Thẩm Lục Tiêu, Chàng Mù Rồi Sao?

Chương 16



Đôi mắt phượng của hắn đỏ ngầu những tơ má u, hơi thở nóng rực phả thẳng vào mặt nàng, mang theo một sự cuồng loạn và chiếm hữu điên cuồng dồn nén từ tận trong đại điện.

 

"Thẩm... Thẩm Lục Tiêu, người điên rồi sao?!" 

 

Tiêu Hàn Tinh vừa thẹn vừa hoảng, hai tay chống c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c cứng như đá của hắn để đẩy ra, nhưng chút sức lực nhỏ bé của nàng chẳng khác nào chuồn chuồn lay cột đá. 

 

"Người có biết người vừa làm cái gì ở trước mặt hoàng đế không hả? Người nói cái gì mà... cái gì mà ta ôm người ngủ suốt đêm? Mặt mũi của ta, danh tiếng của vương phủ bị người bôi đen sạch sẽ rồi!"

 

"Bôi đen?"

 

Thẩm Lục Tiêu cười khẩy một tiếng, thanh âm khàn đặc đầy sự vặn vẹo. Hắn bất chợt vươn bàn tay thon dài gầy guộc ra, thô bạo gạt chiếc mũ ngọc trên đầu nàng xuống. 

 

Mái tóc đen dài xõa tung ra như thác đổ, mùi hoa đào ngọt ngào độc quyền của nàng lập tức tràn ngập khoang xe, kích thích cái bệnh sạch thế giai đoạn cuối nay đã biến dị thành bệnh "nghiện Tiêu Hàn Tinh" của hắn.

 

Hắn dùng cả hai tay khóa c.h.ặ.t hai cổ tay nàng ra sau lưng, cúi đầu sát đến mức ch.óp mũi hai người chạm vào nhau, gằn từng chữ ngay bên tai nàng: 

 

"Tiêu Hàn Tinh, ta thà để cả thiên hạ này cười chê ta đoạn tụ, cười chê phủ Nhiếp chính vương đồi bại, còn hơn là trơ mắt nhìn ngươi bị gả cho đứa con gái khác! Ngươi muốn cưới vợ? Ngươi muốn làm phu quân của người ta? Ngươi dùng cái gì để làm phu quân của nàng ta, hả?!"

 

Hai chữ "dùng cái gì" được hắn thốt ra đầy mập mờ, ánh mắt sắc lẹm trượt từ bờ môi mọng xuống vùng cổ trắng ngần, rồi găm thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng dữ dội sau lớp y phục bó c.h.ặ.t của nàng.

 

Mặt Tiêu Hàn Tinh trong nháy mắt đỏ bừng lên như muốn rỉ m.á.u, hai tai nóng rực đến mức sắp bốc khói. 

 

Nàng uất ức ngẩng đầu, đôi mắt hạnh ngậm nước trừng trừng nhìn hắn: "Người... đồ lưu manh giả danh trí thức! Ta là vì bất đắc dĩ, là vì chiếu chỉ ban hôn của hoàng đế! Người làm loạn một trận như vậy, ba tháng nữa thúc thúc về, người tự đi mà giải thích với ngài ấy!"

 

"Tiêu Thanh Phong?" Thẩm Lục Tiêu khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự độc đoán ngút trời. 

 

Hắn buông hai cổ tay nàng ra, nhưng ngay lập tức lại trượt xuống, thô bạo bóp c.h.ặ.t lấy vòng eo thon gọn của nàng, kéo mạnh một cái khiến cả cơ thể mảnh mai của nàng hoàn toàn dán c.h.ặ.t vào vòm n.g.ự.c rộng lớn của hắn.

 

Hương tùng tuyết thanh khiết, lạnh lẽo trộn lẫn với hơi thở nam tính nóng rực bao vây lấy nàng. Thẩm Lục Tiêu nâng cằm nàng lên, ép nàng phải nhìn thẳng vào sự cuồng loạn thầm kín trong mắt mình: 

 

"Chờ thúc thúc ngươi về, ta sẽ tự mình vác cái mạng này đến chịu tội với ngài ấy. Đánh gãy chân cũng được, chu di cửu tộc cũng thế... Nhưng trước đó, ngươi đừng mong có bất kỳ gã nam nhân hay nữ nhân nào chạm vào một sợi tóc của ngươi. Ngươi là của ta, từ cọng tóc đến cái mạng này, đều là của Thẩm Lục Tiêu ta!"

 

Lời chưa dứt, hắn đã cúi xuống, một lần nữa thô bạo chặn đứng bờ môi mọng của nàng bằng một nụ hôn điên cuồng, ngấu nghiến.

 

Nụ hôn lần này không còn chút kiềm chế nào như ở thư phòng đêm qua, nó mang theo khẩu vị nặng nề, chiếm đoạt và trừng phạt dữ dội của một bạo chúa đang lên cơn ghen. 

 

Hắn điên cuồng mút mát, c.ắ.n mút làn môi mềm mại đến mức tê dại, đầu lưỡi thô bạo càn quét qua khoang miệng ngọt lịm như hoa đào của nàng, dường như muốn khảm sâu cái dấu ấn độc quyền của mình vào tận linh hồn nàng.

 

"Ưm..." Tiêu Hàn Tinh rên rỉ nhỏ vụn trong cổ họng, hai tay theo bản năng bấu c.h.ặ.t lấy bả vai rộng lớn của hắn, vành tai đỏ rực, toàn thân nhũn ra như nước dưới sự công kích ấy. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cỗ xe ngựa vẫn lao đi vun v.út trên con đường lát đá xanh dẫn về vương phủ, nhưng không gian bên trong lại dường như đông cứng lại trước sự cuồng nhiệt đến nghẹt thở của Thẩm Lục Tiêu.

 

Nụ hôn sâu hoắm, điên cuồng như muốn nuốt chửng toàn bộ dưỡng khí của Tiêu Hàn Tinh kéo dài tưởng chừng như vô tận. 

 

Thẩm Lục Tiêu dùng lực đạo mạnh mẽ của một nam nhân trưởng thành hoàn toàn áp chế tiểu cô nương trong lòng. 

 

Bàn tay thon dài gầy guộc của hắn luồn vào sau gáy nàng, siết c.h.ặ.t, ép nàng phải tiếp nhận sự chiếm đoạt nóng rực. Khẩu vị trừng phạt và độc chiếm dữ dội này khiến đại não Tiêu Hàn Tinh hoàn toàn trống rỗng, hai mắt mờ mịt, chỉ còn biết bấu c.h.ặ.t lấy bờ vai rộng lớn của hắn để không bị ngã quỵ.

 

"Ưm..."

 

Một tiếng rên rỉ nhỏ vụn đầy đáng thương bật ra từ bờ môi sưng đỏ của nàng khi Thẩm Lục Tiêu khẽ c.ắ.n nhẹ vào vành môi mọng ướt át. 

 

Cú chạm đầy kích thích ấy như một luồng điện xẹt qua, khiến toàn thân Tiêu Hàn Tinh run b.ắ.n lên, nước mắt sinh lý vì ngạt thở khẽ rỉ ra nơi khóe mắt hạnh.

 

Cảm nhận được sự yếu thế và nhũn ra như nước của tiểu cô nương trong lòng, Thẩm Lục Tiêu mới thong thả, lưu luyến rời khỏi bờ môi nàng. 

 

Hắn thở dốc, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội dưới lớp trường bào màu tuyết trắng, trán tựa sát vào trán nàng, đôi mắt phượng thâm sâu khóa c.h.ặ.t lấy gương mặt thanh tú đang đỏ bừng lên như tôm luộc của Tiêu Hàn Tinh.

 

Giữa hai người kéo ra một sợi chỉ bạc mập mờ, ái muội dưới ánh sáng le lói xuyên qua bức rèm che cửa sổ xe ngựa.

 

Thẩm Lục Tiêu vươn ngón tay cái thô ráp ra, thô bạo nhưng vô cùng dịu dàng lau đi vệt nước miếng bên khóe môi nàng, thanh âm khàn đặc đầy thỏa mãn vang lên ngay sát bên tai nàng: 

 

"Sợ rồi sao? Mọi khi cái miệng của ngươi giỏi lý luận lắm mà? Hôm nay ở đại điện, sao không tự mình đứng ra nói với hoàng đế là ngươi muốn cưới đích nữ Lâm gia đi?"

 

Tiêu Hàn Tinh thở hổn hển, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội dưới lớp vải bó n.g.ự.c siết c.h.ặ.t. 

 

Nàng uất ức nhìn góc nghiêng hoàn mỹ, sắc bén như tạc tượng của hắn, hai tai nóng rực đến mức sắp bốc khói, khàn giọng mắng nhiếc: 

 

"Người... người còn dám trêu chọc ta? Người ở trước mặt bao nhiêu người nói cái gì mà... ta phải ôm người mới ngủ được! Bây giờ cả kinh thành này đều nghĩ vị thế t.ử của phủ Nhiếp chính vương là một kẻ đoạn tụ, lại còn đoạn tụ với chính tổng quản của mình nữa!"

 

"Thế thì đã sao?"

 

Thẩm Lục Tiêu cười khẩy một tiếng, nụ cười mang theo sự độc đoán ngút trời và một chút vặn vẹo thầm kín của kẻ bề trên. 

 

Hắn buông cằm nàng ra, nhưng bàn tay lại trượt xuống, thản nhiên bóp c.h.ặ.t lấy vòng eo thon gọn ẩn sau lớp mãng bào đỏ thẫm của nàng, kéo mạnh một cái khiến nàng lại một lần nữa dán c.h.ặ.t vào vòm n.g.ự.c vững chãi của mình.

 

Hương tùng tuyết thanh khiết, lạnh lẽo độc quyền từ người hắn bao phủ lấy nàng, dập tắt đi mùi hoa đào ngọt ngào thường ngày. 

 

Hắn nhìn chằm chằm vào bờ môi vẫn còn sưng múp, lấp lánh ánh nước của nàng, thản nhiên nói: 

 

"Ta thà để cả thiên hạ này nghĩ ta đồi bại, nghĩ ta quyến rũ thế t.ử, còn hơn là để bất kỳ kẻ nào dùng cái danh phận phu thê danh chính ngôn thuận để trói buộc ngươi. Tiêu Hàn Tinh, ngươi nên nhớ kỹ, cái bẫy này do chính ngươi châm ngòi, bây giờ muốn nhảy ra ngoài... muộn rồi."