Thẩm Lục Tiêu, Chàng Mù Rồi Sao?

Chương 15



Một vị tổng quản vương phủ, nói trắng ra cũng chỉ là người hầu cận cao cấp, vậy mà dám ở trước mặt bá quan văn võ, ở ngay giữa yến tiệc của Hoàng thái hậu mà lên tiếng cắt ngang lời hoàng đế! 

 

Đây không chỉ là to gan lớn mật, đây rõ ràng là không coi vương pháp, không coi thiên t.ử ra gì!

 

"Thẩm Lục Tiêu! Ngươi cậy thế vương phủ mà dám làm càn trước mặt trẫm sao?!" Hoàng đế đập mạnh tay xuống long ỷ, sắc mặt sa sầm, đôi mắt chim ưng lóe lên tia nhìn thâm độc. 

 

Lão đang chờ cái cớ này, chờ phủ Nhiếp chính vương lộ ra sơ hở để danh chính ngôn thuận ra tay trừng phạt.

 

Lâm thượng thư đang quỳ dưới đất cũng quay phắt đầu lại, nghiến răng ken két chỉ thẳng vào mặt Thẩm Lục Tiêu: "Thẩm tổng quản! Đây là đại sự quốc gia, là chuyện hôn nhân đại sự của Tiêu thế t.ử do bệ hạ định đoạt! Ngươi chỉ là một kẻ nô bộc cai quản tài sản, dựa vào tư cách gì mà dám ở đây xen mồm vào?!"

 

Tiêu Hàn Tinh ngồi trên ghế vương tọa, hai tay siết c.h.ặ.t đến mức móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Nàng lo lắng nhìn bóng lưng cao lớn, vững chãi của Thẩm Lục Tiêu, tim đập loạn lên như trống trận. 

 

Nàng biết hắn làm vậy là để bảo vệ nàng, bảo vệ bí mật nữ nhi của nàng, nhưng hành động đối đầu trực diện này quá mức nguy hiểm.

 

Thế nhưng, Thẩm Lục Tiêu không một chút sợ hãi. Hắn đứng thẳng người, vạt áo trường bào màu tuyết trắng tung bay trong gió sảnh, phong thái cao ngạo ngút trời từ người hắn tỏa ra khiến cả đại điện như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

 

Cơn ghen tuông điên cuồng và d.ụ.c vọng độc chiếm tiểu cô nương trong lòng suốt mấy ngày qua đã hoàn toàn thiêu rụi cái gọi là "kính sợ hoàng quyền" trong đầu hắn. 

 

Hắn dời ánh mắt phượng sắc lẹm như d.a.o cạo xuống nhìn Lâm thượng thư, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nửa chính nửa tà, lạnh lẽo đến thấu xương:

 

"Tư cách? Lâm đại nhân dạo này bận rộn sớ sách, hình như quên mất một điều." 

 

Thẩm Lục Tiêu thong thả rút từ trong tay áo rộng ra một lệnh tiễn bằng vàng ròng, trên mặt khắc dòng chữ "Nhiếp chính vương lệnh" vô cùng tinh xảo.

 

Hắn giơ cao lệnh tiễn, thanh âm trầm thấp, khàn đặc nhưng tràn đầy uy áp vang dội khắp bốn phía: "Nhiếp chính vương gia trước khi ra biên ải đã giao lại lệnh tiễn này cho Thẩm mỗ, có quyền tiền trảm hậu tấu, quản giáo tất cả mọi việc lớn nhỏ trong vương phủ, bao gồm cả chuyện chung thân đại sự của thế t.ử! Vương gia có lời dặn, thế t.ử thân thể từ nhỏ đã suy nhược, đoản mệnh, thầy bói đã phán trước năm hai mươi lăm tuổi tuyệt đối không được thành thân, kẻo khắc t.ử thê nhi, mang lại tai họa chu di cho nhà gái!"

 

Hắn nói đến hai chữ "suy nhược, đoản mệnh" một cách vô cùng tự nhiên, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự chế giễu sâu cay. 

 

Hắn quay sang nhìn hoàng đế, chắp tay hờ hững: "Bệ hạ, Lâm đại nhân muốn gả đích nữ vào vương phủ, chẳng khác nào muốn ép ch ết con gái mình, đồng thời cũng là muốn khắc chế t thế t.ử độc nhất của Tiêu gia. Ý đồ bôi nhọ huyết mạch công thần này... Thẩm mỗ làm sao có thể nhắm mắt làm ngơ?"

 

"Ngươi... ngươi nói bậy! Thầy bói nào phán như thế?!" Lâm thượng thư tức đến mức hộc m.á.u, mặt mũi tím tái, run rẩy chỉ tay vào hắn.

 

"Là đích thân Quốc sư của Khâm Thiên Giám bốn năm trước đã xem quẻ." 

 

Thẩm Lục Tiêu thản nhiên tung ra một đòn chí mạng. Bốn năm trước, chính hắn đã dùng một số tiền khổng lồ và quyền lực kinh tế để "mua" đứt miệng vị Quốc sư đó, chuẩn bị sẵn cái cớ này để phòng hờ ngày hôm nay. 

 

Hắn thô bạo dẫm nát mọi hy vọng của Lâm gia dưới gót giày sạch sẽ của mình.

 

Hoàng đế ở trên cao nghe đến bốn chữ "Khâm Thiên Giám" thì sắc mặt biến đổi liên tục, tức giận đến mức run người nhưng không thể phản bác. 

 

Lão biết Thẩm Lục Tiêu đang đổi trắng thay đen, nhưng lại không có bằng chứng để vạch trần.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Hơn nữa..." Thẩm Lục Tiêu bỗng nhiên tiến lên một bước, đứng ngay bên cạnh ghế của Tiêu Hàn Tinh. 

 

Hắn thản nhiên vươn bàn tay thon dài, ấm nóng của mình ra, thô bạo nhưng vô cùng cẩn thận nắm trọn lấy bàn tay nhỏ nhắn đang run rẩy của nàng ngay trước mặt hoàng đế và bá quan văn võ.

 

Hành động đầy mập mờ, vượt quá lễ giáo này khiến cả đại điện một lần nữa hít vào một ngụm khí lạnh.

 

Thẩm Lục Tiêu cúi đầu nhìn Tiêu Hàn Tinh, ánh mắt phượng đỏ ngầu những tia m.á.u ghen tuông bấy lâu nay bỗng chốc dịu xuống thành một sự dung túng và chiếm hữu điên cuồng. 

 

Hắn khàn giọng nói, thanh âm làm chấn động tâm can nàng: 

 

"Thế t.ử từ nhỏ đã dính người, quen có Thẩm mỗ ở bên cạnh hầu hạ giấc ngủ, chăm sóc thân thể... Ngay cả đêm qua, thế t.ử cũng phải ôm lấy Thẩm mỗ mới có thể yên giấc. Một người có thói quen lập dị như vậy, cưới thiên kim tiểu thư về nhà... chẳng phải là làm khổ người ta sao?"

 

"Bùm!"

 

Đầu óc Tiêu Hàn Tinh hoàn toàn nổ tung. Nàng trợn tròn mắt hạnh, nhìn chằm chằm vào gương mặt tuấn mỹ đang phóng đại của hắn. 

 

Hắn... hắn dám ở trước mặt hoàng đế và cả thiên hạ đại thần mà nhắc đến chuyện đêm qua hai người ôm nhau ngủ?! 

 

Hắn điên rồi! Hắn đang tự tay bôi đen danh tiếng của chính mình và của nàng, dùng cái cách cuồng loạn nhất để đóng dấu chủ quyền, tuyên bố với cả thế giới rằng: Tiêu Hàn Tinh là của một mình Thẩm Lục Tiêu hắn!

 

Lâm thượng thư ngã sụp xuống đất, đám đại thần che mặt lắc đầu, lời đồn "đoạn tụ" giữa thế t.ử và Lâm Nguyện chưa dứt, nay hóa ra kẻ thực sự "đoạn tụ" với thế t.ử lại chính là vị tổng quản cao lãnh, nghiện sạch sẽ này!

 

"Thẩm Lục Tiêu! Ngươi... ngươi cút cho trẫm! Phủ Nhiếp chính vương các ngươi thật là đồi bại!" 

 

Hoàng đế tức đến nổ đom đóm mắt, không chịu nổi sự nhục nhã này nữa, liền phất tay áo gầm lên. Hôn sự của Lâm gia coi như hoàn toàn bị đập nát thành tro bụi.

 

"Thần xin phép cáo lui."

 

Thẩm Lục Tiêu cười khẩy một tiếng, thô bạo kéo mạnh cổ tay Tiêu Hàn Tinh đứng bật dậy, dắt nàng sải bước dài rời khỏi đại điện giữa hàng trăm ánh mắt kinh hãi, ngơ ngác của hoàng đình. 

 

Hắn đã thắng.

 

Cánh cổng cung cấm nặng nề khép lại sau lưng, cắt đứt hàng trăm ánh mắt kinh hãi, khinh miệt lẫn ngơ ngác của đám đại thần hoàng đình.

 

Thẩm Lục Tiêu một tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay Tiêu Hàn Tinh, thô bạo lôi nàng sải bước dài về phía chiếc xe ngựa phủ Nhiếp chính vương đang chờ sẵn. 

 

Khí thế bạo chúa toát ra từ người hắn khiến đám hộ vệ, phu xe xung quanh vừa nhìn thấy đã run rẩy quỳ sụp xuống, không một ai dám ho he nửa lời.

 

"Rầm!"

 

Cửa xe ngựa vừa đóng sầm lại, cỗ xe lập tức lăn bánh một cách vội vã. Bên trong không gian chật hẹp và ngột ngạt ấy, Tiêu Hàn Tinh còn chưa kịp lấy lại bình tĩnh thì đã bị một lực đạo khổng lồ đẩy mạnh.

 

Thẩm Lục Tiêu ép nàng sát vào thành gỗ xe ngựa, cơ thể cao lớn, vững chãi như ngọn núi của hắn lập tức phủ xuống, khóa c.h.ặ.t hoàn toàn mọi đường lui của nàng.