Thẩm Lục Tiêu, Chàng Mù Rồi Sao?

Chương 14



Lời cảnh cáo đầy mập mờ, nam tính phả thẳng vào tai khiến toàn thân Tiêu Hàn Tinh nhũn ra, hai tay co rụt lại trước n.g.ự.c hắn, không dám động đậy dù chỉ một sợi tóc. 

 

Ánh ban mai của ngày mới lấp ló sau những rặng mây, rải một lớp ánh sáng vàng nhạt xuống hoàng thành Thịnh Kinh đầy uy nghiêm.

 

Bên trong sương phòng, Tiêu Hàn Tinh tỉnh dậy với một cảm giác ê ẩm khắp người. Vừa hé mắt, đập vào mắt nàng là l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi ẩn hiện sau lớp trung y màu xám tro hé mở của Thẩm Lục Tiêu. 

 

Suốt cả đêm, gã bạo chúa này thật sự đã ôm c.h.ặ.t lấy nàng không buông, hương tùng tuyết thanh khiết trộn lẫn với hơi ấm nam tính bao bọc lấy nàng suốt một giấc ngủ dài, khiến nàng dù có chút ngột ngạt nhưng lại ngủ ngon một cách kỳ lạ.

 

Cảm nhận được tiểu cô nương trong lòng động đậy, Thẩm Lục Tiêu khẽ mở mắt. Đôi mắt phượng của hắn buổi sớm mai không chút mơ màng, ngược lại sắc bén và thâm sâu vô cùng. 

 

Hắn thong thả buông lỏng vòng tay đang siết lấy eo nàng, thản nhiên ngồi dậy, trước khi bước xuống giường còn không quên thô bạo nhưng đầy cưng chiều gõ nhẹ vào trán nàng một cái:

 

"Còn không mau dậy hóa trang thành thế t.ử? Muốn ta đích thân mặc y phục cho ngươi sao?"

 

"Ai... ai thèm người mặc chứ!" Tiêu Hàn Tinh mặt đỏ bừng, vơ lấy chiếc gối ném mạnh về phía hắn, uất ức mắng thầm đồ lưu manh.

 

Một canh giờ sau, Tiêu Hàn Tinh đã hoàn toàn biến thân thành vị Tiêu thế t.ử phóng túng, trác táng của phủ Nhiếp chính vương. 

 

Nàng mặc một bộ mãng bào màu đỏ thẫm thêu chỉ vàng sang quý, tóc b.úi cao bằng mũ ngọc, gương mặt thanh tú được dặm thêm chút phấn sẫm màu để che đi vẻ nữ tính, bờ môi mọng hơi sưng từ đêm qua cũng được ngụy trang khéo léo.

 

Thẩm Lục Tiêu đi bên cạnh nàng, khôi phục lại bộ dáng trường bào màu tuyết trắng sạch sẽ không một hạt bụi, gương mặt cao lãnh hờ hững tựa băng sương, đi sau nàng nửa bước theo đúng lễ nghi tổng quản vương phủ, nhưng khí thế áp bức toát ra từ người hắn lại khiến người ta có cảm giác hắn mới là chủ nhân thực sự của cỗ xe ngựa này.

 

Hoàng cung Đại Khải, thềm ngọc gạch vàng, cờ xí rợp trời.

 

Hôm nay là đại thọ của Hoàng thái hậu, khắp Thượng Uyển đình đài đều giăng đèn kết hoa, các vị đại thần cùng quyến thuộc đã an tọa đông đủ. 

 

Tiêu Hàn Tinh vừa bước vào đại điện, hàng trăm ánh mắt lập tức đổ dồn về phía nàng. Có tò mò, có khinh miệt, và cả những ánh mắt dò xét thâm hiểm.

 

"Tiêu thế t.ử đến—!" Tiếng thái giám thông báo lảnh lót vang lên.

 

Tiêu Hàn Tinh trưng ra bộ dạng cà lơ phất phơ thường ngày, chắp tay qua loa hướng về phía long ỷ nơi vị hoàng đế trung niên đang ngồi: 

 

"Thần Tiêu Hàn Tinh, bái kiến bệ hạ, bái kiến Thái hậu nương nương. Chúc Thái hậu vạn thọ vô cương."

 

"Hàn Tinh miễn lễ, mau ban tọa." Hoàng đế mỉm cười hiền từ, nhưng ánh mắt chim ưng của lão lại trượt qua người nàng, găm thẳng vào bóng dáng nam nhân mặc bạch y đứng chắp tay phía sau – Thẩm Lục Tiêu.

 

Thẩm Lục Tiêu khẽ khom lưng hành lễ, thần thái không kiêu ngạo không siểm nịnh, nhưng cái eo thẳng tắp và ánh mắt hờ hững của hắn lại khiến hoàng đế thầm kinh hãi. 

 

Vị tổng quản này của phủ Nhiếp chính vương, nắm giữ toàn bộ mạch m.á.u kinh tế và mạng lưới tình báo của kinh thành, chính là cái gai trong mắt mà hoàng thất muốn nhổ đi từ lâu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tiêu Hàn Tinh an tọa ở vị trí hàng đầu bên trái, Thẩm Lục Tiêu thong thả đứng sừng sững sau lưng nàng như một vị hộ pháp trung thành.

 

Yến tiệc bắt đầu, ca múa linh đình, nhưng bầu không khí bên dưới lại cuộn trào sóng ngầm. 

 

Đúng lúc mọi người đang chúc tụng, Lâm thượng thư – lão cáo già đứng đầu Lâm thị, đồng thời là phụ thân của Lâm Nguyện – bỗng nhiên đứng bật dậy, vuốt râu tiến ra giữa đại điện, cung kính quỳ xuống:

 

"Khởi bẩm bệ hạ, hôm nay là ngày đại hỷ của Thái hậu nương nương, thần có một chuyện vui muốn cầu bệ hạ thành toàn, để hỷ thượng thêm hỷ."

 

Hoàng đế nhấp một ngụm rượu, mắt lóe lên tia sáng, cười nói: "Ái khanh cứ nói."

 

Lâm thượng thư liếc mắt về phía Tiêu Hàn Tinh, khóe môi nở một nụ cười thâm độc: "Khởi bẩm, khuyển t.ử Lâm Nguyện đồng môn với Tiêu thế t.ử tại Quốc T.ử Giám, dạo gần đây hai đứa tình cảm vô cùng khắng khít, lời đồn đại ngoài phố xá cũng không ít. Thần nghĩ, thế t.ử năm nay đã đến tuổi nhược quán, vương phủ lại thiếu một vị nữ chủ nhân quán xuyến. Đích nữ Lâm gia chúng thần vốn ngưỡng mộ tài hoa của thế t.ử đã lâu, nay xin mạn phép cầu bệ hạ ban hôn, kết duyên tần tấn giữa Lâm gia và phủ Nhiếp chính vương!"

 

"Rầm!"

 

Lời vừa thốt ra, cả đại điện bỗng chốc xôn xao. Đám vương tôn công t.ử đồng loạt nhìn về phía Tiêu Hàn Tinh với ánh mắt đầy ẩn ý. Ai mà chẳng biết Lâm gia muốn dùng hôn nhân để trói c.h.ặ.t vương phủ, nhân lúc Nhiếp chính vương vắng mặt ở biên ải mà nuốt chửng thế lực của Tiêu gia. 

 

Hơn nữa, việc gả đích nữ Lâm thị chẳng khác nào biến Tiêu thế t.ử thành con rể Lâm gia, trực tiếp dập tắt lời đồn "đoạn tụ" giữa thế t.ử và Lâm Nguyện trước đó.

 

Tiêu Hàn Tinh ở trên ghế suýt chút nữa đã c.ắ.n vào lưỡi mình. Lão già này dám ở trước mặt bàn dân thiên hạ ép hôn nàng!

 

Nàng chột dạ, vô thức liếc mắt nhìn ra sau.

Chỉ thấy Thẩm Lục Tiêu đứng đó, gương mặt tuấn mỹ không một chút biểu cảm, nhưng đôi mắt phượng đã híp lại thành một đường sắc lẹm, dâng đầy sát khí điên cuồng. 

 

Bàn tay giấu trong tay áo rộng của hắn siết c.h.ặ.t đến mức nghe thấy tiếng xương khớp kêu "rắc" nhỏ vụn.

 

Cơn ghen tuông vặn vẹo cùng khát vọng độc chiếm bùng lên dữ dội trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn. 

 

Gả cho đích nữ Lâm thị? Muốn biến tiểu cô nương của hắn thành phu quân của người khác? Đúng là chán sống rồi!

 

Hoàng đế giả vờ trầm ngâm, gật đầu vẻ tán thưởng: "Ha, Lâm ái khanh nói rất có lý. Hàn Tinh, ngươi thấy thế nào? Đích nữ Lâm gia tài mạo song toàn, xứng đôi với ngươi lắm."

 

Mọi ánh mắt áp lực dồn về phía Tiêu Hàn Tinh. Giữa đại điện uy nghiêm, nàng c.ắ.n môi, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán, nếu từ chối không khéo sẽ là tội khi quân, còn nếu đồng ý thì cái mạng này coi như xong đời.

 

Đúng lúc căng thẳng đến cực điểm, một giọng nói thanh lãnh, trầm thấp nhưng tràn đầy uy áp bỗng nhiên vang dội khắp đại điện, cắt ngang lời của hoàng đế:

 

"Bệ hạ bớt giận, hôn sự này, phủ Nhiếp chính vương tuyệt đối không thể nhận."

 

Thẩm Lục Tiêu từ phía sau Tiêu Hàn Tinh thong thả bước ra, trường bào trắng tung bay, phong thái ngạo nghễ bủa vây toàn trường, dạt dào nam tính áp đảo trực tiếp hướng về phía Lâm thượng thư đang quỳ dưới đất.

 

Toàn bộ đại điện bỗng chốc im bặt như tờ, đến một tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Đám đại thần hai bên hành lang đồng loạt trợn tròn mắt nhìn nam nhân mặc bạch y vừa bước ra.