Thẩm Nguyệt Thù

Chương 6



24

 

Không bao lâu sau, Tiêu Thiên hộ đến.

 

Hắn cưỡi ngựa dừng ngoài lều cháo, nhìn rất lâu mới xuống ngựa:

 

“Trong cháo có trộn bột đậu?”

 

“Bột đậu no lâu.”

 

Ta khuấy nồi cháo lớn.

 

“Quân gia cũng ăn một bát?”

 

Hắn không nhận, mà lấy từ trong n.g.ự.c ra một thẻ gỗ đưa cho ta:

 

“Cầm cái này đến vệ sở lĩnh lương, mỗi tháng năm thạch, ghi sổ.”

 

Ta sững lại: “Tại sao?”

 

“Trong thành Vân Châu, người sống sót càng nhiều, người giữ thành càng yên tâm.”

 

Hắn xoay người lên ngựa.

 

“Sống cho tốt, Thẩm nương t.ử.”

 

Tiếng vó ngựa dần xa.

 

Bà chủ ghé lại nhìn tấm thẻ:

 

“Tiêu Thiên hộ nổi tiếng là Diêm Vương mặt lạnh… Thẩm nương t.ử, vận khí của ngươi không phải bình thường đâu.”

 

Ta vuốt ve ba chữ “Vân Châu vệ” trên tấm thẻ.

 

Bỗng nhớ đến năm đó, khi Bùi Cảnh Minh nhận được chức vụ đầu tiên, cũng có biểu cảm như vậy.

 

Như người vừa nắm được cọng rơm cứu mạng.

 

Chỉ khác là, cọng rơm của hắn là quyền thế.

 

Còn của ta, là năm thạch lương thực.

 

Có quân lương, lều cháo dần đi vào nề nếp.

 

Ta thuê hai phụ nhân chạy nạn đến giúp, điều kiện là bao ăn ở.

 

Một người gọi là Chu tỷ, trượng phu c.h.ế.t khi giữ thành.

 

Một người gọi là Xuân nương, con c.h.ế.t đói trên đường chạy nạn.

 

Chu tỷ làm việc nhanh nhẹn, Xuân nương thì tỉ mỉ.

 

Nửa tháng sau, họ đã có thể tự đảm đương mọi việc.

 

Hôm đó ta đang dạy Xuân nương ghi sổ, bên ngoài bỗng vang lên tiếng khóc thét.

 

Ta chạy ra xem, thấy mấy binh lính đang kéo một thiếu niên về phía vệ sở, mặt nó đầy m.á.u, miệng la lớn:

 

“Ta không trộm, đó là đồ gia truyền của nhà ta!”

 

Dân chúng xung quanh chỉ trỏ, nhưng không ai dám can.

 

Ta nhận ra thiếu niên đó, thường đến lều cháo giúp việc, tên là Thiết Đản, mới mười một tuổi.

 

“Quân gia.”

 

Ta bước lên chặn đường.

 

“Đứa trẻ này phạm tội gì?”

 

Tên lính dẫn đầu liếc ta: “Thằng nhóc này trộm quân lương.”

 

“Ta không trộm!”

 

Thiết Đản khóc gào.

 

“Túi gạo đó là mẫu thân ta trước khi c.h.ế.t giấu lại.”

 

Tên lính tát nó một cái: “Bắt quả tang còn dám cãi!”

 

Ta nén cơn giận, lấy từ tay áo ra tấm thẻ gỗ Tiêu Thiên hộ đưa:

 

“Đứa trẻ này làm việc ở lều cháo của ta, nếu nó trộm quân lương, ta cũng có trách nhiệm. Chi bằng để ta đưa nó về tra hỏi rõ ràng, ngày mai tự mình đến vệ sở trả lời.”

 

Tên lính nhìn thấy tấm thẻ, sắc mặt biến đổi, cuối cùng ném Thiết Đản xuống:

 

“Ngày mai nếu không giao người, bắt cả ngươi.”

 

25

 

Thiết Đản thật sự không trộm.

 

Bao gạo đó được giấu dưới bếp nhà nó, năm ngoái lúc mẫu thân nó bệnh nặng đã dặn:

 

“Cái này để dành cho con giữ mạng, chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ thì đừng động.”

 

“Ta muốn mang nó đi đổi t.h.u.ố.c…”

 

Thiếu niên lau nước mắt.

 

“Mẫu thân ta ta ho ra m.á.u…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta kiểm tra bao gạo, bên trong quả thật trộn không ít cát đất, không giống phẩm chất quân lương.

 

Nhưng ở góc bao có một ký hiệu nhỏ không dễ thấy.

 

Một chữ “Vệ” nho nhỏ.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Bao này từ đâu ra?”

 

“Phụ thân ta để lại, ông là đầu bếp ở vệ sở.”

 

Đêm đó ta lập tức đi tìm Tiêu Thiên hộ.

 

Hắn đang xem bản đồ, nghe xong trầm mặc hồi lâu:

 

“Năm ngoái trận giữ thành, di vật của tướng sĩ t.ử trận… quả thực có bị thất lạc.”

 

“Vậy là có người trộm di vật của binh sĩ t.ử trận, rồi đem bán lại?”

 

“Không chỉ vậy.”

 

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén dưới ánh nến.

 

“Trong hai tháng gần đây, quân lương thiếu hụt tám mươi thạch, ta nghi trong vệ sở có sâu mọt.”

 

Ngoài cửa sổ vang lên tiếng canh đêm, “cốc cốc” hai tiếng.

 

“Thẩm nương t.ử.”

 

Hắn nhìn ta.

 

“Ngươi có dám giúp ta một việc không?”

 

26

 

Kế hoạch thật ra không khó.

 

Ta tiếp tục mở lều cháo, âm thầm để ý gia quyến quân hộ đến lĩnh cháo.

 

Nhà nào đột nhiên giàu lên, nhà nào mua những thứ không nên mua, ta đều ghi lại.

 

“Nguy hiểm rất lớn.”

 

Tiêu Thiên hộ nói thẳng.

 

“Nếu bị phát hiện, ngươi sẽ c.h.ế.t.”

 

“Hiện giờ ta không nguy hiểm sao?”

 

Ta cười: “Một nữ nhân kiếm sống nơi biên cương, c.h.ế.t lúc nào cũng không lạ.”

 

Hắn nhìn ta thật sâu: “Ngươi không giống những phu nhân ở kinh thành.”

 

“Bởi vì ta không còn là phu nhân nữa.”

 

Ta đứng dậy cáo từ.

 

“Ta là Thẩm Nguyệt Thù, một người mở lều cháo ở thành Vân Châu.”

 

Đêm đó trở về, bà chủ chờ ta đến nửa đêm.

 

“Tiêu Thiên hộ tìm ngươi làm gì?”

 

Sau khi ta kể lại mọi chuyện, bà lôi từ dưới giường ra một chiếc rương, mở ra, bên trong là một con d.a.o ngắn và một bộ giáp da.

 

“Đây là đồ trượng phu ta để lại.”

 

Bà đưa d.a.o ngắn cho ta.

 

“Hắn từng nói, ở biên cương, nữ nhân cũng phải học cách bảo vệ mình.”

 

Con d.a.o vào tay nặng trịch, chuôi quấn dây da đã mòn.

 

“Trượng phu bà…”

 

“C.h.ế.t ở Cốc Sói Hoang rồi.”

 

Bà đóng rương lại.

 

“Bị thổ phỉ g.i.ế.c, cho nên Thẩm nương t.ử, nếu ngươi tra thì tra cho đến cùng, để lũ sâu mọt đó xuống địa ngục hết đi.”

 

27

 

Một ngày nọ, nương t.ử của tên thư lại trông coi kho lương ở vệ sở đến lĩnh cháo, ta thấy trên cổ tay nàng ta đeo một chiếc vòng bạc. 

 

Đó là kiểu dáng bên Tây Khương, trong thành Vân Châu không thể mua được. 

 

Ta bảo Xuân Nương đi dò hỏi, mới biết tháng trước quê nhà của tên thư lại có người đến, mang theo nửa xe đồ.

 

 

Tiêu Thiên Hộ sai người theo dõi mấy ngày, bắt được hắn ta ban đêm lén vận chuyển lương thực ra khỏi thành. 

 

Khi khai cung, hắn ta khóc lóc nước mũi nước mắt tèm lem:

 

“Ta chỉ muốn dành dụm chút tiền cưới thê t.ử cho con trai...”

 

“Tám mươi thạch lương thực, đủ cưới mười người thê t.ử rồi.” 

 

Giọng Tiêu Thiên Hộ lạnh băng: “Ai sai khiến?”

 

Những cái tên bị khai ra khiến người ta kinh hãi. 

 

Thương tào tham quân của phủ nha Vân Châu, thân tín của phó tướng thủ thành, còn có... chưởng quỹ của Dụ Phong hiệu.