Thẩm Nguyệt Thù

Chương 9



Hắn còn muốn nói gì đó, nhưng bị người phía sau chen lên đẩy ra.

 

Đêm đó kiểm sổ, Xuân Nương nhỏ giọng nói:

 

“Chưởng quỹ, Bùi… người đó vẫn còn ở ngoài cửa.”

 

“Mặc hắn.”

 

Ngày hôm sau, ta đến mỏ đá nơi phạm nhân lưu đày lao động.

 

Từ xa đã thấy một đám người đeo gông gỗ đập đá, quản đốc vung roi quát mắng.

 

Tìm một hồi lâu, mới thấy Bùi Cảnh Minh ở một góc.

 

Hắn gầy đến biến dạng, từng nhát từng nhát đập đá. 

 

Động tác vụng về, tay đầy bọng m.á.u.

 

Có phạm nhân cướp lấy đá vụn hắn vừa đập xong, hắn không dám tranh, lặng lẽ nhường ra.

 

Người kia đắc ý cười, còn nhổ nước bọt vào mặt hắn.

 

Ta đứng trên sườn núi nhìn rất lâu, cuối cùng không xuống.

 

Lúc quay đi, ta nghĩ…

 

Nếu năm đó hắn không viết bức hưu thư kia, thì người đang ở mỏ đá đập đá hôm nay… có phải là ta không?

 

34

 

Hạn hán kéo dài đến tháng tám.

 

Lương thực dự trữ của Vịnh Trăng cũng sắp cạn.

 

Hai ngày sau, khâm sai cứu tế của triều đình cuối cùng cũng tới.

 

Khâm sai họ Vương, là một thái giám mặt trắng không râu, nói chuyện nhỏ nhẹ, làm việc lại quyết đoán nhanh gọn.

 

Ông ta xem sổ sách của nghĩa thương, lại đi xem ruộng đồn điền ở Vịnh Trăng, về thành liền nói với Thái thú:

 

“Nữ nhân này nên được ban thưởng.”

 

Năm ngày sau, thánh chỉ đến.

 

Vì có công cứu tế dân sinh, được sắc phong làm An nhân lục phẩm, ban áo mệnh phụ, cho phép dựng bia danh.

 

Ta quỳ trong bụi đất nhận chỉ, đầu óc trống rỗng.

 

Cho đến khi Vương thái giám đích thân đỡ ta dậy:

 

“Thẩm An nhân, nhận chỉ đi.”

 

Ông gọi ta là Thẩm An nhân.

 

Không phải Thẩm thị.

 

Càng không phải là ả nữ nhân bị Bùi gia bỏ rơi.

 

Mà là Thẩm An nhân.

 

Ngày nhận sắc mệnh, trong thành Vân Châu bày hương án.

 

Ta mặc áo mệnh phụ đỏ thẫm thêu kim, đội mũ châu, từng bước từng bước đi lên đài cao.

 

Bên dưới đen kịt một mảnh người quỳ, có dân Vịnh Trăng, có người làm trong cửa hàng lương, có những nạn dân từng nhận cháo.

 

Khi Vương thái giám đọc chiếu thư, ta nhìn thấy Bùi Cảnh Minh trong đám người.

 

Hắn quỳ ở hàng cuối, ngẩng đầu, há miệng nhìn.

 

Sau khi lễ xong, hắn bỗng giằng khỏi nha dịch, lảo đảo nhào tới trước đài:

 

“Nguyệt Thù… Nguyệt Thù nhìn ta đi, ta là Cảnh Minh!”

 

Nha dịch kéo hắn đi, hắn bám c.h.ặ.t mép đài, móng tay cào đến bật m.á.u:

 

“Ta sai rồi… ta thật sự sai rồi… nàng tha thứ cho ta được không…”

 

Ta từ trên cao nhìn xuống hắn.

 

Năm năm rồi, cuối cùng ta có thể bình tĩnh nói ra câu này:

 

“Bùi đại nhân, ngươi chắn đường người phía sau đến nhận cháo rồi.”

 

Toàn thân hắn run lên, mềm nhũn ngã xuống đất.

 

Vương thái giám cau mày:

 

“Kẻ này quấy rối nghi lễ, đ.á.n.h hai mươi trượng.”

 

Tiếng gậy nện vào da thịt vang trầm, lẫn với tiếng hắn kêu gào.

 

Ta quay người đi về phía lều phát cháo:

 

“Hôm nay thêm món, mỗi người một miếng thịt khô.”

 

Tiếng hoan hô át hết mọi thứ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

35

 

Bùi Cảnh Minh bị đ.á.n.h xong, bị ném trước cửa miếu Thành Hoàng.

 

Đêm đó ta đến thăm hắn.

 

Hắn co quắp trong đống cỏ, lưng m.á.u thịt be bét.

 

Nghe thấy tiếng bước chân, hắn khó khăn ngẩng đầu, trong mắt lóe lên tia sáng:

 

“Nguyệt Thù… ta biết nàng sẽ đến…”

 

Ta đặt lọ t.h.u.ố.c bên cạnh tay hắn:

 

“Thuốc trị vết thương, bôi vào sẽ mau khỏi hơn.”

 

Hắn nắm lấy vạt váy ta: “Nàng đừng đi… ta còn rất nhiều lời…”

 

“Không cần nói nữa.”

 

Ta rút vạt váy ra.

 

“Giữa ta và ngươi, sớm đã không còn gì để nói.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Hắn khóc, khóc như một đứa trẻ:

 

“Năm đó ta bị ép… Uyển Đường mang thai, sau này ta mới biết đứa trẻ không phải của ta… Nguyệt Thù, mấy năm nay ngày nào ta cũng hối hận…”

 

“Nhưng ta không hối hận.”

 

Ta trực tiếp cắt lời hắn.

 

“Ngày bị hưu, là ngày ta tỉnh táo nhất trong đời.”

 

Ánh trăng chiếu vào ngôi miếu đổ nát, soi lên khuôn mặt đầy nước mắt của hắn.

 

“Bùi Cảnh Minh, ngươi từng nghe đến mộ quả phụ ở Vịnh Trăng chưa?”

 

Ta chậm rãi nói:

 

“Trong mộ chôn một nữ nhân tên Chu Phương, khi người Hồ đến cướp lương, nàng vì giữ hạt giống trong lòng mà bị c.h.é.m một nhát sau lưng. Trước khi c.h.ế.t, nàng nói, may mà… may mà đứa trẻ buổi sáng đã uống cháo rồi.”

 

Hắn ngẩn người nhìn ta.

 

“Năm năm này, ta đã chôn những đứa trẻ c.h.ế.t đói, cứu những nữ nhân có ý định tự vẫn, nhận lấy những cánh tay bị c.h.ặ.t từ chiến trường.”

 

Ta đứng dậy.

 

“Những hối hận, oán hận của ngươi, trước sinh t.ử, nhẹ như tro bụi.”

 

Bước ra khỏi cửa miếu, ta nghe hắn gào lên phía sau:

 

“Vậy vì sao nàng còn đến đưa t.h.u.ố.c cho ta?”

 

“Bởi vì ta là Thẩm An nhân.”

 

“Còn ngươi là phạm nhân lưu đày của Vân Châu.”

 

“Chỉ vậy mà thôi.”

 

36

 

Cuối thu, Tiêu Thiên Hộ trở về.

 

Trên mặt hắn có thêm một vết sẹo, kéo dài từ xương mày xuống gò má, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời.

 

Một trận chiến ở Mạc Bắc đã đ.á.n.h tan vương đình người Hồ, biên Bắc có thể yên ổn mười năm.

 

Hắn đến Vịnh Trăng tìm ta, đứng trên bờ ruộng nhìn sóng lúa vàng óng.

 

“Ta sắp về kinh báo cáo công vụ.” 

 

Hắn nói: “Hoàng thượng hỏi ta muốn ban thưởng gì, ta nói, muốn đến Vịnh Trăng xem thử.”

 

Ta đưa cho hắn một bát cháo nấu từ lúa mới:

 

“Xem xong chưa?”

 

“Xem xong rồi.”

 

Hắn nhận bát, khẽ nói: “Thẩm An nhân, có muốn đổi một nơi khác để trồng trọt không?”

 

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

 

“Biên Bắc sáu châu, những vùng đất hoang như Vịnh Trăng còn rất nhiều.”

 

Hắn chỉ về phía xa: “Triều đình muốn lập Ty Đồn Điền, chuyên phụ trách khai hoang cứu tế, Thái thú đã tiến cử nàng.”

 

Bát cháo trong tay bốc hơi nóng.

 

“Chức mấy phẩm?”

 

“Tòng ngũ phẩm, có chức thực, có bổng lộc, có thể tự tuyển thuộc hạ, nhưng phải quanh năm chạy khắp vùng Bắc, rất khổ.”

 

Ta cười: “Khổ quen rồi.”

 

Hắn cũng cười: “Vậy coi như nàng đồng ý?”