ta đỡ nương nương vào nhà:

"Những chuyện đó nô tỳ vẫn nhớ rõ, Hoàng hậu vốn luôn bao dung, làm việc gì cũng công bằng chính trực."

Nương nương nói:

"Vì không để tâm, nên mới có thể công bằng." Một năm sau, nương nương từ Quý phi lên ngôi Hoàng hậu.

Mùa đông năm Bình Khánh thứ 34, nương nương nhiễm bệnh dịch, không qua khỏi mùa đông năm ấy.

Ta quỳ bên cạnh chải đầu cho người.

Tay nghề của ta giờ đã vô cùng điêu luyện, nhưng dù ta có lỡ tay làm đau như lúc nhỏ, người cũng chẳng còn cảm giác gì nữa.

Hoàng thượng nắm c.h.ặ.t t.a.y nương nương rất lâu, người nói với ta:

"Nàng không còn xinh đẹp như trước nữa."

Ta đáp:

"Mỹ nhân về già, nhan sắc phai nhạt, vốn là lẽ thường."

Hoàng thượng lắc đầu nhưng không nói gì, một lúc sau liền rời đi.

Sau đó thái giám truyền thánh chỉ, ban thụy hiệu cho nương nương là một chữ "Hi".

Ta nhận thánh chỉ đặt bên cạnh người, rồi nói với Nguyên công công:

"Công công, xin nhờ người chuyển lời tới Hoàng thượng, lão nô nguyện được chôn cùng Hoàng hậu nương nương, cầu người thành toàn."

Nguyên công công ngẩn người, đẩy bạc trong tay ta ra:

"Ma ma yên tâm, lời này tôi nhất định sẽ chuyển đạt."

Nhưng ngoài dự liệu, Hoàng thượng từ chối thỉnh cầu của ta.

Người bảo:

"Để ngươi chôn cùng, Biết Lan sẽ hận trẫm."

Đêm khuya, một mình ta đứng giữa sân vắng. Có người nói với ta:

"Thí chủ đã không còn vướng bận trần thế, hay là đi theo tôi?".

Ngày ta ra cung, tuyết bay đầy trời.

Cánh cửa cung cao lớn chậm rãi khép lại trước mắt ta.

Nghĩ về đủ chuyện trên đời, ta sờ lên cái đầu trọc của mình mà mỉm cười.