Tham Vọng Của Tần Chỉ

Chương 4



Đúng lúc ấy, một giọng nói khác đột nhiên chen vào:

“Tôi thấy là cậu ấy tự bỏ cuộc thì đúng hơn.”

“Nếu các cậu không phục, tự mình thi vượt Tần Chỉ đi.”

“Núp sau người khác để lên mặt thì có gì hay?”

Tôi quay đầu lại.

Là Hứa Ngôn Du.

Trước khi Đoàn Tiểu Tiểu chuyển tới, cậu ấy mới là người đứng thứ hai trong lớp.

Chúng tôi chưa từng nói chuyện nhiều, trong ấn tượng của tôi, cậu ấy lúc nào cũng im lặng ngồi đọc sách.

Tôi không ngờ cậu ấy lại lên tiếng giúp tôi.

Mấy người vừa còn nói hăng say lập tức im bặt.

Tôi khẽ mấp máy môi nói một câu “cảm ơn” với cậu ấy.

Hứa Ngôn Du gật đầu, sau đó quay về chỗ ngồi.

Ba ngày sau, khi có kết quả thi, Đoàn Tiểu Tiểu cũng quay lại trường.

Trên bảng vinh danh của trường.

Tôi với số điểm 725 vẫn vững vàng đứng đầu.

Còn Chu Dạng lần này tụt hẳn mười hạng.

Lúc tôi lên văn phòng lấy tài liệu.

Vừa hay bắt gặp giáo viên chủ nhiệm đang mắng Chu Dạng và Đoàn Tiểu Tiểu.

6

“Trong lớp có người nói gần đây hai em đi với nhau rất thân, còn bảo hai đứa đang yêu nhau. Ban đầu thầy còn không tin.”

“Nhưng hôm thi, rất nhiều học sinh đều nhìn thấy Chu Dạng ôm Đoàn Tiểu Tiểu chạy ra ngoài. Ảnh hưởng như vậy rất không tốt.”

“Em nhìn lại thành tích lần này của mình đi, tụt hẳn mười hạng.”

“Còn cả Đoàn Tiểu Tiểu nữa. Ngày khai giảng em còn nói muốn cướp vị trí số một của Tần Chỉ, vậy thì càng phải chăm chỉ học hành.”

“Em là học sinh có tố chất, nhưng thái độ học tập cũng phải nghiêm túc hơn, nếu không thì làm sao vượt được Tần Chỉ?”

Nghe thấy tên tôi, Đoàn Tiểu Tiểu c.ắ.n môi, mặt đầy tủi thân.

Phản ứng của Chu Dạng còn dữ dội hơn:

“Thầy Từ, em không đồng ý với lời thầy nói.”

“Đoàn Tiểu Tiểu đã rất cố gắng rồi. Cậu ấy cố gắng đến mức bỏ bê cả sức khỏe, ngất ngay trong phòng thi.”

“Em cảm thấy cậu ấy giỏi hơn Tần Chỉ, cũng xuất sắc hơn Tần Chỉ.”

Nghe cậu ta nói vậy, ánh mắt Đoàn Tiểu Tiểu nhìn cậu ta đầy cảm động.

“Hơn nữa, em không cho rằng yêu đương sẽ ảnh hưởng đến việc học.”

“Bọn em sẽ cùng nhau tiến bộ, cùng nhau tốt lên.”

Nói xong, Chu Dạng trực tiếp kéo tay Đoàn Tiểu Tiểu rời khỏi văn phòng ngay trước mặt giáo viên chủ nhiệm.

Đoàn Tiểu Tiểu đỏ mặt đi theo phía sau, hoàn toàn phớt lờ sắc mặt đã xanh mét của thầy.

Lúc đi ngang qua tôi ở cửa.

Chu Dạng thấp giọng nói:

Rùa

“Tần Chỉ, giờ cậu hài lòng rồi chứ?”

Tôi sững người.

Đến khi hiểu ra, cảm giác g.h.ê t.ở.m cứ như vừa nuốt phải ruồi.

Chu Dạng vậy mà lại cho rằng là tôi đi mách giáo viên.

Nhìn bóng lưng hai người họ dần đi xa.

Tôi hít sâu một hơi.

Không tức giận, không tức giận.

Tức đến sinh bệnh cũng chẳng ai chịu thay mình.

Điều chỉnh lại tâm trạng xong, tôi mới bước vào văn phòng.

Sau hôm đó.

Chu Dạng và Đoàn Tiểu Tiểu bắt đầu công khai dính lấy nhau không rời.

Hai người cùng ăn cơm, cùng đi dạo sân trường, cùng học bài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hơn nữa còn cố tình thể hiện tình cảm trước mặt tôi.

Tôi chỉ thấy bọn họ điên rồi.

Khác gì tự hủy đâu chứ.

Sáng hôm ấy, Chu Dạng ôm một thùng giấy bước vào lớp.

Bắt đầu phát thiệp mời tiệc sinh nhật 18 tuổi cho từng người.

Đến lượt tôi, cậu ta trực tiếp bỏ qua.

Một câu cũng không nói với tôi.

Tôi chỉ thấy cậu ta thật ấu trĩ.

Trước kia mỗi lần sinh nhật, đều là cậu ta năn nỉ tôi đi cùng.

Bởi vì bố mẹ quanh năm công tác bên ngoài, trong nhà chỉ có một mình cậu ta.

Cậu ta từng nói không muốn đến sinh nhật mà vẫn cô độc một mình.

Trước khi vào năm cuối cấp, cậu ta còn nói sinh nhật 18 tuổi nhất định tôi phải tới.

Cậu ta đã lên kế hoạch rất nhiều bất ngờ.

Xem ra bây giờ không cần tôi nữa rồi.

Về đến nhà, tôi tiện tay ném món quà sinh nhật đã chuẩn bị từ trước vào thùng rác.

Đạo bất đồng, không thể cùng đường.

Mà tôi vốn cũng không phải kiểu người thích níu kéo.

Tiệc sinh nhật 18 tuổi của Chu Dạng được tổ chức cực kỳ long trọng.

Cả lớp chỉ có hai người không đi.

Một là tôi.

Người còn lại là Hứa Ngôn Du.

Trên mạng xã hội.

Chu Dạng đăng một loạt ảnh.

Caption viết:

[Cảm ơn vì đã gặp được em. May mà có em xuất hiện. Em là hạng nhất duy nhất trong lòng anh, cũng là món quà tuyệt vời nhất của tuổi 18.]

Trong ảnh, giữa vòng vây bạn học.

Chu Dạng tự tay đội mũ sinh nhật lên đầu Đoàn Tiểu Tiểu đang đỏ mặt ngượng ngùng.

Bên dưới bình luận tràn ngập những dòng “99”.

Tôi cau mày, dứt khoát xóa kết bạn rồi chặn luôn cậu ta.

Chuyện tình của Đoàn Tiểu Tiểu và Chu Dạng ngọt ngào đến mức cả trường đều biết.

Giáo viên chủ nhiệm cuối cùng cũng không thể ngồi yên nữa.

Thầy gọi riêng hai người lên văn phòng, nói muốn thông báo cho phụ huynh hai bên.

Đoàn Tiểu Tiểu sợ đến bật khóc.

Chu Dạng lập tức chắn trước mặt cậu ta rồi nói:

“Thầy Từ, sắp thi cuối kỳ rồi.”

“Em có thể đảm bảo với thầy, lần này em nhất định sẽ vào top 5, còn Tiểu Tiểu sẽ đứng nhất.”

“Em sẽ chứng minh cho thầy thấy bọn em ở bên nhau là bổ trợ tích cực cho nhau, tuyệt đối không kéo chân nhau.”

“Nếu không làm được…”

“Bọn em sẽ tự nguyện thôi học.”

Bạn học truyền tin kể đến đây thì ôm mặt, mắt sáng lấp lánh:

“Chu Dạng đúng là có trách nhiệm thật đấy. Trước giờ chỉ thấy cậu ấy đẹp trai, không ngờ còn có thể gánh vác như vậy.”

“Người đàn ông tốt như thế, sao lại có người không biết trân trọng nhỉ?”

Câu nói đó rõ ràng là đang ám chỉ tôi.

Tôi thật sự bị chọc cười luôn rồi.

Hai người họ yêu đương thì thôi đi, kiểu gì cũng phải kéo tôi vào diễn cùng mới chịu.

Được thôi.

Vậy thì tôi học c.h.ế.t hai người luôn.