Thẩm Lục Tiêu, Chàng Mù Rồi Sao?

Chương 13



Hắn thong thả ngồi xuống trở lại ghế chủ tọa, ngón tay thon dài gõ nhịp "cộc, cộc" lên thành bàn, đôi mắt phượng sắc lẹm híp lại thành một đường chỉ nhỏ.

 

"Có Thẩm Lục Tiêu ta ở đây, chưa đến lượt một lão già ngồi trên ngai vàng định đoạt chuyện chung thân đại sự của ngươi." 

 

Giọng hắn hờ hững, nhưng sát khí ẩn hiện trong từng ca từ khiến đám nha hoàn, hộ vệ đứng hầu bên ngoài đều đồng loạt rùng mình quỳ sụp xuống.

 

Hắn khẽ vẫy tay, gã hộ vệ thân tín lập tức dâng lên một tách trà lài nóng hổi. Thẩm Lục Tiêu nâng tách trà lên, thổi nhẹ cho làn khói trắng tản ra, nhấp một ngụm rồi thản nhiên nhìn nàng: 

 

"Lâm gia dạo này có vẻ quá rảnh rỗi. Trưởng t.ử Lâm Nguyện vừa mới xin nghỉ học, lão cáo già Lâm thượng thư đã vội vàng dâng sớ muốn gả đích nữ cho vương phủ để kết thông gia. Đúng là một lũ ch.ó đói ngửi thấy mùi má u."

 

Nghe hắn nhắc đến Lâm gia bằng giọng điệu khinh miệt và tàn nhẫn ấy, Tiêu Hàn Tinh chột dạ nuốt nước bọt. 

 

Nàng biết, nếu không có cái đêm "bùng nổ thân phận" trên xe ngựa, nếu không có cái nụ hôn đầu trộm đầy mùi vị trừng phạt tối hôm qua ở thư phòng, Thẩm Lục Tiêu có lẽ sẽ chọn một phương án hòa bình, dùng thủ đoạn kinh tế để ép Lâm gia tự động rút lui.

 

Nhưng bây giờ, vị tổng quản nghiện sạch sẽ này đã hoàn toàn "phát điên". Cơn ghen tuông vặn vẹo của một nam nhân trưởng thành đối với một tiểu cô nương được mình nuôi lớn bốn năm qua đã biến hắn thành một con dã thú độc đoán, sẵn sàng c.ắ.n xé bất kỳ ai dám nhòm ngó đến "con mồi" của mình.

 

"Thẩm... Thẩm thúc thúc, vậy chúng ta phải làm sao?" Tiêu Hàn Tinh lo lắng, thói quen ỷ lại bốn năm qua khiến nàng vô thức bước lại gần hắn, túm lấy một góc tay áo rộng màu trắng của hắn mà giật giật.

 

Nhìn thấy hành động dính người, đầy sủng nịnh và tin tưởng của nàng, ánh mắt Thẩm Lục Tiêu đột ngột dịu xuống, nhưng sâu trong đáy mắt phượng lại cuộn trào một tia sáng nguy hiểm. 

 

Hắn lật tay lại, thô bạo nhưng vô cùng cẩn thận nắm trọn lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng trong lòng bàn tay ấm nóng, thô ráp của mình, siết c.h.ặ.t.

 

"Làm sao? Sắp xếp một chút, ngày mai ta sẽ đích thân dẫn ngươi vào cung tham dự yến tiệc sinh thần của Hoàng thái hậu." 

 

Thẩm Lục Tiêu cúi đầu, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, hơi thở nóng rực phả thẳng vào vành tai đang đỏ rực của nàng. 

 

"Hoàng đế lão nhi muốn thử thách lòng trung thành của vương phủ, Lâm gia muốn dùng nữ nhi để trói chân thế t.ử... Vậy thì ta sẽ cho bọn chúng xem, thế nào gọi là tuyệt đường tuyệt lộ."

 

"Vào cung sao?" Tiêu Hàn Tinh rùng mình. 

 

Hoàng cung là nơi rồng nằm hổ phục, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến bí mật bó n.g.ự.c giả trai của nàng bị bại lộ.

 

"Ngoan ngoãn đi theo sau lưng ta." Thẩm Lục Tiêu đứng bật dậy, dùng chiều cao áp đảo hoàn toàn bao bọc lấy bóng dáng nhỏ bé của nàng. 

 

Bàn tay hắn trượt từ tay nàng lên, thô bạo vỗ nhẹ vào gò má mịn màng đang bốc hỏa của tiểu cô nương, giọng điệu dạt dào sự chiếm hữu độc đoán: 

 

"Ngươi chỉ việc trưng ra cái bộ dạng thế t.ử bù nhìn, ăn chơi trác táng thường ngày cho ta. Còn những kẻ muốn chạm vào ngươi, muốn gả cho ngươi... Ta sẽ tự tay khiến cho bọn chúng biến mất khỏi kinh thành này một cách sạch sẽ nhất."

 

Đêm hôm đó, sương mù dày đặc bao phủ khắp các ngõ ngách của thành Thịnh Kinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Trong gian phòng ngủ bên trong thế t.ử viện, Tiêu Hàn Tinh nằm trên chiếc giường chạm khắc hoa đào, hai mắt mở to nhìn trừng trừng lên trần nhà gỗ sưa. 

 

Nàng lật qua lật lại, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội dưới lớp trung y mỏng dính.

 

Mùi hương tùng tuyết thanh khiết, lạnh lẽo từ nụ hôn của Thẩm Lục Tiêu đêm qua dường như vẫn còn vương vấn trên đầu môi, trong khoang miệng, khiến nàng mỗi khi nhắm mắt lại đều nhìn thấy gương mặt tuấn mỹ phóng đại và ánh mắt đỏ ngầu d.ụ.c vọng của hắn.

 

"Điên thật rồi... Tiêu Hàn Tinh, mày bị tên bạo chúa đó cho ăn bùa mê t.h.u.ố.c lú gì rồi..." Nàng lẩm bẩm mắng nhiếc, kéo chiếc chăn bông trùm kín đầu để che đi khuôn mặt đang nóng bừng lên như tôm luộc.

 

Nàng thích hắn, thích cái cách hắn độc đoán che chở nàng, thích cái sự sạch sẽ đến mức lập dị của hắn. 

 

Nhưng nàng cũng biết, ba tháng nữa thúc thúc Tiêu Thanh Phong khải hoàn trở về, mối quan hệ mập mờ, vặn vẹo này giữa nàng và Thẩm Lục Tiêu chắc chắn sẽ bị phơi bày ra ánh sáng. 

 

Thúc thúc là một chiến thần chính trực, liệu ngài có chấp nhận việc vị tổng quản mà mình tin tưởng nhất lại đang âm thầm "nuôi nhốt" và tơ tưởng đến đứa cháu gái giả trai của mình?

 

Đang m.ô.n.g lung suy nghĩ, từ phía cửa sổ sương phòng bỗng vang lên một tiếng "cạch" nhỏ nhẹ.

 

Tiêu Hàn Tinh giật mình, vội vàng tung chăn ngồi dậy, tay quờ quạng vơ lấy cây đoản kiếm giấu dưới gối: "Ai?!"

 

Dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua màng sương, một bóng người cao lớn, gầy guộc thong thả bước ra từ phía sau bức bình phong thêu hoa. 

 

Người đó mặc một bộ trung y màu xám tro rộng rãi, mái tóc đen dài không b.úi xõa tung trên bờ vai rộng, toàn thân toát ra cái mùi hương tùng tuyết thanh khiết quen thuộc đến mức khắc sâu vào xương tủy nàng.

 

"Thẩm... Thẩm Lục Tiêu?! Sao đêm hôm khuya khoắt người lại chạy vào phòng ta?!" Tiêu Hàn Tinh hoảng hốt, vội vàng kéo chăn che kín l.ồ.ng n.g.ự.c phẳng lỳ của mình, trừng mắt nhìn hắn đầy đề phòng.

 

Thẩm Lục Tiêu không nói không rằng, sải bước dài tiến lại gần giường. Cái bệnh sạch thế giai đoạn cuối của hắn dường như lại tái phát, nhưng lần này đối tượng tẩy rửa lại chính là chiếc giường của nàng. 

 

Hắn thản nhiên gạt cây đoản kiếm trong tay nàng sang một bên, leo lên giường, thong thả nằm xuống bên cạnh nàng, một tay gối sau đầu, đôi mắt phượng trầm thâm nhìn thẳng lên trần nhà.

 

"Thẩm Lục Tiêu! Người điên rồi sao?! Đây là khuê phòng của ta... à không, đây là phòng của thế t.ử!" 

 

Tiêu Hàn Tinh tức giận định nhảy xuống giường, nhưng vòng tay to lớn, ấm nóng của nam nhân bên cạnh đã nhanh như cắt vươn ra, thô bạo siết c.h.ặ.t lấy vòng eo thon gọn của nàng, kéo mạnh một cái.

 

"Bộp."

 

Cơ thể mảnh mai của Tiêu Hàn Tinh hoàn toàn đập mạnh vào vòm n.g.ự.c vững chãi, cứng như đá của hắn. Hương tùng tuyết cùng hơi thở nam tính nóng rực lập tức bủa vây, khóa c.h.ặ.t nàng trong lòng hắn.

 

"Im lặng. Ngủ." Thẩm Lục Tiêu khàn giọng ra lệnh, cằm tựa nhẹ lên đỉnh đầu đầy mùi hoa đào của nàng, bàn tay to lớn luồn vào trong chăn, thản nhiên vỗ nhẹ vào lưng nàng như đang dỗ dành một đứa trẻ, nhưng lực đạo siết eo lại tràn đầy sự chiếm hữu điên cuồng. 

 

"Ngày mai vào cung xem kịch hay. Đêm nay ngoan ngoãn ở trong lòng ta ngủ cho t.ử tế, nếu còn dám nhúc nhích... ta không dám bảo đảm ngày mai ngươi có thể tự mình đi đứng vào cung được đâu."