Thẩm Lục Tiêu, Chàng Mù Rồi Sao?

Chương 10



Hai chữ "y phục xộc xệch" được hắn thốt ra một cách chậm rãi, mang theo hàm ý nhắc nhở đầy mập mờ về cái đêm mưa giông hôm trước, khi lòng bàn tay hắn áp c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c mềm mại của nàng.

 

Mặt Tiêu Hàn Tinh trong nháy mắt đỏ bừng lên như quả cà chua chín, hai tai nóng rực đến mức sắp bốc khói. 

 

Nàng ôm lấy n.g.ự.c mình, lùi sát vào góc xe, lắp bắp mắng: "Người... đồ lưu manh giả danh trí thức! Người không được nhắc lại chuyện đêm đó!"

 

"Chuyện đêm đó là chuyện gì? Chính miệng ngươi gào lên nói thích ta, chính tay ngươi túm lấy tay ta..."

 

"Im miệng! Người im miệng cho ta!" Tiêu Hàn Tinh vội vàng vươn cả hai bàn tay nhỏ nhắn ra, thô bạo bịt c.h.ặ.t lấy khuôn miệng mỏng manh của Thẩm Lục Tiêu.

 

Lòng bàn tay mềm mại, thoang thoảng mùi hoa đào của nàng áp thẳng lên môi hắn. Thẩm Lục Tiêu khựng lại, đôi mắt phượng khẽ híp lại nhìn nàng. 

 

Hắn không đẩy tay nàng ra, ngược lại còn đứng im bất động, để mặc cho sự tiếp xúc da thịt đầy ngứa ngáy này kéo dài. Ánh mắt hắn trượt từ đôi mắt hạnh đang hoảng loạn của nàng xuống vùng cổ trắng ngần, nơi xương quai xanh mảnh mai đang run rẩy sau lớp cổ áo học sinh.

 

Cảm nhận được bờ môi ấm nóng của hắn đang chạm nhẹ vào lòng bàn tay mình, Tiêu Hàn Tinh như bị điện giật, vội vàng rụt tay về, giấu hai tay ra sau lưng, trừng mắt nhìn hắn đầy đề phòng.

 

Thẩm Lục Tiêu thong thả rút chiếc khăn lụa trắng tinh từ trong túi áo ra, nhưng lần này hắn không lau môi, mà là nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng, tỉ mỉ lau sạch vệt mực đen còn sót lại trên những đầu ngón tay nàng từ lúc chiều. 

 

Hành động của hắn thô bạo nhưng vô cùng cẩn thận, dịu dàng một cách quỷ dị.

 

"Ngoan ngoãn ở trong phủ cho ta. Bài hịch hôm nay, tối nay chép phạt năm mươi lần, ta sẽ đích thân ngồi bên cạnh giám sát. Chép không xong, ngày mai đừng mong bước chân ra khỏi vương phủ nửa bước." 

 

Hắn lạnh lùng buông tay nàng ra, ném chiếc khăn lụa bẩn vào sọt rác, khôi phục lại dáng vẻ tổng quản cao lãnh, hờ hững như cũ.

 

Tiêu Hàn Tinh c.ắ.n răng, uất ức nhìn bả vai áo màu tím sẫm của hắn, trong lòng vừa nghẹn vừa có một cảm giác ngọt ngào kỳ lạ nhen nhóm bùng lên. 

 

Hắn biết nàng là nữ nhi, hắn không vạch trần nàng, hắn giam lỏng nàng bằng cái cách độc đoán nhất, nhưng cũng là đang dùng cả mạng sống của mình để bảo bọc cho cái bí mật có thể chu di cửu tộc này.

 

Đêm Thịnh Kinh, trăng thanh gió mát. Ánh trăng bạc như nước xối xuống những khoảng sân lát đá xanh của phủ Nhiếp chính vương, kéo dài bóng đổ của những cây hòe cổ thụ.

 

Bên trong thư phòng của Thẩm Lục Tiêu, ngọn nến long bấc thắp sáng trưng, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ hòa cùng làn khói tùng tuyết thanh khiết từ lư hương đồng cổ.

 

Tiêu Hàn Tinh ngồi bên án thư, trên tay cầm cây b.út lông sói, cắm cúi chép bài hịch dài ngoằng. 

 

Nàng đã thay một bộ trung y màu trắng rộng rãi, mái tóc đen dài xõa tung sau lưng, không còn dải lụa buộc tóc của thế t.ử vương phủ, trông nàng lúc này hoàn toàn là một thiếu nữ phòng khuê thanh tú, mềm mại.

 

Cách nàng chưa đầy ba bước, Thẩm Lục Tiêu ngồi bên chiếc sập gỗ, trên tay cầm một cuốn sổ sách kinh tế nhưng nửa canh giờ qua chưa hề lật sang trang mới. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ánh mắt phượng thâm sâu của hắn từ đầu đến cuối đều khóa c.h.ặ.t vào bóng lưng gầy nhỏ, mảnh mai của nàng.

 

Ánh nến vàng vọt bao phủ lên nghiêng mặt của Tiêu Hàn Tinh, soi rõ hàng mi dài cong v.út đang khẽ rung lên vì mệt mỏi, và cả bờ môi mọng thỉnh thoảng lại chu ra đầy bực bội mỗi khi viết sai chữ.

 

Cái bệnh sạch sẽ giai đoạn cuối của Thẩm Lục Tiêu hôm nay dường như đã biến dị thành một chứng bệnh khác: bệnh nghiện nhìn Tiêu Hàn Tinh. 

 

Hắn nhìn bờ vai nhỏ nhắn của nàng, nhìn vòng eo thon gọn ẩn hiện dưới lớp trung y mỏng, trong đầu bất giác nhớ lại cảm giác mềm mại như bông khi vòng tay siết c.h.ặ.t eo nàng ngoài xe ngựa. 

 

Một luồng nhiệt âm ỉ bốc lên từ đan điền, khiến hắn thấy cổ họng mình khô khốc, phải nâng tách trà lạnh lên uống một ngụm lớn để đè nén nội tâm vặn vẹo của mình.

 

"Thẩm thúc thúc... ta mỏi tay quá, không chép nổi nữa đâu."

 

Tiêu Hàn Tinh bỗng nhiên quăng b.út lông xuống bàn, xoay người lại nhìn hắn. Nàng bĩu môi, hai mắt ngậm nước, dùng điệu bộ da mặt dày thường ngày để ăn vạ. 

 

Nàng giơ bàn tay nhỏ nhắn thon dài nhưng đã hằn lên vệt đỏ vì cầm b.út ra trước mặt hắn, giọng điệu nũng nịu dính đầy mùi vị cậy sủng mà kiêu: "Người xem đi, tay ta sắp gãy rồi này. Người có còn tính người không hả?"

 

Nhìn bàn tay nhỏ nhắn đang giơ ra trước mặt mình, Thẩm Lục Tiêu thở dài một tiếng đầy bất lực. 

 

Hắn đặt cuốn sổ sách xuống, thong thả đứng dậy, sải bước dài tiến lại gần án thư.

 

Hắn đứng ngay sau lưng nàng, một lần nữa dùng chiều cao và khí thế nam nhân trưởng thành hoàn toàn bao trùm lấy bóng dáng nhỏ bé của Tiêu Hàn Tinh. 

 

Hương tùng tuyết lạnh lẽo từ người hắn lập tức phủ xuống đầu nàng.

 

Thẩm Lục Tiêu không nói không rằng, cúi người xuống, bàn tay to lớn, ấm nóng của hắn thong thả vươn ra, từ phía sau nắm trọn lấy bàn tay nhỏ nhắn đang dính chút mực của nàng, thô bạo nhưng tỉ mỉ nhặt cây b.út lông sói lên.

 

Cơ thể Tiêu Hàn Tinh một lần nữa cứng đờ. Lưng nàng dán sát vào vòm n.g.ự.c vững chãi, ấm áp của hắn. Nàng có thể nghe thấy rõ mồn một tiếng tim đập trầm ổn, mạnh mẽ của hắn ngay sau gáy mình, và cả hơi thở ấm áp của hắn phả nhẹ lên đỉnh đầu nàng mỗi khi hắn cúi xuống.

 

"Thẩm... Thẩm Lục Tiêu..." Nàng lắp bắp, tim đập loạn nhịp như trống trận, muốn rút tay về nhưng bàn tay hắn như một cái khóa bằng sắt, siết c.h.ặ.t lấy tay nàng không cho nhúc nhích.

 

"Im lặng. Viết tiếp."

 

Thẩm Lục Tiêu khàn giọng ra lệnh ngay bên tai nàng. Hắn dùng lực đạo của bàn tay mình, bao bọc lấy bàn tay nàng, bắt đầu di chuyển ngòi b.út lông trên mặt giấy tuyên thành sạch sẽ, từng nét, từng nét một nắn nót viết ra những chữ Hán cổ phượng múa rồng bay.

 

"Tiêu Hàn Tinh, ngươi thích ta, ta biết rồi." Thẩm Lục Tiêu vừa nắm tay nàng viết chữ, vừa đột ngột hạ thấp giọng xuống, thanh âm trầm thấp, mập mờ vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch, mang theo một sự chiếm hữu độc đoán x.é to.ạc màn đêm: 

 

"Nhưng ngươi nên nhớ kỹ, một khi đã bước vào chiếc bẫy của Thẩm Lục Tiêu ta, ngươi cả đời này cũng đừng mong trốn thoát. Ngoan ngoãn làm thế t.ử của ngươi, giữ cái thân thể này cho sạch sẽ... Chờ ngày thúc thúc ngươi khải hoàn trở về, ta sẽ tự mình tìm cách... đòi ngươi từ tay ngài ấy."