Thẩm Lục Tiêu, Chàng Mù Rồi Sao?

Chương 3



Vừa mắng, bàn tay thon dài của Thẩm Lục Tiêu vừa chuyển động. Hắn buông bả vai nàng ra, vòng tay ra phía trước, bắt đầu thô bạo chỉnh lại cổ áo cho nàng. 

 

Các ngón tay của hắn lướt qua xương quai xanh mảnh mai của Tiêu Hàn Tinh, thô lỗ cài lại chiếc khuy áo bị lệch.

 

Khoảng cách đột ngột kéo gần đến mức nguy hiểm.

 

Hương tùng tuyết thanh khiết, lạnh lẽo trên người Thẩm Lục Tiêu lập tức bao vây lấy Tiêu Hàn Tinh, lấn át cả cái nóng nực của mùa hạ. 

 

Nàng cứng đờ cả người, hai mắt nhìn trừng trừng vào chiếc gương đồng trước mặt. Qua lớp gương mờ, nàng có thể thấy rõ mồn một gương mặt tuấn mỹ, sắc sảo của hắn đang ở ngay sát bên đầu mình, hơi thở ấm áp của hắn mỗi khi hắn mắng nhiếc đều phả nhẹ vào vành tai nhạy cảm của nàng, mang theo một cảm giác ngứa ngáy, tê dại chạy thẳng xuống sống lưng.

 

Càng nguy hiểm hơn là, hai bàn tay to lớn của Thẩm Lục Tiêu sau khi cài xong khuy áo, liền trượt xuống, vòng qua eo nàng để siết lại dải thắt lưng gấm bị lỏng.

 

Lòng bàn tay ấm nóng của hắn dán c.h.ặ.t vào vòng eo của nàng thông qua lớp vải mỏng. Bản năng nữ nhi của Tiêu Hàn Tinh lập tức cảnh báo ở mức độ cao nhất. Nàng cực kỳ hoảng sợ. 

 

Nàng sợ hắn sẽ nhận ra vòng eo này quá nhỏ, quá mềm so với một nam t.ử, nàng càng sợ hắn sẽ vô tình chạm vào lớp vải bó n.g.ự.c dày cộm mà nàng luôn phải chịu đựng mỗi ngày.

 

Sự thật về thân phận nữ cải nam trang của nàng giống như một lưỡi gươm treo lơ lửng trên đầu, chỉ cần một sơ sẩy nhỏ là sẽ kéo theo tội khi quân, chu di cửu tộc.

 

Tim Tiêu Hàn Tinh đập loạn nhịp như trống trận, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. 

 

Khi bàn tay của Thẩm Lục Tiêu vô tình siết mạnh thắt lưng, khiến cơ thể nàng hơi lùi lại, lưng nàng liền chạm sát vào vòm n.g.ự.c vững chãi, ấm áp của hắn.

 

Sự tiếp xúc da thịt này giống như một luồng điện mạnh mẽ giáng thẳng vào đầu Tiêu Hàn Tinh. 

 

Mặt nàng đỏ bừng lên như tôm luộc, hai tai nóng rực đến mức sắp bốc khói. Nàng không thể chịu đựng nổi sự áp bức đầy nam tính này nữa, liền dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh hắn ra, nhảy dựng lên lùi xa năm bước.

 

"Thẩm... Thẩm Lục Tiêu! Người làm cái gì vậy?!" 

 

Tiêu Hàn Tinh lắp bắp, giọng nói có chút run rẩy và dính chút nghẹn ngào vì hoảng hốt. Nàng ôm lấy n.g.ự.c mình, ánh mắt tràn đầy sự đề phòng và bối rối nhìn hắn. "Ta... ta tự biết chỉnh y phục! Người đừng có động tay động chân, phiền c hết đi được!"

 

Thẩm Lục Tiêu bị đẩy lùi một bước, hai tay vẫn còn giữ nguyên tư thế ôm eo lơ lửng giữa không trung. 

 

Hắn khẽ nhíu mày, ánh mắt thâm sâu nhìn chằm chằm vào biểu cảm hoảng loạn quá mức của nàng, rồi lại cúi xuống nhìn lòng bàn tay mình.

Cảm giác vừa rồi... thực sự rất kỳ lạ.

 

Vòng eo của "thằng nhóc" này nhỏ đến mức một tay hắn cũng có thể ôm trọn, và khi chạm vào, nó không hề có sự săn chắc, cứng cáp của một nam t.ử mười tám tuổi, ngược lại mềm mại như bông, thoang thoảng một mùi hương ngọt ngào giống như mùi hoa đào mùa xuân, hoàn toàn khác với mùi mồ hôi chua loét của đám nam sinh ngoài kia. 

 

Đặc biệt là phản ứng sững sờ, đỏ mặt tía tai kia của nàng, trông chẳng giống một tiểu t.ử ngạo kiều chút nào, ngược lại... giống hệt một tiểu cô nương vừa bị nam nhân trêu ghẹo.

 

Thẩm Lục Tiêu ho nhẹ một tiếng để che giấu sự xao động kỳ lạ trong lòng. Hắn lập tức khôi phục vẻ mặt cao lãnh, lạnh lùng rút một chiếc khăn sạch khác ra lau tay, giọng điệu hờ hững: 

 

"Ngươi tưởng ta thèm chạm vào ngươi chắc? Toàn thân đều là bùn đất và mực bẩn, làm bẩn hết y phục của ta rồi. Mau cút về viện của ngươi tắm rửa sạch sẽ đi, nhìn ngươi một cái nữa là ta giảm thọ mười năm."

 

"Hừ! Giảm thọ thì tốt, đỡ phải quản đông quản tây!" 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tiêu Hàn Tinh mắng một câu cho bõ tức, rồi ôm lấy túi sách chạy trối ch ết ra khỏi thư phòng, bóng dáng vội vã như thể có ma đuổi phía sau.

 

Nhìn theo bóng lưng mảnh mai, nhỏ nhắn của nàng biến mất sau cửa viện, Thẩm Lục Tiêu đứng chôn chân tại chỗ rất lâu. Hắn nhìn vệt tay năm ngón bằng mực đen trên bả vai mình, khẽ thở dài một tiếng, nhưng khóe môi lại vô thức cong lên một độ cong nhẹ nhàng đầy dung túng. 

 

Hắn vẫy tay gọi gã hộ vệ thân tín vào, lạnh lùng ra lệnh: "Bảo nhà bếp từ ngày mai chuẩn bị thêm canh gà hầm táo đỏ và các món bổ khí huyết gửi qua viện của thế t.ử. Thằng nhóc đó... gầy quá rồi."

 

Cái nóng hầm hập của mùa hạ Thịnh Kinh kéo dài chưa được bao lâu thì bị một trận mưa giông đột ngột nhấn chìm. 

 

Trời đất sầm sì, mây đen cuồn cuộn kéo đến từ phía chân trời như muốn đổ sụp xuống những mái ngói lưu ly của vương phủ. 

 

Tiếng sấm chớp thỉnh thoảng lại rạch ngang bầu trời, mang theo hơi nước buốt giá sực nức mùi đất ẩm.

 

Thẩm Lục Tiêu ngồi trong phòng làm việc, trên người đã thay một bộ trường bào màu xanh sẫm thêu chỉ bạc để che đi vệt mực mà Tiêu Hàn Tinh đã bôi lên lúc chiều. 

 

Hắn nhìn chậu canh gà hầm táo đỏ đã nguội ngắt đặt trên bàn, đôi lông mày thanh tú chậm rãi nhíu lại.

 

"Thế t.ử vẫn chưa về sao?" Giọng hắn trầm thấp, lạnh lẽo vang lên giữa tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài.

 

Gã hộ vệ thân tín đứng ở cửa, mồ hôi hột túa ra như mưa, cúi đầu thấp đến mức sắp chạm n.g.ự.c, lắp bắp báo cáo: "Bẩm... bẩm tổng quản, thế t.ử tan học ở Quốc T.ử Giám từ hai canh giờ trước rồi. Nhưng... nhưng ngài ấy không về phủ, mà là..."

 

"Mà là đi đâu?" Thẩm Lục Tiêu nâng tách trà lên, nhấp một ngụm, ánh mắt thâm sâu không một tia sóng d.a.o động, nhưng áp lực vô hình tỏa ra từ người hắn lại khiến gã hộ vệ run rẩy kịch liệt.

 

"Ngài ấy cùng tiểu công t.ử nhà Lâm thị là Lâm Nguyện... đi đến t.ửu lầu say khướt. Hiện tại khắp các trà lâu, quán rượu ở Thịnh Kinh đều đang... đang đồn ầm lên chuyện của thế t.ử..."

 

"Xoảng!"

 

Tách trà bạch ngọc thượng hạng trên tay Thẩm Lục Tiêu đột ngột bị bóp nát vụn thành từng mảnh nhỏ. 

 

Nước trà nóng cùng những mảnh sứ sắc nhọn găm vào lòng bàn tay hắn, nhưng hắn dường như không hề cảm thấy đau đớn. 

 

Đôi mắt phượng vốn luôn bình lặng như mặt hồ mùa thu bỗng chốc dấy lên một trận bão táp kinh hoàng.

 

"Chúng đồn cái gì?" Hắn gằn từng chữ, thanh âm lạnh thấu xương tủy.

 

Gã hộ vệ quỳ sụp xuống đất, giọng run b.ắ.n: "Người ta đồn... đồn rằng Tiêu thế t.ử không thích nữ sắc, ở Quốc T.ử Giám chỉ quấn quýt lấy Lâm công t.ử. Chiều nay có người còn bắt gặp thế t.ử ôm eo Lâm công t.ử ở hành lang, nói ngài ấy... ngài ấy là một "đoạn tụ", thích nam nhân!"

 

"Rầm!"

 

Thẩm Lục Tiêu đứng bật dậy, lực đạo mạnh đến mức làm lật đổ cả chiếc ghế phía sau.

 

Đoạn tụ? Thích nam nhân? ôm eo Lâm Nguyện?

 

Cơn giận dữ vô danh giống như một ngọn lửa cuồng bạo bất ngờ thắp lên, thiêu đốt sạch sẽ chút lý trí cuối cùng của Thẩm Lục Tiêu.