Cô ta lập tức ngồi thẳng lưng hơn, tay giơ càng cao:
“Không ngờ lần này lại có người chủ động đăng ký.”
“Được, em có thể đi cùng Tần Chỉ.”
Trong mắt thầy hiện lên vài phần tán thưởng.
Cuộc thi này đã tổ chức suốt 3 năm.
Lần nào cũng chỉ có mình tôi tham gia.
Bởi vì vật lý của tôi luôn đạt điểm tuyệt đối.
Người khác bình thường sẽ không tự chuốc lấy nhục.
Đoàn Tiểu Tiểu đúng là quyết tâm đối đầu với tôi đến cùng rồi.
Dù vật lý của cô ta không bằng tôi.
Nhưng tôi thật sự rất mong chờ biểu hiện của cô ta.
5
Sau chuyện hôm đó, vốn dĩ quan hệ của tôi trong lớp đã không tốt, giờ lại càng tệ hơn.
Mọi người bắt đầu cô lập tôi.
Ngay cả bạn cùng bàn của tôi, một cô gái nhút nhát hướng nội, cũng kiếm cớ chuyển sang chỗ khác ngồi.
Trước khi đi còn lén nhét cho tôi một mẩu giấy:
[Xin lỗi, tớ không chống lại họ được.[
Tôi vo tròn mảnh giấy lại.
Ngẩng đầu nhìn Đoàn Tiểu Tiểu đang đắc ý phía sau.
Cô ta lấy đâu ra tự tin cho rằng mấy trò trẻ con này có thể ảnh hưởng đến tôi?
Tôi đứng dậy, ném mạnh cục giấy về phía cô ta.
Cục giấy sượt qua vai Đoàn Tiểu Tiểu, chính xác rơi vào thùng rác phía sau.
Cô ta giật mình, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Xin lỗi nhé.”
Tôi nhún vai.
Đoàn Tiểu Tiểu tức đến đỏ bừng cả mặt.
Tôi vốn tưởng sau chuyện này, cô ta sẽ nghiêm túc học hành.
Nhưng không.
Ngày nào cô ta vẫn cười cười nói nói, đùa giỡn với Chu Dạng.
Có người hỏi sao cô ta lại tự tin như vậy.
Đoàn Tiểu Tiểu liền cười đầy ẩn ý:
“Tớ đâu phải loại mọt sách chỉ biết học suốt ngày, cứ chờ xem, chắc chắn tớ sẽ thắng.”
Tôi không hiểu sự tự tin đó của cô ta đến từ đâu.
Nhưng ý nghĩ nghiền nát niềm tin ấy lại khiến m.á.u trong người tôi sôi lên vì phấn khích.
Kết quả cuộc thi vật lý có rồi.
Cô ta vẫn kém tôi hai điểm.
Trong giờ tự học, giáo viên chủ nhiệm đứng trên bục giảng trao giấy khen cùng cúp cho tôi.
Đoàn Tiểu Tiểu lại đỏ mắt.
Có điều lần này không khóc, cũng xem như tiến bộ rồi.
Lúc về chỗ, tôi nghe Chu Dạng nhỏ giọng dỗ dành cô ta:
Rùa
“Không sao đâu, cậu đã giỏi lắm rồi. Chỉ thiếu hai điểm nữa là tuyệt đối.”
Tôi lạnh nhạt lên tiếng:
“Một môn thiếu hai điểm, sáu môn là mười hai điểm.”
“Lần sau cậu còn vượt được tôi không?”
Vừa dứt lời.
Đoàn Tiểu Tiểu cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, ôm mặt bật khóc nức nở.
Chưa bao giờ tôi cảm thấy tiếng khóc của một người lại dễ nghe đến thế.
Đã thích khóc như vậy.
Thì cứ khóc cho đủ đi.
Tôi đặt chiếc cúp lên góc phải bàn học, ngay đối diện chỗ ngồi của Đoàn Tiểu Tiểu.
Để cô ta có thể ngắm cho kỹ.
Mặc kệ ánh mắt như muốn g.i.ế.t người của Chu Dạng phía sau.
Tôi đeo tai nghe lên, bắt đầu luyện nghe tiếng Anh.
Có lẽ lần này bị đả kích hơi nặng.
Đoàn Tiểu Tiểu cuối cùng cũng nghiêm túc thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trong giờ học cô ta không còn chuyền giấy với Chu Dạng nữa, mà chăm chú ghi chép.
Ra chơi cũng vùi đầu học bài.
Thậm chí buổi trưa không ăn cơm, vẫn ngồi làm đề.
Một thời gian trôi qua, sắc mặt cô ta kém đi thấy rõ.
Phải thế chứ.
Như vậy mới ra dáng đối thủ.
Muốn đ.á.n.h bại tôi thì không thể chỉ nói miệng được.
Có điều cô ta như vậy lại khiến Chu Dạng đau lòng muốn c.h.ế.t.
Một ngày trước kỳ thi giữa kỳ, Chu Dạng chặn tôi lại.
“Tần Chỉ, thua một lần thì đã sao?”
Nghe cậu ta nói, tôi ngẩn người mất một giây.
Chu Dạng hít sâu một hơi.
“Tần Chỉ, cậu không cần, cũng không thể thắng mãi được.”
“Thua một lần cũng đâu c.h.ế.t ai?”
“Lần này cậu nhường cậu ấy được không?”
Vừa nghe xong, tôi bật cười thành tiếng.
“Nhường cậu ta?”
“Chu Dạng, tôi phát hiện cậu thật sự rất ngây thơ.”
“Tôi thắng là vì tôi thông minh, xuất sắc, mỗi lần đều dốc hết sức. Đó là thứ tôi xứng đáng có được.”
“Dựa vào đâu tôi phải nhường cậu ta?”
“Cậu lúc nào cũng như vậy.”
Giọng Chu Dạng đột nhiên cao lên.
“Cậu không quan tâm người khác, không để ý cảm xúc của ai, trong mắt chỉ có bản thân mình.”
“Khoảng thời gian này Tiểu Tiểu vì cậu mà ngày nào cũng không vui.”
“Cậu ấy ăn không ngon, ngủ không yên, gầy đi mấy cân rồi.”
“Cậu hết lần này đến lần khác kích thích cậu ấy, chẳng lẽ không thấy áy náy chút nào sao?”
“Không ai ép cậu ta cả.”
Sắc mặt tôi lạnh xuống.
“Chính cậu ta nói muốn đ.á.n.h bại tôi.”
“Chính cậu ta muốn cướp vị trí số một của tôi.”
“Còn tôi chỉ làm đúng một việc: chấp nhận lời thách đấu đó.”
“Từ đầu đến cuối, người đang sỉ nhục không chỉ là tôi…”
“Mà còn là cậu ta.”
“Vì sâu trong lòng, cậu vốn chưa từng tin cậu ta có thể thắng được tôi.”
Nghe câu đó, biểu cảm của Chu Dạng lập tức cứng đờ.
Nhất thời không nói được lời nào.
Tôi xoay người rời đi.
Ngày hôm sau trong phòng thi, tôi nghiêm túc trả lời từng câu hỏi.
Còn kiểm tra lại ba lần.
Khoảng thời gian này, mỗi ngày tôi đều dậy sớm chạy bộ, vừa chạy vừa nghe đài tiếng Anh.
Buổi tối còn tự làm một đề mô phỏng tiếng Anh.
Tôi cảm thấy lần này điểm tiếng Anh chắc chắn ổn rồi.
Kiểm tra xong lần cuối cùng, tôi đặt b.út xuống.
Đúng lúc nghe thấy tiếng xe cứu thương ngoài hành lang.
Tôi không để tâm lắm.
Mãi đến khi thi xong mới biết, Đoàn Tiểu Tiểu đã ngất ngay trong phòng thi.
Chu Dạng bế cậu ta lên xe cứu thương.
Trong lớp lập tức bàn tán xôn xao.
Mấy người chơi thân với Đoàn Tiểu Tiểu còn bàn xem có nên đến bệnh viện thăm cậu ta không.
Thấy tôi vẫn thản nhiên như không.
Có vài người bất mãn, đứng phía sau xì xào:
“Lần này Tiểu Tiểu không thi được, Tần Chỉ lại đứng nhất rồi.”
“Bực thật đấy, lại để cậu ta thắng nữa. Tiểu Tiểu lần này rõ ràng còn cố gắng hơn trước, lần trước chỉ kém hai điểm thôi, vốn dĩ có cơ hội mà.”
“Cậu ta chỉ gặp may thôi, thắng chẳng vẻ vang gì.”