Thẩm Gia Có Nữ Tri Lan

Chương 7



Ngoại Truyện: Đại Tiểu Thư.

1.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Mẫu thân vốn định tìm cho ta một nha hoàn trạc tuổi, lớn hơn vài tuổi cũng được, quan trọng là phải xinh đẹp một chút để sau này làm của hồi môn gả sang nhà chồng, coi như làm một người thiếp thân tín.

Nhưng cuối cùng ta lại chọn một đứa nhỏ hơn ta 4 tuổi, đơn giản vì ta thấy con bé rất thú vị.

Con bé thực sự rất hợp ý ta, những trò quậy phá của ta nó đều hiểu ngay lập tức.

Vậy nên, nó không biết làm mấy việc mà nha hoàn thường làm thì đã sao?

Những đứa khác có biết trèo tường b.ắ.n ná như nó đâu!

Ta vốn chỉ coi Hỉ Nhi là một món đồ chơi, nghĩ rằng hứng thú rồi cũng qua đi.

Nhưng ta đã quên mất, con người ai chẳng có trái tim, ta đã thực sự để tâm đến con bé nha hoàn này.

Có lẽ nhận ra thái độ của ta thay đổi, con bé ngày càng bày đủ trò để làm ta vui.

Ca ca vẫn hay bảo Hỉ Nhi là cái đuôi nhỏ của ta, nếu ta không vui, cái đuôi này cũng héo rũ theo.

2.

Ta cũng biết mình có chút tính khí tiểu thư.

Hạ nhân trong phủ đều bảo ta là vị chủ t.ử khó chiều, nhưng ai cũng muốn vào viện của ta vì "bổng lộc" ở đây là hậu hĩnh nhất.

Làm nhiều hưởng nhiều, muốn kiếm tiền thì phải có chút giác ngộ chứ!

Hơn nữa, những vị chủ t.ử ngoài mặt ôn nhu hiền hậu, biết đâu sau lưng lại có những sở thích biến thái không chừng.

Có một dạo ta mê đọc thoại bản, Hỉ Nhi liền trèo tường đi mua cho ta.

Để chọn được cuốn thú vị, con bé bắt đầu học chữ, sau này tốc độ đọc sách của nó nhanh đến mức ta cũng phải hổ thẹn.

Vì Hỉ Nhi nhỏ tuổi hơn ta, nó không hiểu mấy chuyện tình ái sướt mướt, mà chỉ khoái những chuyện lạ phố phường hay truyền thuyết ma quái.

Ta ít khi nói với nó chuyện cưới xin.

Với ta, hôn nhân chỉ là một canh bạc mà nữ t.ử đem cả đời mình ra đặt cược, ngoài việc hy sinh tuổi thanh xuân, đôi bên chẳng mất mát gì.

Rồi một ngày, ta cũng trở thành một món tiền cược, có điều món tiền này xinh đẹp hơn, đắt giá hơn và tính tình... cáu kỉnh hơn một chút.

Ta là kẻ có tính chiếm hữu rất mạnh, không thích chia sẻ thứ mình yêu thương với bất kỳ ai.

Thứ gì người khác chạm vào, ta bỏ ngay.

Trượng phu là thứ duy nhất ta miễn cưỡng cho phép kẻ khác dòm ngó, dù sao làm chính thất cũng phải tỏ ra hào phóng chút chứ!

Lúc biết phải gả cho Thành Vương làm trắc phi, ta không đến nỗi không chấp nhận được.

Nhưng từ nhỏ ăn trắng mặc trơn, mọi thứ đều hơn người, giờ gả đi lại phải thấp hơn kẻ khác một bậc, ta hận đến nghiến răng.

Đều tại lão Thành Vương đó, cứ nhất quyết đòi cưới ta bằng được.

Thiên hạ cứ tưởng cha ta muốn bám víu con thuyền Thành Vương, thực chất là Thành Vương cố tình kéo cha ta xuống nước.

Anh trai đột nhiên nổi lòng tốt rủ ta đi cưỡi ngựa, ta đã biết là "sự lạ tất có biến".

Thành Vương trông cũng tuấn tú, nhưng cái kiểu cười như không cười của hắn nhìn chỉ muốn đ.ấ.m.

Sau đó hắn cứ hẹn ta đi chơi, mẹ ta thì bảo là để "bồi đắp tình cảm".

Nói thật, ta không phải kiểu tiểu thư ngồi ngâm thơ pha trà, tình cảm chẳng thấy đâu mà hai đứa sắp phát điên đến nơi.

Ta hỏi thẳng hắn:

"Rốt cuộc ngươi có cưới ta không?".

Tai hắn đỏ ửng lên, mặt vẫn đơ ra nhưng giọng rất kiên định:

"Cưới!"

"Tốt quá, chuẩn bị lễ vật rồi tới nhà cầu hôn đi!".

3.

Ngày đón dâu, Hỉ Nhi rỉ tai bảo chẳng biết từ đâu lòi ra thêm hai người khiêng kiệu, thành ra ta được rước bằng kiệu tám người và Vương gia chẳng nói gì.

Hừ, vớ vẩn, đó là do ta tự bỏ tiền túi ra thuê thêm đấy!

Vả lại, hắn thấy thì đã sao?

Vì đi cửa hông nên không có lễ bái đường.

Nghĩ tích cực thì các nương nương trong cung cũng đâu có bái đường.

Nhưng ta vẫn thấy hụt hẫng vì trong thoại bản viết cảnh đó náo nhiệt lắm.

Sau khi vén khăn voan, uống rượu hợp cẩn là xong lễ, nha hoàn bà t.ử lui ra hết.

Đột nhiên giọng Hỉ Nhi vang lên:

"Phu thê đối bái! Đưa vào động phòng!"

Ta và Thành Vương ngẩn người, rồi ta bật cười trước.

Con bé này đúng là biết cách nối tiếp câu chuyện năm xưa.

Thành Vương định phá tan bầu không khí bằng cách khen ta hôm nay đẹp.

Ta bảo hắn uống say rồi, ta ngày nào chẳng đẹp như hoa, dù tắt đèn vẫn cứ đẹp.

Hắn nâng mặt ta định tạo vẻ ái muội, vừa ngồi xuống giường đã "Ui da" một tiếng.

Ta nhìn kỹ, thì ra là một cây kim khâu với đường chỉ ngoằn ngoèo như giun đất.

Ta đoán ngay là Hỉ Nhi bỏ quên kim trên chăn.

Ta cười nắc nẻ, Thành Vương thì vừa giận vừa ngơ ngác.

Nếu chuyện này xảy ra với ta, ta sẽ tìm kẻ thủ ác để trút giận, nhưng để bảo vệ Hỉ Nhi, ta đành đè Thành Vương xuống giường.

Hỉ Nhi à, tiểu thư vì ngươi mà phải "hiến thân" cứu giá đấy nhé!

4.

Ngày tháng ở Thành Vương phủ cũng chẳng khác phủ tướng quân là mấy, miễn là đừng trèo tường ra ngoài vào đúng hôm Vương gia đến ngủ là được.

Có lẽ thấy ta hay trốn đi chơi, hắn bắt đầu sang viện của ta ăn cơm mỗi ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngủ có thể thiếu chứ cơm thì phải ăn.

Hắn ăn nhiều mà chẳng nói câu nào, đúng kiểu "trời đ.á.n.h tránh bữa ăn".

Một hai lần ta còn nhịn được, lâu dần ta ngứa miệng nên cứ luyên thuyên, hắn thỉnh thoảng mới đáp lại một câu.

Việc hắn tới không chỉ cản trở ta đi chơi mà còn ăn lạm vào phần gạo của ta, thế là ta đi đòi tiền cơm.

Đòi tiền một cái là hắn không tới nữa, thật là nhất cử lưỡng tiện.

Nhưng đời không như mơ, lúc ta đang leo tường thì chạm mặt hắn ở phía bên kia.

Ta giẫm lên vai hắn để leo xuống, rồi "vừa ăn cướp vừa la làng", mắng hắn lén lút chắc là đi gặp hồ ly tinh, dọa sẽ mách Vương phi.

Hắn thở dài xoa đầu ta bảo:

"Ta chỉ có mình nàng".

Hừ, lừa trẻ con à, một Vương phi, một trắc phi, hai thị th·iếp.

Ta bấm đốt ngón tay tính cho hắn xem, hắn bảo:

"Trừ nàng ra, những người khác đều không tính".

Thấy hắn không truy cứu chuyện ta trốn đi, lại còn tặng thêm một nhành san hô, ta mới thôi gây sự.

Tiền tiêu hằng tháng của ta tăng gấp đôi, và hắn cũng nghiễm nhiên "đóng quân" luôn tại bàn ăn của ta.

5.

Thành Vương đúng là có số làm quan to, thoắt cái đã thành Hoàng thượng.

Hỉ Nhi gọi ta một tiếng "nương nương" làm ta sướng rơn!

Nhưng Ngự Thiện Phòng đúng là đồ bỏ đi, Hoàng thượng vẫn cứ sang cung ta ăn trực, rồi ngủ lại luôn, chẳng thấy "mưa móc đồng đều" gì cả.

Bồi ăn, bồi uống, bồi chuyện, bồi chơi, bồi ngủ...

Quý phi gì mà khối lượng công việc nặng nhọc thế này!

Ta khoe khoang với anh trai:

"Đàn ông học cao hiểu rộng làm gì, không bằng có cô em gái gả chồng tốt".

Nếu không vì ta là Quý phi, chắc anh ta đã ném ta xuống hồ sen cho tỉnh rồi.

Anh ấy bảo ta bớt kiêu ngạo lại, cha đang bị người ta sàm tấu kìa.

Ta có xích chân hay hạ d.ư.ợ.c Hoàng thượng đâu, chân là của ngài ấy, sao ta quản được?

Lời đồn ngày càng quá quắt, bảo ta là yêu phi mê hoặc nam nhân.

Được, nếu đã không thanh minh được thì ta làm "yêu phi" cho xem, ít nhất cũng không bị oan.

Ta nghiên cứu "sách quý" mẹ tặng, cộng thêm hiểu biết cá nhân về yêu phi, Hoàng thượng lúc đầu kinh ngạc nhưng sau đó phối hợp rất nhiệt tình.

Cuối cùng ngài ấy không thành hôn quân, mà chỉ có ta là mệt bã người.

Vài tháng sau ta chán ăn, cứ tưởng đầy bụng nhưng ngự y khám xong thì báo ta mang thai.

Huệ Tần và Cao Mỹ nhân chạy tới hỏi:

"Con của ai?".

Ta mắng:

"Nói bậy, tất nhiên là long thai!".

Huệ Tần thốt ra một câu làm ta sốc tận óc:

"Nàng và Hoàng thượng là ngủ thật à?".

Trời ạ, hóa ra bấy lâu nay mình ta gánh hết "việc nặng" này sao!

Hoàng thượng đến, khẽ mỉm cười xoa bụng ta.

Ta bảo:

"Hoàng thượng, ngài thật sự chỉ nhắm vào một mình ta mà hành hạ thôi à!".

Ngài ấy lặng đi một lúc rồi bảo:

"Nàng nói thứ gì người khác chạm vào nàng sẽ bỏ mà".

Ta sững người, rồi nước mắt rơi lã chã.

Ta cứ tưởng đời này phú quý là lẽ thường, hóa ra ta thực sự được ông trời ưu ái, ban cho những gì tốt đẹp nhất.

6.

Làm mẹ rồi ta bớt tính tùy hứng.

Nhìn con gái giống hệt mình, ta mới biết hồi nhỏ mình đáng ghét thế nào.

Nhưng Hỉ Nhi cứ bảo:

"Ôi, công chúa làm nũng là lòng nô tỳ tan chảy ngay".

Hoàng thượng thì thôi rồi, hận không thể hái cả sao trên trời cho nó.

Cũng phải, ta gây sự bao năm ngài ấy còn chịu được, huống chi là con gái rượu.

Hỉ Nhi bảo:

"Gặp được tiểu thư là điều tốt đẹp nhất đời nô tỳ".

Ta muốn sắp xếp cho nó một hôn sự tốt để nó ra cung sống đời riêng, nhưng nó từ chối.

Nó nói:

"Nữ t.ử không nhất thiết phải gả chồng mới có ý nghĩa".

Câu nói đó khiến ta bừng tỉnh.

Ta bảo:

"Kiếp sau nếu ta vẫn tốt số thế này, ta sẽ đổi chỗ cho ngươi".

Hỉ Nhi cười:

"Nương nương, là những thứ tốt đẹp nhất trên đời này đều tự tìm đến người đấy".