Thẩm Nguyệt Thù

Chương 3



Một khoảng im lặng kéo dài, rồi hắn mới tiếp tục:

 

“Bát băng lạc đó qua tay nàng, hồng hoa chỉ có trong tủ t.h.u.ố.c của nàng, mỗi tháng nàng đau bụng kỳ kinh, trong đơn t.h.u.ố.c đại phu kê cũng có vị này.”

 

“Vậy thì sao?”

 

Ta đứng dậy, đi đến trước mặt hắn.

 

“Vậy nên ta phải hại một đứa trẻ chưa sinh sao? Bùi Cảnh Minh, nếu ta thật sự muốn hại nàng ta, có một trăm cách khiến nàng ta không sống đến hôm nay.”

 

Hắn tránh ánh mắt ta: “Chứng cứ xác thực.”

 

“Đúng vậy, chứng cứ xác thực.”

 

Ta gật đầu: “Vậy chàng đến đây làm gì? Hưu ta đi là được.”

 

Hắn ngẩng đầu: “Nàng!”

 

“Viết hưu thư đi.”

 

Ta quay người, từ đáy hộp trang điểm lấy ra một tờ giấy, trải lên bàn.

 

“Lý do ta đã nghĩ sẵn cho chàng rồi—bảy năm không con, ghen tuông, phẩm hạnh có khiếm khuyết, đủ chưa?”

 

Tờ giấy ấy ta đã chuẩn bị từ rất lâu.

 

Từ khi hắn lần đầu đêm khuya không về.

 

Từ khi hắn lưu lại qua đêm trong phòng Uyển Đường.

 

Từ khi ta nhìn rõ sự lạnh nhạt và chán ghét ngày một rõ rệt trong mắt hắn.

 

Chỉ là ta không ngờ, thật sự sẽ có ngày dùng đến.

 

13

 

Hắn đứng đó không nhúc nhích.

 

Ta không để ý đến hắn, mài mực, cầm b.út, từng nét từng nét viết lên giấy:

 

【Lập hưu thư, Bùi Cảnh Minh, theo mai mối cưới Thẩm thị làm thê.】

 

【Nào ngờ sau khi nhập môn, bảy năm không con, lại thêm ghen tuông thất đức, mưu hại con nối dõi, trái với đạo làm thê.】

 

【Nay tình nguyện lập hưu thư này, để nàng tái giá, vĩnh viễn không tranh chấp.】

 

【Sợ sau này không có bằng chứng, lập văn khế này làm chứng.】

 

Viết xong, thổi khô mực, đưa đến trước mặt hắn.

 

“Ấn tay đi, Bùi đại nhân.”

 

Hắn nhìn tờ hưu thư, tay run lên:

 

“Thẩm Nguyệt Thù, nàng thật sự muốn đi như vậy sao?”

 

“Phải.”

 

Ta đáp dứt khoát.

 

“Cái vị trí Bùi phu nhân này, ta ngồi đủ rồi.”

 

Đáy mắt hắn đỏ lên, một tay nắm lấy vai ta:

 

“Nếu ta nói… nếu ta nói chuyện của Uyển Đường coi như bỏ qua, nàng vẫn là chính thê, chúng ta…”

 

“Rồi sao?”

 

Ta cắt ngang lời hắn.

 

“Đợi nàng ta sinh con, chàng lại nạp thêm người mới, còn ta tiếp tục sống mòn trong hậu trạch, mòn đến khi chàng quyền cao chức trọng, mòn đến khi ta già nua phai sắc, cuối cùng đổi lấy một tấm biển ‘hiền thục độ lượng’ sao?”

 

Ta gạt tay hắn ra:

 

“Bùi Cảnh Minh, ta mười sáu tuổi gả cho chàng, cùng chàng ăn cám nuốt rau, cung cấp cho chàng đọc sách làm quan, không phải để cả đời làm một món đồ trưng bày.”

 

Hắn lảo đảo lùi lại hai bước, tựa vào khung cửa.

 

Rất lâu sau, hắn khàn giọng nói: “Được.”

 

Ngón tay cái chấm mực son, mạnh tay ấn xuống chỗ ký tên trên hưu thư.

 

Màu đỏ ch.ói mắt.

 

14

 

Khi ta thu dọn hành lý, Uyển Đường đến.

 

Nàng ta vịn eo đứng ở cửa:

 

“Tỷ tỷ đi đường bình an, phía đông thành có một am ni, trụ trì quen biết với ta, nếu tỷ không có chỗ đi…”

 

“Không cần.”

 

Ta cài một cây trâm gỗ lên tóc.

 

“Ta đi về phía Bắc.”

 

“Phía Bắc?” 

 

Nàng ta sững lại: “Phía Bắc đang có chiến sự.”

 

“Ta biết.”

 

Ta buộc xong hành lý.

 

“Cho nên đến đó, lại thanh tịnh.”

 

Ta cẩn thận gấp hưu thư, cất vào trong n.g.ự.c.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bùi Cảnh Minh vẫn đứng ở cửa nhìn, thấy ta đeo hành lý lên lưng, hắn mở miệng:

 

“Ngoài thành có một trang viên, nàng có thể…”

 

“Không cần.”

 

“Bùi đại nhân, từ đây núi cao sông dài, chúng ta không còn liên quan.”

 

Ta đeo chiếc hành lý nhỏ, bước qua ngưỡng cửa Đông sương.

 

Người phía sau khẽ nói: “Nguyệt Thù… bảo trọng.”

 

Ta không dừng lại, cũng không quay đầu.

 

Tiếng bước chân vang lên trong sân viện trống trải.

 

Từng bước, từng bước, giẫm nát bảy năm thời gian ấy.

 

Lão bộc giữ cửa thở dài một tiếng:

 

“Phu nhân, không được đâu… người đi về phía Bắc đều là dân chạy nạn, nào có ai đi ngược dòng người như vậy?”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta khẽ cười.

 

Đi ngược dòng người.

 

Rất tốt, không cần chen chúc.

 

15

 

Ta đến hiệu cầm đồ trước.

 

Chủ hiệu cầm chiếc vòng đưa lên ánh sáng xem đi xem lại:

 

“Cầm c.h.ế.t hay cầm sống?”

 

“Cầm c.h.ế.t.”

 

“Phía Bắc đ.á.n.h tới rồi, thứ này chẳng còn đáng giá.”

 

Ông ta giơ hai ngón tay: “Nhiều nhất hai mươi lượng.”

 

“Ba mươi.”

 

Ta đặt khế đất lên quầy.

 

“Cộng thêm bốn mươi mẫu ruộng ở Kế Châu.”

 

Mắt ông ta lập tức sáng lên:

 

“Sao không nói sớm, nhưng ruộng đất lúc này không dễ bán, tính cho cô một trăm năm mươi lượng, làm tròn?”

 

“Hai trăm.”

 

Ta nhìn chằm chằm ông ta.

 

“Ruộng đất thời loạn thì rẻ, nhưng khi thái bình lại là mỏ vàng. Ông đặt cược này, không thiệt.”

 

Cuối cùng giao dịch ở mức một trăm tám mươi lượng.

 

Ta đổi tám mươi lượng thành bạc vụn.

 

Số còn lại đổi thành ngân phiếu mười lượng một tờ, khâu vào áo bông.

 

Giấu sát người.

 

16

 

Chợ ngựa ở dưới sườn đất ngoài cửa Bắc thành.

 

Người bán ngựa là một ông lão ngoài sáu mươi, tay dắt một con ngựa già màu táo đỏ, xương sườn lộ rõ.

 

“Nương t.ử, con ngựa này theo ta sáu năm, rất hiểu người.”

 

Ông vừa vuốt cổ ngựa vừa nói.

 

“Nếu không phải cháu nội ta bệnh, cần tiền mua t.h.u.ố.c…”

 

Ta kiểm tra răng ngựa và móng sắt:

 

“Ta đi về phía Bắc, nó có chịu được đến Vân Châu không?”

 

Tay lão run lên: “Nương t.ử muốn đến Vân Châu? Móng ngựa của người Hồ hôm kia vừa giẫm qua tường thành.”

 

“Ta biết.”

 

Ta xoay người lên ngựa.

 

“Con ngựa này bao nhiêu?”

 

Ông báo giá, ta trực tiếp trả xuống một nửa.

 

Cãi qua cãi lại hồi lâu, cuối cùng chốt giá mười hai lượng.

 

Lão vừa tháo dây cương vừa nói:

 

“Nương t.ử nếu đi qua Hắc Thạch Dịch, giúp ta nhắn với dịch tốt lão Trần một câu, nói cháu nội lão Triệu, tên là Hổ Đầu.”

 

Ta gật đầu, trong lòng lặp lại ba lần để ghi nhớ.

 

Đi về phía Bắc, suốt dọc đường đều là dân chạy nạn đi về phía Nam.

 

Đi hơn hai tháng, cuối cùng đến Gia Dung Quan.

 

Một phụ nhân kéo theo hai đứa trẻ ngồi bên đường khóc, đứa nhỏ thì sốt đỏ mặt.

 

Ta xuống ngựa, sờ trán đứa bé, nóng bỏng.