Lời nói đầy ẩn ý, dạt dào nam tính phả thẳng vào tai Tiêu Hàn Tinh, khiến toàn thân nàng như nhũn ra, hai mắt mờ mịt nhìn những nét chữ đang dần hiện ra trên giấy.
Ngòi b.út lông sói dừng lại ở nét cuối cùng của bài hịch chép phạt.
Không gian trong thư phòng yên ắng tới mức chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch đồng điệu của hai người, cùng tiếng tim nến thỉnh thoảng lại nổ lép bép, b.ắ.n ra những tia lửa nhỏ vụn.
Thẩm Lục Tiêu vẫn giữ nguyên tư thế bao bọc Tiêu Hàn Tinh từ phía sau. Một tay hắn nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng, tay kia vô thức chống lên mặt bàn gỗ sưa, hoàn toàn giam giữ cơ thể mảnh mai ấy trong vòm n.g.ự.c vững chãi của mình.
Khoảng cách gần đến mức mái tóc đen xõa tung đầy mùi hoa đào của nàng cứ cọ nhẹ vào cằm hắn, mang đến một cảm giác ngứa ngáy luồn thẳng vào đại não, thiêu đốt chút lý trí cuối cùng mà hắn hằng tự hào.
Tiêu Hàn Tinh ngồi bất động, hai tai đỏ bừng như sắp nhỏ m.á.u.
Câu nói “Ta sẽ tự mình tìm cách... đòi ngươi từ tay ngài ấy” của hắn cứ vang vọng bên tai nàng, khiến đầu óc nàng mờ mịt, hô hấp trở nên dồn dập.
"Thẩm... Thẩm Lục Tiêu, ta chép xong rồi." Nàng lí nhí trong cổ họng, cố gắng rút bàn tay đang bị hắn nắm c.h.ặ.t ra, nhưng lực đạo của nam nhân phía sau đột ngột siết mạnh hơn một chút.
"Xong rồi?" Thẩm Lục Tiêu khàn giọng lặp lại. Hắn từ từ buông cán b.út lông ra, nhưng bàn tay thon dài gầy guộc kia không hề thu về, mà lại trượt dần lên, dịu dàng một cách thô bạo mà nắm lấy bờ vai gầy đang run rẩy của nàng, xoay người nàng lại đối diện với mình.
Tiêu Hàn Tinh giật mình ngẩng đầu lên, đập vào mắt nàng chính là đôi mắt phượng sâu hoắm, đỏ ngầu những tơ m.á.u và ngập tràn d.ụ.c vọng độc chiếm của Thẩm Lục Tiêu.
Dưới ánh nến vàng vọt mập mờ, gương mặt tuấn mỹ cao lãnh thường ngày của hắn lúc này dường như đã cởi bỏ lớp mặt nạ ngụy trang, để lộ ra sự vặn vẹo thầm kín của một kẻ bề trên đang điên cuồng vì ghen và vì yêu.
Hắn nhìn chằm chằm vào bờ môi đỏ mọng đang hơi mở ra vì kinh ngạc của nàng, yết hầu khẽ lăn lộn dữ dội.
Cái bệnh sạch sẽ giai đoạn cuối từng khiến hắn ghét bỏ việc tiếp xúc với người khác, giờ đây trước mặt tiểu cô nương này hoàn toàn sụp đổ thành tro bụi.
Hắn không chê nàng bẩn, không chê nàng bướng bỉnh, hắn chỉ muốn... nuốt chửng lấy nàng, giấu nàng vào nơi sâu nhất của vương phủ để không một nam nhân nào ngoài kia có thể nhìn thấy.
"Tiêu Hàn Tinh, ngươi có biết bốn năm qua, ta đã phải nhẫn nhịn thế nào không?" Thẩm Lục Tiêu cúi đầu xuống, giọng nói trầm thấp khàn đặc phả thẳng vào mặt nàng, mang theo một áp lực ngột ngạt.
"Ta nuông chiều ngươi, quản giáo ngươi, trói ngươi vào giường đ.á.n.h đòn... Tất cả là vì ta nghĩ ngươi là nam nhi, là huyết mạch duy nhất của Tiêu gia. Nhưng đêm qua, ngươi lại dám nói ngươi là nữ nhi, lại còn dám nói ngươi thích ta..."
"Ta..." Tiêu Hàn Tinh lắp bắp, sợ hãi trước ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của hắn, định lùi lại nhưng phía sau đã là án thư vững chãi, hoàn toàn không còn đường lui.
"Ngươi châm ngòi nổ, quấy đục một hồ nước yên ả bấy lâu nay của ta, rồi bây giờ lại muốn trốn sao?" Thẩm Lục Tiêu cười khẩy một tiếng, nụ cười mang theo sự độc đoán ngút trời.
Hắn bất chợt vươn tay ra, những ngón tay thon dài thô bạo gạt đi vài lọn tóc mai dính trên má nàng, lòng bàn tay ấm nóng thô ráp áp c.h.ặ.t lấy gò má đang bốc hỏa của Tiêu Hàn Tinh, ép nàng phải nhìn thẳng vào hắn. Khoảng cách thu hẹp lại trong gang tấc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Thẩm Lục Tiêu, người... ưm..."
Lời chưa kịp ra khỏi miệng đã hoàn toàn bị nuốt chửng.
Thẩm Lục Tiêu thô bạo cúi xuống, chuẩn xác áp bờ môi mỏng, lạnh lẽo của mình lên làn môi mềm mại, ngọt ngào của nàng.
Một nụ hôn mang theo tính chất trừng phạt, ghen tuông dữ dội và cả khát vọng độc chiếm dồn nén suốt bao năm qua đột ngột giáng xuống, khiến Tiêu Hàn Tinh hoàn toàn sững sờ.
Đôi mắt hạnh của nàng trợn tròn, đại não như nổ tung thành trăm vạn mảnh. Không có sự dịu dàng thăm dò, nụ hôn của hắn như một cơn bão táp tàn nhẫn càn quét qua khoang miệng nàng, điên cuồng mút mát, c.ắ.n mút bờ môi đỏ mọng đến mức tê dại, mang theo mùi hương tùng tuyết lạnh lẽo độc quyền bao trùm lấy toàn bộ hơi thở của nàng.
"Bộp."
Tiêu Hàn Tinh hoảng loạn, hai tay theo bản năng đ.ấ.m mạnh vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của hắn để đẩy ra, nhưng Thẩm Lục Tiêu lại giống như một ngọn núi lớn bất động.
Hắn một tay khóa c.h.ặ.t lấy hai cổ tay nhỏ nhắn của nàng ra sau lưng, tay còn lại luồn vào sau gáy nàng, siết c.h.ặ.t, ép nàng phải tiếp nhận sự chiếm đoạt đầy cuồng nhiệt này sâu hơn nữa.
Cảm giác mềm mại, ngọt lịm từ môi nàng dội thẳng vào tim Thẩm Lục Tiêu, khiến vị tổng quản vốn tự phụ về lý trí hoàn toàn phát điên.
Hắn không màng đến lễ giáo, không màng đến mười năm tuổi tác, càng không màng đến cái tội khi quân có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Hắn chỉ biết, tiểu cô nương này là của hắn, từ cọng tóc đến giọt m.á.u, chỉ có thể thuộc về một mình hắn mà thôi.
Dưới sự công kích điên cuồng ấy, cơ thể Tiêu Hàn Tinh dần dần nhũn ra như nước. Đôi bàn tay đang chống cự trên n.g.ự.c hắn từ bao giờ đã chuyển thành cấu c.h.ặ.t lấy bờ vai rộng của Thẩm Lục Tiêu, vành tai đỏ rực như rỉ m.á.u, tiếng rên rỉ nhỏ vụn bị hắn chặn đứng trong cổ họng nghe vừa đáng thương vừa đầy kích thích.
Không biết đã qua bao lâu, cho đến khi cảm nhận được tiểu cô nương trong lòng sắp ngạt thở đến mức chảy nước mắt, Thẩm Lục Tiêu mới thong thả lưu luyến rời khỏi bờ môi nàng. Giữa hai người kéo ra một sợi chỉ bạc mập mờ dưới ánh nến.
Thẩm Lục Tiêu thở dốc, trán tựa vào trán nàng, đôi mắt phượng thâm sâu khóa c.h.ặ.t lấy bờ môi sưng đỏ, ướt át vì vừa bị hắn tàn phá của nàng.
Hắn vươn ngón cái ra, thô bạo nhưng vô cùng nhẹ nhàng lau đi vệt nước miếng bên khóe môi nàng, thanh âm khàn đặc đầy thỏa mãn:
"Hàn Tinh, đây là hình phạt cho việc ngươi dám ra ngoài quyến rũ nam nhân khác. Nhớ kỹ cái cảm giác này cho ta. Từ nay về sau, nếu ngươi còn dám để gã đàn ông nào chạm vào một sợi tóc... ta sẽ không chỉ đơn giản là hôn ngươi thế này đâu."
Tiêu Hàn Tinh thở hổn hển, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, đôi mắt hạnh ngập nước vừa uất ức vừa xấu hổ nhìn hắn.
Đêm sâu dần, Thịnh Kinh lọt thỏm giữa sự tĩnh mịch vô bờ bến. Sau nụ hôn cuồng nhiệt dường như muốn tước đoạt toàn bộ dưỡng khí của Tiêu Hàn Tinh, Thẩm Lục Tiêu rốt cuộc cũng chịu buông lỏng vòng tay đang siết c.h.ặ.t eo nàng.
Hắn đứng thẳng người dậy, bàn tay thon dài khẽ vuốt lại nếp áo màu tím sẫm có chút xộc xệch, yết hầu chuyển động một cách khó khăn.
Đôi mắt phượng của hắn vẫn lưu lại những tia m.á.u đỏ và d.ụ.c vọng độc chiếm thầm kín, nhưng cái lý trí sắt đá của một vị tổng quản đứng đầu phủ vương gia đã kịp thời thức tỉnh, phủ lên gương mặt tuấn mỹ ấy một lớp mặt nạ hờ hững như băng tuyết.