Hắn cúi đầu, nhìn tiểu cô nương trước mặt đang ôm lấy n.g.ự.c, mặt đỏ bừng tai nóng ran, bờ môi mọng sưng đỏ lên một cách tội nghiệp.
Sự chật vật và thẹn thùng của nàng lúc này giống như một liều t.h.u.ố.c xoa dịu đi cơn ghen tuông điên cuồng dồn nén suốt hai ngày qua của hắn.
"Về viện của ngươi ngủ đi." Thẩm Lục Tiêu thong thả quay người lại phía án thư, thản nhiên nhấc cuốn sổ sách lên, thanh âm khàn đặc đã khôi phục lại ba phần lạnh lùng thường ngày.
"Bài hịch năm mươi lần này coi như ngươi đã qua ải. Ngày mai nếu còn đi học muộn, ta sẽ trực tiếp đến Quốc T.ử Giám đón ngươi."
Tiêu Hàn Tinh lúc này mới tìm lại được hồn phách từ cõi mộng. Nàng vừa thẹn vừa uất ức, đôi mắt hạnh ngậm nước trừng trừng nhìn cái bóng lưng cao ngạo, trưng ra bộ dạng "lưu manh giả danh trí thức" của hắn.
Nàng mím c.h.ặ.t môi, muốn gào lên mắng hắn một trận cho bõ tức, nhưng vừa động đậy bờ môi thì cảm giác tê dại, nóng bỏng từ nụ hôn đầu trộm lúc nãy lại ùa về, khiến nàng hoảng loạn vội vàng ôm lấy túi sách, quay người chạy trối ch ết ra khỏi thư phòng.
Tiếng bước chân loẹt quẹt vội vã của nàng xa dần rồi mất hút sau dãy hành lang khuất bóng trăng.
Đến lúc này, Thẩm Lục Tiêu mới chậm rãi đặt cuốn sổ sách xuống mặt bàn. Hắn đưa bàn tay phải lên, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào bờ môi mỏng của mình. Nơi đó vẫn còn vương lại hơi ấm nồng nàn và mùi hương hoa đào ngọt lịm độc quyền của Tiêu Hàn Tinh.
Bệnh sạch sẽ giai đoạn cuối của hắn đối với nàng hoàn toàn vô tác dụng. Thậm chí, trong lòng hắn lúc này còn cuộn trào một khát vọng vặn vẹo và đen tối hơn: hắn muốn độc chiếm sự bẩn thỉu lẫn sạch sẽ của nàng, muốn nhìn nàng khóc lóc, nhõng nhẽo dưới thân mình, chứ không phải quấn quýt lấy bất kỳ gã nam nhân nào khác ngoài phố.
"Đúng là nợ từ kiếp trước mà." Hắn khẽ thở dài một tiếng, một nụ cười dung túng đầy bất lực hiện lên nơi khóe môi, rồi nhanh ch.óng chìm vào bóng tối khi hắn thổi tắt ngọn nến trên bàn.
Sáng hôm sau, sảnh chính phủ Nhiếp chính vương lại chào đón một ngày mới bằng một bầu không khí có phần... vi diệu.
Tiêu Hàn Tinh ngồi ở vị trí cách Thẩm Lục Tiêu ba chiếc ghế, đầu cúi thấp đến mức sắp chạm vào bát cháo tổ yến hạt sen trước mặt.
Nàng mặc bộ y phục học sinh màu xanh nhạt chỉnh tề, khuy áo cài lên tận nấc cao nhất, thắt lưng gấm thắt c.h.ặ.t chẽ, không còn một chút dáng vẻ xộc xệch bướng bỉnh của mọi khi.
Nàng đang cố gắng hết sức để thu nhỏ sự tồn tại của mình lại, hận không thể biến thành một con kiến chui xuống khe gạch lót sàn.
Thẩm Lục Tiêu ngồi ở vị trí chủ tọa, trường bào màu tuyết trắng sạch sẽ không một vết bẩn, phong thái thong thả, cao quý như một vị trích tiên.
Hắn gắp một miếng bánh cuốn hoa quế thả vào đĩa của nàng, thản nhiên nói: "Cổ áo cài c.h.ặ.t quá rồi đấy, không thở được thì đừng có kêu ca với ta."
Tiêu Hàn Tinh run nhẹ một cái, lí nhí đáp: "Ta... ta thích cài thế này. Sạch sẽ."
Nghe nàng dùng từ "sạch sẽ" để phản pháo, Thẩm Lục Tiêu khẽ nhướn mày, ánh mắt thâm sâu trượt qua bờ môi vẫn còn hơi múp míp của nàng, trong mắt hiện lên một tia cười cợt mập mờ.
Hắn chưa kịp trêu chọc nàng thêm câu nào thì từ bên ngoài, gã hộ vệ thân tín đã vội vã sải bước đi vào, trên tay cầm một ống tre phong ấn bằng sáp đỏ – mật lệnh từ biên ải.
"Tổng quản, vương gia gửi mật thư khẩn!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bầu không khí mập mờ trên bàn ăn lập tức tan biến. Thẩm Lục Tiêu sắc mặt trầm xuống, đón lấy ống tre, điêu luyện dùng con d.a.o nhỏ gạt bỏ lớp sáp phong ấn, rút ra một mảnh giấy da dê thô ráp dính chút cát bụi chiến trường.
Tiêu Hàn Tinh cũng tò mò ngẩng đầu lên, đôi mắt hạnh tràn đầy vẻ lo lắng. Thúc thúc Tiêu Thanh Phong là người thân duy nhất còn lại của nàng, cũng là người duy nhất che chở cho bí mật nữ cải nam trang này của nàng ngoài Thẩm Lục Tiêu.
Ánh mắt phượng của Thẩm Lục Tiêu lướt nhanh qua từng dòng chữ rồng bay phượng múa, nồng nặc mùi sát khí của Nhiếp chính vương. Càng đọc, đôi chân mày thanh tú của hắn càng nhíu c.h.ặ.t lại, gân xanh trên mu bàn tay cầm thư khẽ giật nảy.
Trong thư viết: “Lục Tiêu, tình hình biên ải đã ổn định, quân Đột Quyết đã xin hàng. Ba tháng nữa bổn vương sẽ khải hoàn hồi kinh. Nhớ kỹ, hoàng đế lão nhi dạo này đang rục rịch muốn ban hôn cho Hàn Tinh với đích nữ của Lâm thị hoặc Vương thị để củng cố quyền lực hoàng thất. Ngươi ở kinh thành phải trông chừng thằng nhóc đó cho cẩn thận, tuyệt đối không được để nó tiếp xúc gần gũi với bất kỳ thiên kim tiểu thư nào! Chờ bổn vương về sẽ tự có tính toán.”
Ban hôn? Tiếp xúc với thiên kim tiểu thư?
Thẩm Lục Tiêu suýt chút nữa đã dùng lực bóp nát mảnh giấy da dê trong tay. Cơn giận dữ vô danh một lần nữa bùng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
Hắn không sợ hoàng đế ban hôn, hắn cũng chẳng sợ sóng gió kinh thành, nhưng cái ý nghĩ Tiêu Hàn Tinh phải đi cưới một nữ nhân khác làm vợ, phải cùng người khác diễn cảnh phu thê ân ái... nó khiến lòng chiếm hữu vặn vẹo của hắn đau nhói như bị ngàn vạn mũi kim đ.â.m vào.
Nàng là của hắn. Hắn tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai danh chính ngôn thuận đứng bên cạnh nàng dưới danh nghĩa phu thê!
"Thẩm thúc thúc... thúc thúc nói gì trong thư vậy?" Tiêu Hàn Tinh thấy sắc mặt hắn thay đổi liên tục, có chút chột dạ rụt rè hỏi.
Thẩm Lục Tiêu chậm rãi thu bức thư vào trong tay áo rộng, ánh mắt phượng sắc bén, thâm sâu như đầm nước lạnh găm thẳng vào gương mặt thanh tú của nàng.
Hắn đứng bật dậy, khí thế áp bức của kẻ bề trên một lần nữa bao phủ lấy bàn ăn, thanh âm trầm thấp dạt dào sự chiếm hữu độc đoán vang lên:
"Thúc thúc ngươi nói... ba tháng nữa ngài ấy sẽ về kinh thành. Và hoàng đế... đang chuẩn bị ban hôn cho ngươi."
"Cái gì?!" Tiêu Hàn Tinh trợn tròn mắt, hoảng sợ đứng bật dậy.
"Ngơ ngác cái gì?" Thẩm Lục Tiêu tiến lại gần nàng, cúi đầu xuống sát bên tai nàng, hơi thở nóng rực phả lên vành tai đang đỏ bừng của tiểu cô nương, giọng nói khàn khàn mang theo một sự tuyên chiến ngạo nghễ với cả thiên hạ:
"Tiêu Hàn Tinh, ta đã nói rồi, ngươi đã lọt vào bẫy của ta thì đừng mong trốn thoát. Hoàng đế ban hôn cái gì, thúc thúc ngươi tính toán cái gì... Ta đều sẽ đập nát sạch sẽ. Thân thể này của ngươi, cái mạng này của ngươi, và cả cái danh phận phu thê sau này... chỉ có thể là của một mình Thẩm Lục Tiêu ta mà thôi."
Lời tuyên bố ngạo nghễ của Thẩm Lục Tiêu còn chưa dứt hẳn, từ phía ngoài sảnh chính, một cơn gió lốc đột ngột ùa vào, thổi bay vạt áo trường bào màu tuyết trắng của hắn, đồng thời cũng thổi bùng lên ngọn lửa hoảng loạn xen lẫn kích thích trong lòng Tiêu Hàn Tinh.
"Ban... ban hôn? Hoàng đế muốn ban hôn cho ta sao?"
Tiêu Hàn Tinh đứng ch ết trân tại chỗ, đôi bàn tay nhỏ nhắn vô thức bấu c.h.ặ.t lấy mép bàn ăn bằng gỗ sưa.
Gương mặt nàng hết trắng bệch lại chuyển sang đỏ bừng vì nghẹt thở. Nàng là một nữ nhi, bắt nàng cưới một vị thiên kim tiểu thư làm vợ, chuyện này chẳng khác nào tự mình bước một chân vào cửa t.ử, bôi tro trát trấu vào mặt hoàng thất rồi tự dâng đầu lên máy ché m.
"Sợ cái gì?"
Thẩm Lục Tiêu thấy nàng hoảng hốt, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ phập phồng dưới lớp y phục cài kín cổng cao tường, trong lòng vừa xót xa vừa dâng lên một sự thỏa mãn kỳ lạ.