Thẩm Lục Tiêu, Chàng Mù Rồi Sao?

Chương 9



Thẩm Lục Tiêu thong thả nói, bàn tay thon dài của hắn khẽ động dưới lớp tay áo rộng, thản nhiên lấy từ trong túi ra một tấm ngân phiếu mệnh giá lớn đặt lên bàn phu t.ử. 

 

"Đây là chút lòng thành của vương phủ đóng góp cho quỹ tu sửa thư viện của Quốc T.ử Giám. Còn về phần bài hịch... Thẩm mỗ tối nay về phủ sẽ đích thân giám sát thế t.ử chép phạt, không phiền phu t.ử phải nhọc lòng."

 

Vị phu t.ử già nhìn tấm ngân phiếu, lại nhìn sát khí ẩn hiện dưới đáy mắt của Thẩm Lục Tiêu, nơi nào còn dám nói nửa chữ "không"? 

 

Ông ta vuốt râu, gật đầu lia lịa: "Được, được. Thẩm tổng quản đã nói vậy, ta xin phép bỏ qua lần này. Thế t.ử thân thể bất an, mau về phủ nghỉ ngơi đi."

 

"Đa tạ phu t.ử."

 

Thẩm Lục Tiêu xoay người, thô bạo túm lấy cổ tay của Tiêu Hàn Tinh, kéo nàng xồng xộc đi ra khỏi học đường trước những ánh mắt kinh hãi và ngưỡng mộ của đám đồng môn.

 

Ra đến cỗ xe ngựa đậu bên ngoài cổng Quốc T.ử Giám, Thẩm Lục Tiêu ném mạnh tập sách của nàng lên ghế, thô lỗ đẩy nàng vào trong rồi bản thân cũng bước lên, đóng sầm cửa xe lại.

 

"Thẩm Lục Tiêu! Người buông ta ra! Người làm đau tay ta rồi!" Tiêu Hàn Tinh uất ức gào lên, cổ tay trắng ngần của nàng bị hắn siết c.h.ặ.t đến mức hằn lên một vệt đỏ rực.

 

Thẩm Lục Tiêu buông tay ra, nhưng hắn không lùi lại như mọi khi. Hắn dồn nàng vào góc xe ngựa, hai tay chống hai bên thành xe, hoàn toàn khóa c.h.ặ.t nàng trong l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn của mình. 

 

Hương tùng tuyết thanh khiết cùng hơi thở nam tính áp bách bủa vây lấy Tiêu Hàn Tinh, khiến nàng nín thở, tim đập loạn nhịp như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

"Tiêu Hàn Tinh, ngươi giỏi lắm!" Thẩm Lục Tiêu cúi đầu, khoảng cách giữa hai gương mặt gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.

 

 Đôi mắt phượng của hắn đỏ ngầu, gằn từng chữ qua kẽ răng: "Ta bảo ngươi đến Quốc T.ử Giám để học hành, chứ không phải để ngươi đứng đó khóc lóc cho thiên hạ xem! Ngươi có biết bộ dạng t.h.ả.m hại lúc nãy của ngươi trông giống cái gì không?!"

 

"Trông giống cái gì kệ ta! Ai mượn người đến quản?!" Tiêu Hàn Tinh khóc nấc lên, hai tay đ.ấ.m mạnh vào n.g.ự.c hắn. "Người xử lý Lâm Nguyện, ép hắn nghỉ học, bây giờ lại đến học đường làm nhục ta! Người cậy mình là người nuôi ta thì có quyền làm thế sao?!"

 

"Ta làm nhục ngươi?!" Thẩm Lục Tiêu tức đến bật cười, bàn tay to lớn của hắn bất chợt vươn ra, thô bạo nhưng vô cùng cẩn thận bóp c.h.ặ.t lấy cằm nàng, ép nàng phải ngước mặt lên nhìn thẳng vào mắt hắn.

 

"Tiêu Hàn Tinh, ngươi có biết nếu hôm nay ta không đến, lời đồn đoạn tụ kia sẽ biến tướng thành cái gì không?! Ngươi có biết cái thân phận nữ nhi này của ngươi một khi bị lộ ra, cái đầu trên cổ ngươi và cả cái vương phủ này sẽ đi tông không hả?!" 

 

Giọng hắn trầm thấp, khàn đặc vì kiềm chế cơn giận và cả những xúc cảm vặn vẹo đang cuộn trào trong lòng.

 

Hắn nhìn chằm chằm vào bờ môi đỏ mọng đang run rẩy của nàng, ánh mắt trượt xuống vùng cổ thanh tú và l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng dữ dội dưới lớp vải bó n.g.ự.c phẳng lỳ. 

 

Lòng bàn tay hắn bỗng chốc nóng rực như lửa đốt, ký ức mềm mại đêm qua lại ùa về t.r.a t.ấ.n lý trí hắn. Hắn siết c.h.ặ.t cằm nàng, hơi thở nóng rực phả lên mặt nàng, thanh âm đột ngột hạ thấp xuống, mang theo một sự chiếm hữu độc đoán đến điên cuồng:

 

"Nghe cho kỹ đây. Từ nay về sau, không có sự cho phép của ta, ngươi không được phép cười với bất kỳ nam nhân nào ngoài phố. Không được phép để bất kỳ ai chạm vào một sợi tóc của ngươi. Lâm Nguyện không được, đám công t.ử vương tôn kia càng không được! Ngươi là do một tay Thẩm Lục Tiêu ta nuôi lớn, bẩn hay sạch, ngoan hay bướng, cũng chỉ có một mình ta có quyền quản giáo! Ngươi đã nói ngươi thích ta... vậy thì đừng có ở trước mặt ta mà bênh vực gã nam nhân khác!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lời nói vừa dứt, cả không gian xe ngựa bỗng chốc rơi vào sự im lặng quỷ dị.

 

Tiêu Hàn Tinh trợn tròn mắt hạnh, sững sờ nhìn gương mặt tuấn mỹ đang phóng đại trước mắt mình. Nàng có thể nghe thấy rõ ràng tiếng tim đập dữ dội của hắn, và cả sự rung động, ghen tuông điên cuồng không thể che giấu dưới cái lốt "bề trên nghiêm khắc" kia.

 

Hắn... hắn đang ghen? Hắn biết nàng là nữ nhi, biết nàng thích hắn, và hắn đang dùng cái cách độc đoán nhất để đóng dấu chủ quyền lên người nàng.

 

Một dòng cảm xúc ngọt ngào xen lẫn hoảng sợ, kích thích chạy thẳng từ thắt lưng lên đại não Tiêu Hàn Tinh, khiến nàng hoàn toàn đ.á.n.h mất năng lực phản kháng, chỉ biết ngơ ngác nhìn hắn, vành tai đỏ rực như sắp rỉ m.á.u.

 

Cỗ xe ngựa phủ Nhiếp chính vương lăn bánh rời khỏi cổng Quốc T.ử Giám, bỏ lại sau lưng những tiếng xì xào của đám vương tôn công t.ử. 

 

Bên trong không gian chật hẹp, ngột ngạt ấy, lời tuyên bố độc đoán của Thẩm Lục Tiêu vẫn còn vảng vất như một thứ bùa chú, khiến cả hai con người rơi vào một thế trận giằng co đầy ám muội.

 

Bàn tay Thẩm Lục Tiêu vẫn giữ c.h.ặ.t lấy chiếc cằm thanh tú của Tiêu Hàn Tinh. Ánh mắt hắn thâm sâu, đỏ ngầu những tơ m.á.u vì một đêm mất ngủ và cả cơn ghen tuông điên cuồng vừa bộc phát. 

 

Khi nhìn thấy đôi mắt hạnh ngậm nước của nàng từ kinh ngạc chuyển sang sững sờ, rồi lại dại ra nhìn hắn, vị tổng quản vốn nổi tiếng lý trí ấy bỗng chốc cảm thấy một cảm giác thỏa mãn vặn vẹo dâng lên trong lòng.

 

Hắn không buông nàng ra, ngược lại còn ghé sát hơn một chút, khoảng cách gần đến mức ch.óp mũi hai người suýt chút nữa đã chạm vào nhau.

 

"Sao không nói gì? Mọi khi cái miệng của ngươi lanh lợi lắm mà?" Giọng hắn khàn đặc, trầm thấp như tiếng đàn phong cầm bị lỗi nhịp.

 

Tiêu Hàn Tinh nín thở, hai tay bấu c.h.ặ.t lấy vạt áo gấm màu xanh nhạt của mình. Hương tùng tuyết thanh khiết, lạnh lẽo trộn lẫn với hơi thở nam tính nóng rực từ người hắn phả lên mặt nàng, mang theo một lực áp bức kinh người. 

 

Lồng n.g.ự.c nàng phập phồng dữ dội, lớp vải bó n.g.ự.c siết c.h.ặ.t khiến nàng có chút nghẹt thở, nhưng cái nghẹt thở này phần lớn lại đến từ sự rung động mãnh liệt trong tim.

 

Nàng run rẩy, cố gắng tìm lại chút kiêu ngạo thường ngày, khàn giọng lý nhí: "Thẩm Lục Tiêu... người... người cậy già lên mặt. Người buông ta ra trước đã..."

 

"Cậy già lên mặt?"

 

Thẩm Lục Tiêu cười khẩy một tiếng, thanh âm mang theo chút tự giễu và cay đắng. Hắn rốt cuộc cũng buông cằm nàng ra, nhưng không lùi lại, mà là ngồi ngay ngắn bên cạnh nàng, bả vai rộng lớn dán c.h.ặ.t vào bả vai mảnh mai của nàng qua hai lớp y phục. 

 

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ xe ngựa, bàn tay thon dài gõ nhịp "cộc, cộc" lên thành gỗ, thản nhiên nói: "Ta hơn ngươi mười tuổi, đích thân nuôi ngươi bốn năm qua. Bản tính của ngươi từ cọng tóc đến gót chân ta đều nắm rõ. Ngươi nói xem, ta có quyền quản ngươi không?"

 

Tiêu Hàn Tinh xoa xoa chiếc cằm hơi ửng đỏ của mình, liếc nhìn góc nghiêng hoàn mỹ, sắc bén như tạc tượng của hắn. 

 

Nàng mím môi, sự uất ức dâng lên lấn át cả nỗi sợ hãi: "Người quản ta, nhưng người có cần phải độc đoán đến mức ép Lâm Nguyện nghỉ học không? Người làm vậy... làm vậy khiến ta ở Quốc T.ử Giám chẳng còn một người bằng hữu nào cả!"

 

"Ngươi cần bằng hữu nam nhân để làm gì?" 

 

Thẩm Lục Tiêu xoay đầu lại, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o cạo găm thẳng vào nàng. "Đứng ngoài hành lang để gã ôm eo? Hay là cùng gã vào t.ửu lầu say khướt rồi để gã nhìn thấy cái bộ dạng... y phục xộc xệch của ngươi?"