Thẩm Nguyệt Thù

Chương 7



Ngày quân lính bao vây Dụ Phong hiệu, cả thành đều bị chấn động. 

 

Khi chưởng quỹ bị lôi ra ngoài, ông ta còn kêu oan, cho đến khi Tiêu Thiên Hộ cho người khiêng ra hai mươi bao quân lương từ hầm nhà ông ta.

 

“Thẩm Nguyệt Thù!” 

 

Ông ta gào lên với ta: “Là ngươi, là ngươi hại ta.”

 

Ta đứng trong đám người, không nói gì.

 

Ông ta bỗng cười ha hả:

 

“Ngươi tưởng mình là ai? Chỉ là một ả nữ nhân bị bỏ rơi thôi, ngay cả xách giày cho Bùi đại nhân ngươi cũng không xứng.”

 

Tiêu Thiên Hộ cau mày: “Bịt miệng ông ta lại.”

 

Nhưng ta vẫn nghe rõ lời bàn tán xung quanh:

 

“Bùi đại nhân? Là vị Bùi đại nhân nào?”

 

“Nghe nói là quan lớn trong kinh...”

 

Ta quay người rời khỏi đám đông, bước rất nhanh.

 

Bà chủ đuổi theo: “Thẩm nương t.ử, cô không sao chứ?”

 

Có sao.

 

Ngực ta như bị một tảng đá đè nặng. 

 

Không thở nổi.

 

28

 

Vụ án quân lương kéo theo bốn viên quan bị xử, Dụ Phong hiệu bị tịch thu.

 

Tiêu Thiên Hộ hỏi ta:

 

“Mặt bằng của hiệu Dụ Phong bị sung công rồi, cô có hứng tiếp quản không?”

 

“Ta?”

 

“Những ngày cô phát cháo, đã cứu hơn ngàn người. Thái thú nói, thay vì để thương nhân mới đến kiếm tiền bẩn, không bằng giao cho cô.”

 

Ta im lặng một lúc, nhìn hắn:

 

“Ta không có nhiều vốn như vậy.”

 

“Vốn có thể vay.”

 

Hắn đưa cho ta một bản khế ước.

 

“Quan phủ cho cô vay, lãi một phần mười mỗi năm, ba năm trả hết, điều kiện là quầy cháo không được dừng.”

 

Dấu đỏ trên khế ước tươi rói ch.ói mắt.

 

Ta cầm b.út ký tên, ấn dấu tay.

 

Thẩm Nguyệt Thù.

 

Lần này, là tên của chính ta.

 

Cửa tiệm mới vẫn gọi là Dụ Phong, nhưng thay bảng hiệu.

 

Mỗi hộ mỗi ngày hai thăng, trẻ em và người già thêm nửa thăng.

 

Ngày khai trương, rất đông người đến. 

 

Chu tỷ và Xuân Nương bận đến chân không chạm đất, Thiết Đản dẫn theo một đám thiếu niên giữ trật tự.

 

Chiều tối dọn hàng, Tiêu Thiên Hộ lại đến.

 

“Thẩm chưởng quỹ.” 

 

Đây là lần đầu hắn gọi ta như vậy.

 

“Biên Bắc thiếu lương, vận chuyển từ phương Nam hao tổn quá lớn, Thái thú muốn khai hoang trồng lương ở phía Tây, cô có dám đứng ra dẫn đầu không?”

 

Tay ta đang lau quầy khựng lại:

 

“Vì sao là ta?”

 

“Bởi vì không ai hiểu rõ cảm giác đói bụng bằng cô.”

 

“Cũng bởi vì không ai hiểu rõ hơn cô rằng, có lương thực, con người mới sống ra con người.”

 

Ngoài cửa sổ, đèn đuốc của thành Vân Châu dần sáng lên.

 

Trên mảnh đất bị chiến hỏa thiêu đốt hết lần này đến lần khác, mỗi ngọn đèn đều là một sinh mệnh không chịu khuất phục trước số phận.

 

Ta nói: “Ta làm.”

 

Hắn thoáng sững lại, rồi cười cười, lấy từ trong n.g.ự.c ra một gói giấy dầu:

 

“Quà mừng.”

 

Mở ra, là một gói đường đỏ.

 

“Nghe nói nữ nhân uống cái này tốt.” 

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Tai hắn hơi đỏ: “Muội muội ta nói vậy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Gói giấy dầu trong tay ấm nóng.

 

Đã lâu lắm rồi không có ai tặng ta thứ gì.

 

29

 

Đội khai hoang khởi hành ngày mười sáu tháng Giêng.

 

Hơn một trăm người, phần lớn là lưu dân và thân quyến quân hộ.

 

Ta cưỡi con ngựa già kia.

 

Vết thương đã lành, vẫn gầy, nhưng tinh thần rất tốt.

 

Tiêu Thiên Hộ đến tiễn, đưa cho ta một tấm bản đồ:

 

“Đi về phía Tây hơn một trăm hai mươi dặm, có một thung lũng sông gọi là Vịnh Trăng, triều trước từng đồn điền ở đó, giờ hoang rồi, nhưng kênh dẫn nước vẫn còn.”

 

Trong đội có một lão nhân nói:

 

“Vịnh Trăng... phụ thân ta từng trồng lúa mì ở đó, nói một mẫu có thể thu được mấy thạch.”

 

Mọi người đều nhìn ông.

 

Lão nhân lau mắt: “Sau đó người Hồ đến, đều c.h.ế.t cả, chỉ có ta trốn được...”

 

Ta giơ roi ngựa lên: “Vậy thì đi trồng lại nó.”

 

Ánh sáng buổi sớm xuyên qua tầng mây, chiếu lên gương mặt mỗi người.

 

Trên những khuôn mặt bị khổ nạn mài mòn ấy, lần đầu tiên xuất hiện thứ gọi là hy vọng.

 

Con ngựa già khịt mũi, bước đi.

 

Phía sau, đội ngũ hơn trăm người như một con rồng gầy yếu, chậm rãi bơi về phía thung lũng hoang vu kia.

 

Ta biết con đường phía trước gian nan.

 

Hạn hán, người Hồ, đất đai cằn cỗi… mỗi thứ đều có thể lấy mạng người.

 

Nhưng tay ta nắm dây cương rất vững.

 

Giống như nhiều năm trước, mẫu thân ta nắm tay ta nói:

 

“Nguyệt Thù, đời này của nữ nhân, hoặc là cam chịu số mệnh, hoặc là thay đổi số mệnh.”

 

Ta đã chọn con đường thứ hai.

 

Vậy thì đi đến cùng.

 

30

 

Vịnh Trăng hoang phế một mảnh. 

 

Kênh dẫn nước bị cát đất lấp đầy, bờ ruộng sụp thành từng đống đất. 

 

Thứ duy nhất còn nguyên vẹn là một căn ổ đất nện, trên tường còn vết ám đen do khói hun. 

 

Là di tích binh lính đồn trú thời tiền triều để lại.

 

“Trước tiên đào kênh.” 

 

Ta chia người thành ba đội. 

 

“Một đội nạo vét bùn, một đội đắp đập, một đội theo ta dựng trại.”

 

Chu tỷ dẫn theo phụ nhân và trẻ nhỏ dựng lều, Xuân Nương kiểm lại số lương thực ít ỏi còn lại.

 

Dần dần, có người bắt đầu than phiền.

 

“Thẩm chưởng quỹ, một ngày hai bữa cháo loãng, không vung nổi cuốc đâu.”

 

Ta đổ nửa bao kê vào nồi:

 

“Đào thông kênh nước thì có thể trồng rau, bây giờ ăn thêm một miếng, sau thu hoạch sẽ mất đi một đấu.”

 

Người kia còn định nói gì, Thiết Đản nhặt một cục đất ném tới:

 

“Muốn làm thì làm, không làm thì cút! Mẫu thân ta nói rồi, cháo của Thẩm chưởng quỹ cứu sống người xếp hàng dài đến tận Gia Dung Quan!”

 

Đám người im lặng.

 

Ngày thứ mười, đào ra được nước.

 

Dòng nước vàng đục lẫn bùn từ khe đá trào ra, tất cả mọi người ném dụng cụ xuống, lao tới. 

 

Có người vốc lên uống ngay, sặc đến ho cũng không dừng.

 

Lão nông Lý Bá ngồi bên bờ kênh nhìn một lúc:

 

“Là nước sống, nuôi được đất.”

 

Đêm đó chúng ta ăn được cháo đặc trộn rau dại.

 

Ánh lửa trại soi lên từng khuôn mặt mệt mỏi mà hưng phấn, có người ngân nga điệu dân ca quê nhà, ngân nga rồi bật khóc.

 

Ta quấn chăn, tựa vào tường đất, nhìn về phía bóng núi đen đặc phía xa.